Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

14

Tôi đang đi siêu thị mua đồ ăn.

Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn luật sư Trần.

【Thủ tục rồi.】

【Anh Hạ đã đồng ý ly thỏa thuận, và ra đi tay trắng.】

【Cô Lâm, chúc mừng cô, cô tự do rồi.】

Nhanh tôi tưởng.

bước ra khỏi siêu thị, trời đã tối.

Đèn đường sáng lên, ánh vàng phủ lên thành phố rực rỡ.

Tôi đứng bên đường, bỗng thấy mơ hồ, không biết đi đâu.

đây lần đi mua sắm , tôi luôn vô thức đi về phía công ty của Hạ Viễn.

Sau này mang thai, ngày nghĩ đến là về nhà nấu cơm, đợi anh.

Điện thoại lại rung.

Một số lạ.

Tôi do dự vài giây, rồi nghe máy.

“Tri Dư.”

Là giọng Hạ Viễn.

Khàn đặc.

gì em muốn, anh đều đã cho,” anh nói, “công ty, nhà, xe… tất cả đều cho em.”

“Hoặc em còn muốn anh trả giá thế nào nữa, em nói đi.”

“Anh sẽ cố làm… nhưng ít nhất…”

Anh nghẹn lại.

“Cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Đợi anh giúp Giang giải quyết ly , anh sẽ cắt đứt cô ta, được không?”

“Tri Dư, anh không mong em lập tức tha thứ.”

“Chúng ta cho nhau chút thời gian… thôi, đợi đến ngày em có thể chấp anh, chúng ta quay lại, được không?”

Anh vẫn buồn cười nghĩ rằng… chúng tôi còn có khả năng.

“Không thể nữa.”

Tôi bước về phía căn hộ.

“Hạ Viễn, chúng ta chỉ có một kết cục.”

“Chính là cả đời không qua lại.”

15

Một tháng sau đó, tôi gần không ra khỏi nhà.

Sự mạnh mẽ gượng ép đã cạn kiệt, chỉ còn lại mệt mỏi.

ngày chỉ là ngủ, ăn, uống thuốc dưỡng lại cơ thể sau sảy thai… rồi lại ngủ.

Đôi tôi mơ thấy Hạ Viễn.

Nhớ lại lời anh từng nói…

“Em đeo vào rồi, nay em là duy nhất của anh.”

“Không yêu em yêu ai.”

“Cả đời này người anh có lỗi nhất… chính là em.”

Từng câu từng chữ lưỡi dao.

Lúc đâm vào không thấy đau.

Đến rút ra… mới phát hiện vết thương sâu đến mức máu chảy không ngừng.

Mẹ tôi quê lên chăm sóc tôi.

ngày đổi món nấu ăn cho tôi.

Ở bên trò .

Còn ép tôi ra ngoài đi dạo.

Có lần nửa đêm tôi tỉnh dậy, nghe bà ở phòng khách gọi điện cho bố, giọng hạ rất thấp:

“…Ly rồi, đứa bé cũng không còn.”

“Đừng hỏi nữa, con bé đã đủ đau khổ rồi.”

“Cái thằng súc sinh đó, tôi hận không thể cầm dao chém nó. Ông à, năm đó chúng ta không tin lời nó.”

Tôi trở , vùi vào gối.

Không thể để bố mẹ vì tôi mà đau lòng thêm nữa.

Tôi phải sớm bước ra.

16

Ngày tháng trôi qua từng chút.

Tôi bắt đầu tập luyện lại, sáng chạy bộ, tối tập yoga.

Cơ thể dần hồi phục.

Sắc cũng lên.

Một hôm, tôi đang tập trong công viên, thấy một người phụ nữ đẩy xe nôi.

Đứa bé bên trong tôi cười khanh khách.

Gương hồng hào, đôi mắt tròn xoe.

tay nhỏ mũm mĩm vẫy loạn trong không trung.

Được mẹ bé cho phép, tôi nhẹ nhàng chạm vào má đứa .

tay bé lập tức ôm lấy cổ tay tôi.

Mẹ đứa bé mỉm cười:

“Thằng bé thích cô đấy.”

“Bình thường thằng bé không cho người lạ chạm vào đâu.”

Tôi cũng mỉm cười .

Nếu tôi và Hạ Viễn không xảy ra đó… con của chúng tôi giờ chắc cũng đã một tuổi rồi, biết đi rồi nhỉ.

Tối hôm đó, tôi nói mẹ rằng tôi muốn đi học cắm hoa.

“Con muốn tìm chút việc để làm, đỡ phải suốt ngày suy nghĩ linh tinh.”

Mẹ rất vui.

“Được chứ.”

“Tri Dư, con làm gì mẹ cũng ủng hộ.”

15

Tôi đăng ký một lớp làm bánh.

