Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Khi tôi quay về chỗ ngồi thu dọn đồ, tiếng bàn tán khe khẽ của đồng nghiệp vang lên:
“Các cậu nhận được thông báo mới văn phòng tổng tài chưa? tuần này, công ty hai hai ! Hơn nữa toàn bộ nhân viên tăng lương 50%!”
“Cái gì?! Thật hay đùa vậy?”
“Thật mà, không tin thì nhóm công việc xem .”
“Trời ơi, vậy chẳng mỗi tháng tôi được 15 , thu nhập 30 nghìn sao?! Sếp muôn năm!”
Tiểu Nhã bên cạnh kích động kéo tay tôi, ánh đầy mơ mộng:
“Nhân Nhân, đợi cậu việc, tôi sẽ thế chỗ cậu thư ký cho sếp. Công việc nhẹ, lương , lại còn gần quan được hưởng lộc.”
“Nếu tôi có thể được một ông sếp vừa đẹp trai, nhiều tiền lại hào phóng vậy, bảo tôi lái siêu xe biệt thự tôi cũng chịu!”
Không chứ?
Chu Cẩn Xuyên — tên tư bản lòng dạ đen tối đó, sao đột nhiên lại hào phóng vậy?!
Tôi lấy điện thoại , không tin nổi lướt nhóm công việc mấy lần.
Tim lạnh một nửa.
Bây giờ kinh tế xuống dốc.
Công việc lương việc nhẹ, nhiều lại gần nhà vậy căn bản không dễ tìm.
Đột nhiên rất muốn lại việc.
Con người!
Sao có thể vì sĩ diện mà ngay cả tiền cũng không cần?
Nghĩ vậy, tôi moi thẻ nhân viên thùng đồ, đeo lại lên cổ, dày :
“Ai bảo tôi việc?”
Tiểu Nhã cảnh giác nhìn tôi:
“ Nhân, cậu không muốn lại tranh sếp với tôi đấy chứ?!”
Sợ tiếp sẽ lộ quan hệ giữa tôi và Chu Cẩn Xuyên, tôi vội vàng cam đoan:
“Không đâu! Dù đàn ông trên thế giới có ch//ết hết, Nhân tôi cũng tuyệt đối không…”
“Khụ khụ.”
Phía sau, một tiếng ho quen thuộc vang lên.
Cả văn phòng im bặt.
Đồng nghiệp ai nấy đều mang vẻ đại họa giáng xuống.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Tôi cứng đờ xoay người lại.
Liền thấy Chu Cẩn Xuyên đang đút tay túi quần, đứng ngay phía sau tôi.
Gương góc cạnh lạnh lùng của anh rõ ràng không có chút biểu cảm nào, vậy mà lại khiến người ta rợn người.
giữ được công việc “rách” này, đầu óc tôi vận hành hết công suất:
“ Nhân tôi tuyệt đối sẽ không giành trai của đồng nghiệp, tránh gây mất hòa khí, ảnh hưởng sự phát triển của công ty, giảm thu nhập của sếp!”
Nghe vậy, đôi môi mỏng đang mím chặt của Chu Cẩn Xuyên khẽ cong lên.
“Chiều nay không việc, công ty team building.”
“Thư ký , nhớ phát thông báo.”
Đầu tôi chập mạch, buột miệng hỏi:
“Sếp, Valentine mà team building, anh không cần bên gái sao?”
“Sao?”
Chu Cẩn Xuyên chậm rãi tiến lại gần, ánh hơi lạnh:
“Hôm nay thư ký có hẹn à?”
Tôi vô thức siết chặt ống tay áo, người lùi lại:
“Không… không có, … …”
Tôi vắt óc nghĩ lý do không tham gia.
Chu Cẩn Xuyên liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của tôi, nhướng mày đe dọa:
“Chiều nay ai không tham gia thì tính không phép, trừ lương.”
Tôi: “……”
4
Tôi cực kỳ nghi ngờ Chu Cẩn Xuyên cố tình chọn Valentine tổ chức team building, muốn dẫn gái mới trước tôi khoe tình cảm, sỉ nhục con cẩu độc thân tôi.
Vì thế, tôi cố ý chọn một phòng bao mà anh không có .
Lúc , đồng nghiệp đang tụ lại chơi trò thật hay thách.
Tôi định trốn một góc ăn trái cây, Tiểu Nhã nhất quyết kéo tôi .
Không ngoài dự đoán, vận đen của tôi vẫn y , vừa tham gia đã thua.
Thử thách rút được :
“Xin người quay lại.”
Tôi ôm tâm thế “coi ch//ết”, cầm ly lên.
Đồng nghiệp ồn ào:
“Thà uống phạt cũng không chịu tìm người ? Ghét anh ta vậy à?”
Ha ha, nếu tôi quay lại với Chu Cẩn Xuyên, chẳng thành tiểu tam sao?
Chuyện thiếu đạo đức vậy tôi không .
Tôi mím môi, đùa:
“Không ghét thì sao thành người được.”
Vừa dứt lời.
Một bàn tay hơi lạnh cầm lấy ly của tôi.
“Cô ấy dị ứng , tôi uống thay.”
Tôi ngẩng đầu lên, liền rơi ánh sâu thẳm của Chu Cẩn Xuyên.
Cả người cứng lại.
Anh khi nào?
Những lời tôi … anh đều nghe hết rồi?
Đồng nghiệp ngạc nhiên:
“Ơ? Sao sếp biết Nhân dị ứng ? Bọn tôi còn không biết…”
Chu Cẩn Xuyên liếc tôi một cái đầy thờ ơ, nhàn nhạt :
“Tôi người của cô ấy.”
Câu này vừa thốt , cả đám nổ tung, ánh hóng chuyện dồn về phía tôi.
Đầu tôi “oành” một tiếng, lại chột dạ không dám phản bác.
Thấy tôi bị dọa, Chu Cẩn Xuyên cong môi, chậm rãi :
“Người … của sếp.”
Giọng anh rất bình thản, không hề có ý che giấu.
Ánh tò mò của đồng nghiệp lúc này mới dần tản .
Dù sao người bình thường cũng không nghĩ Chu Cẩn Xuyên lại ý tôi.
Tôi thở phào.
Suýt chút nữa bị anh dọa phát bệnh tim.
Nhân lúc đồng nghiệp vây quanh mời anh, tôi lén chuồn khỏi phòng, định về trước.
Dù sao cũng đã tính đủ công rồi.
Chu Cẩn Xuyên cũng đâu lại hết buổi.
vừa cửa hội sở, tôi nhận được tin nhắn.
Mở xem, của Chu Cẩn Xuyên:
“Đợi tôi bãi đỗ xe, tôi say rồi, không lái xe được, cô đưa tôi về.”
Không chứ?
Mới uống mấy ly đã say?
Trước đây tôi gặp khách hàng với anh, rõ ràng anh uống rất giỏi mà.
Chẳng lẽ tửu lượng cũng có thể thoái hóa?
Tôi chối khéo:
“ gái anh đâu? Sao không cô ấy đưa về?”
Chu Cẩn Xuyên:
“Tôi chỉ từng có một gái.”
Tôi nhìn tin nhắn mà ngẩn , còn chưa hiểu ý anh gì.
Giây sau, anh đưa điều kiện khiến tôi không thể chối:
“Thù lao 52 nghìn.”
Tôi trả lời:
“Trời đất vang rền, nô tỳ xuất hiện!”