Dễ học, lại tiện, học có thể tự làm ở nhà.

ngày chìm trong hương thơm ngọt ngào, tâm trạng cũng lên không ít.

Tôi đem thành phẩm tặng cho hàng xóm.

“Đẹp quá!”

“Tôi thấy cô mở tiệm hoa đi, đừng phí tay nghề.”

“Tôi có người bạn có một bằng trống ngay ngoài phố đi bộ, nếu cần tôi có thể giúp cô liên hệ.”

Tôi chối ý của họ.

“Cảm ơn.”

“Nhưng tháng sau tôi sẽ về quê rồi.”

Tôi không có tham vọng gì lớn.

Chỉ muốn trở về, có bố mẹ bên cạnh, mở một tiệm hoa nhỏ, sống một đời bình dị nhưng đủ đầy.

ngày rời đi, luật sư của Giang tìm đến tôi.

“Alo?”

“Cô Lâm Tri Dư phải không? Tôi là luật sư của Giang .”

Tay tôi đang cắt cành khựng lại.

thân chủ của cô và Hạ Viễn, không liên quan đến tôi,” tôi nói.

“Là thế này, cô Giang muốn hòa giải cô, hy vọng cô rút đơn kiện…”

“Không thể.” Tôi ngắt lời. “Cô ta chuyển tài sản trong , phá hoại gia đình người khác, đó đều là sự thật.”

“Để cô ta tự nói thẩm phán.”

Tôi cúp máy, đặt điện thoại xuống, tiếp tục gói hoa.

Chiều tối, tôi đăng một bức ảnh hoa lên mạng xã hội.

Tương tác khá .

Bình luận có rất nhiều người hỏi tôi mở tiệm ở đâu, muốn đến mua.

Tôi trả lời:

【Chưa mở tiệm, chỉ học cho vui thôi.】

bình luận đó, có một tài khoản quen thuộc:

【Hoa đẹp lắm.】

【Em ổn không? Anh rất nhớ em.】

Tôi chặn Hạ Viễn.

16

Tôi đến bệnh viện tái khám.

Bác sĩ tờ kết quả, cau mày rất chặt.

“Cô Lâm, thành tử cung của cô bị tổn thương nghiêm trọng… sau này muốn mang thai… sẽ rất khó.”

Tôi lấy tờ kết quả, nói một tiếng cảm ơn.

Ra khỏi phòng khám, tôi ngồi xuống ghế dài ngoài hành lang, siết chặt tờ giấy, bên tai thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc của sơ sinh.

Cho đến bị tiếng điện thoại cắt ngang.

“Phán quyết của Giang có rồi, việc chuyển tài sản trong được xác , chồng cô ta đã thu hồi toàn bộ tổn thất.”

Luật sư Trần cập nhật tình hình.

“Còn nữa… đứa đứng tên cô ta, hóa ra lại là con của Hạ tiên sinh.”

Tôi đã từng gặp đứa bé đó, tên An An, hai tuổi.

Không ngờ… lại là con của Hạ Viễn.

“Chồng cô ta lấy đó làm bằng chứng, yêu cầu bồi thường thêm. Giang giờ trắng tay, còn bị khởi kiện vì lừa dối .”

Tôi đứng dậy, vò nát tờ giấy, ném vào thùng rác.

“Đứa sao?”

“Đã được đưa vào trại phúc lợi,” luật sư ngừng một chút, “Giang phát điên rồi, ở tòa vừa khóc vừa cười, nói Hạ Viễn từng hứa sẽ cưới cô ta.”

Ông miêu tả rất sống động cảnh tượng tại tòa.

Nhưng tôi… đã không còn quan tâm nữa.

Rời khỏi bệnh viện, tôi gọi xe thẳng đến sân bay.

Mẹ tôi về quê tôi hai ngày.

Bà đã chuẩn bị sẵn chăn đệm mới, cùng bố dọn dẹp phòng cho tôi thật gọn gàng đẹp đẽ.

khóm tulip trong sân nở rực rỡ.

Đỏ, hồng chen nhau.

Bố tôi đang đứng dưới nắng bón phân.

“Tri Dư, tiệm hoa của con thế nào rồi?”

Tôi ngẩng đầu khỏi trang sách: “Trang trí rồi, ngày kia khai trương.”

Bố cười, lau mồ hôi:

!”

“Mẹ bố nhất định sẽ là khách đầu tiên, đến ủng hộ con!”

17

Việc kinh doanh tiệm hoa tôi tưởng.

Chưa đến nửa năm, tôi đã mở được vài chi nhánh trong thị trấn.

Sau thuê viên quản lý, tôi ở lại một cửa hàng nhỏ yên tĩnh , phơi nắng, lướt mạng xem các bài cắm hoa thích rồi học .

Cuộc sống chậm rãi, an nhàn.

Cho đến một ngày.

Chuông gió cửa khẽ vang.

Một người đàn ông phủi tuyết trên người, mang hơi lạnh bước vào.

Tôi đang bận buộc ruy băng cho hoa:

“Anh cứ xem , có loại hoa nào thích nói tôi.”

Một cái bóng phủ xuống .

Tôi ngẩng đầu.

Là Hạ Viễn.

Chiếc áo dạ xám của anh bị tuyết làm loang lổ, treo lỏng lẻo trên thân hình gầy gò.

Viền mắt anh không biết vì lạnh hay vì điều gì, đỏ lên một mảng lớn.

“Có thể gói cho tôi một tulip không?” anh nói.

“Được.”

Tôi đứng dậy, chọn đại vài bông tulip trong tiệm, gói qua loa.

Hạ Viễn lại không .

“Sơ sài vậy sao?”

Tôi chỉ vào mã thanh toán trên quầy:

“Quét ở đây.”

Anh bất lực cười, lấy hoa, đưa lên ngửi nhẹ.

“Anh lái xe hai ngày mới tìm được đến đây.”

“Không thể gói đẹp một chút sao?”

Hạ Viễn thanh toán .

“Tri Dư, anh có thể mời em đi ăn một bữa…”

“Hoan nghênh lần sau ghé lại.” Tôi ngồi xuống sau quầy.

“Tri Dư.” Anh đứng đó, lúng túng đến mức có phần đáng thương, “Chỉ là một bữa cơm thôi, được không?”

“Không.”

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

Hạ Viễn bị dọa khựng lại, lùi về sau mấy bước, vô thức siết chặt hoa trong tay.

Một lúc lâu sau, anh mới nhỏ giọng:

“Anh… bị bệnh rồi.”

“Loại không chữa được.”

“Tri Dư, anh chỉ muốn em… ở bên anh thêm một chút.”

“Vài ngày nữa anh phải hóa trị… bác sĩ nói sẽ rất đau…”

Anh cứ tự nói một .

Nói về nỗi sợ hãi của anh, về sự không nỡ buông bỏ.

Cuối cùng, lại giống một đứa , che mà bật khóc.

Tôi vẫn im lặng.

“Xin lỗi… anh thật sự không làm phiền em…”

Hạ Viễn ôm chặt hoa trong lòng, quay người bước vào màn gió tuyết.

18

Hạ Viễn chết vào mùa đông năm đó.

Tôi thấy trên tin tức.

【Tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị say rượu nhảy sông, vì sao?】

Ảnh kèm đã được làm mờ, nhưng vẫn lờ mờ thấy tay trắng bệch vì ngâm nước… và chiếc nhẫn anh nắm chặt trong tay.

Bên dưới là vô số lời tán.

Có người nói anh mất hết tài sản vì bị vợ cũ chia sạch, không chịu nổi nghĩ quẩn.

Có người nói anh mắc bệnh nan y, dứt khoát tìm đến cái chết.

Cũng có người nói… vì tình.

Rốt cuộc là vì điều gì…

Không ai biết.

Tất cả đều cái chết của Hạ Viễn mà chìm xuống đáy sông.

“Chị Lâm, chị nghĩ sao?”

viên thuận miệng hỏi.

Cô ấy không biết mối quan hệ tôi và Hạ Viễn, chỉ xem tin tức một để tán.

“Nghe nói anh ta trăng hoa, vừa ở vợ, vừa qua lại phụ nữ đã có chồng.”

“Đúng là báo ứng.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Ừ.”

“Là báo ứng.”

Vài năm sau, tôi giao lại hoàn toàn tiệm hoa cho viên quản lý.

Còn dẫn đứa nuôi trại mồ côi, đi khắp nơi du lịch…

Từng bước thực hiện điều ước năm xưa.

“Mẹ ơi, con chụp ảnh cho mẹ!”

Con bé ôm chiếc điện thoại to cả tay, ra vẻ người lớn.

Bên bờ biển phát sáng, người đông trẩy hội.

Con bé kéo tôi đến một góc yên tĩnh .

“Đúng rồi, đi sang trái một chút, cười lên.”

Click!

“Mẹ đi!”

“Đẹp không?”

Đôi mắt to tròn của con bé long lanh, gương đầy vẻ chờ mong được khen.

Quả thật rất đẹp.

Là bức ảnh đẹp nhất… mà tôi từng thấy về biển phát sáng.

“Đẹp lắm.”

Con bé nắm tay tôi, kéo tôi đi tiếp, miệng líu lo:

“Chỗ kia cũng phải chụp nữa!”

“Được.” Tôi mỉm cười.

“Mẹ ơi, chụp đi ăn kem ly to nhé!”

“Được~”

“Mẹ ơi, hôm nay mẹ có vui không?”

“Vui chứ,” tôi về phía xa, “có con bên cạnh, ngày mẹ đều rất vui.”

“Chúng ta sẽ luôn vui vẻ vậy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn