Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ta han đủ điều với đứa trẻ, nhưng nó chỉ tròn mắt nhìn ta, tuyệt nhiên không thốt ra nửa lời.

“Không lẽ là bị câm?”

Nhất Văn lập tức đập cánh liên hồi, lớn tiếng phản bác:

“Chim ! Nó có !”

Không thể mang nó về chỗ của ta . Căn chái ấy người ra vào phức tạp, ban đêm ma ma đi tuần, hễ bị phát hiện thì chết chắc.

Ta đảo mắt quan sát xung quanh, ôm đứa trẻ đi về phía hẻo lánh nhất.

có một gian phòng chứa cũ kỹ đã bị bỏ không từ , quanh năm khóa chặt, chìa khóa chỉ có mỗi mình ta giữ.

Cũng vì mỗi tháng ta nhận việc sang đây quét dọn một lần, tiện thể dọn tro bụi.

Bên trong chất đầy mục, một nửa đã mục nát. góc tường có một đoạn gạch từ đã lỏng, để lộ ra một khoảng trống .

Bình thường chỗ bị chất kín, cả chuột cũng hiếm khi bén mảng.

Đây là ta vô tình phát hiện, ban đầu định dùng để bạc.

Nhưng về sau lại nhận ra, ta tích cóp nổi bao nhiêu để .

Giờ đành tạm thời dùng để “tiểu tổ tông” vậy.

Ta gạt đống sang một bên, nhẹ nhàng đặt đứa trẻ vào khoảng trống, tiện phủ lên ngoài vài lớp cỏ khô và vụn.

“Ngươi cứ đây tạm thời, đừng phát ra tiếng động.” Ta hạ giọng dặn dò, “Tối ta sẽ mang đồ ăn tới.”

Nhất Văn đậu trên vai ta, líu ríu bắt chước:

kỹ! kỹ! là chết !”

Ta trừng nó một cái sắc lẹm.

5

Ta để Nhất Văn lại bầu bạn với đứa trẻ.

Nhìn qua thì nó khoảng ba, bốn . Dù ta gì, nó vẫn kiên quyết không mở miệng.

Bất đắc dĩ, ta thuận miệng gọi nó là Tiểu Nhất.

Nhất Văn vậy thì hớn hở vô cùng, vỗ cánh kêu to:

“Nó cũng tên Nhất! Cùng họ với chim!”

Ta dặn dò qua loa vài câu vội rời đi, định tìm hiểu xem gần đây trong cung có ai làm lạc mất một đứa trẻ tầm hay không.

Nhưng vừa mở lời, những cung nhân xung quanh đã nhìn ta nhìn kẻ ngốc.

“Trong hoàng cung , cung nhân nhất cũng mười lăm . Đủ hai mươi lăm là có thể xuất cung. Ai lại sinh trong cung chứ?”

“Ngoài hoàng , công chúa do các nương nương sinh ra, làm gì có đứa trẻ nào khác?”

Ta muốn thêm, nhưng lời vừa môi đã nuốt ngược trở lại.

Cũng bởi trước giờ ta chỉ lo làm việc kiếm tiền, tiết kiệm từng đồng một. Chuyện tranh đấu trong cung, vốn liên quan gì tới một cung nữ quét dọn ta, nên ta chưa từng để tâm.

tận bây giờ, ta thậm chí không biết trong cung có bao nhiêu hoàng , công chúa, lại càng không rõ họ là do vị nương nương nào sinh ra.

Chỉ là, nếu Tiểu Nhất thật sự là hoàng , đáng lẽ có người hầu kẻ hạ vây quanh chăm sóc, sao lại bị ném xuống giếng cạn?

6

Không dò la tin tức gì hữu ích, ta đành quay sang nhà bếp kiếm chút đồ ăn Tiểu Nhất.

Vừa tới gần, đã mấy bà bếp tụ lại một góc thì thầm bàn tán.

vài câu, tim ta liền giật mạnh.

Họ nói tiểu hoàng của cung Lăng tần đã mất tích, người trong cung đang tìm kiếm khắp .

Ta lén thêm về tác, lòng chợt trầm xuống.

chính là đứa bé ta vừa cứu sao!

Không kịp nghĩ nhiều, ta lập tức chạy bay về phòng hoang.

Nếu trả người về, vừa tránh phiền phức, lại bớt đi một miệng ăn.

Khi tới , ta gọi Tiểu Nhất từ chỗ trống trong tường ra.

Nhưng nó chỉ co ro trong góc, dán chặt vào tường, mặc ta dỗ dành thế nào cũng không chịu nhúc nhích.

Ta sốt ruột, đưa định kéo nó ra.

Không ngờ nó đột ngột lao tới, đôi bé ôm chặt lấy cổ ta, nức nở nói:

“Đừng vứt bỏ ta… không…”

Ta đứng sững, trái tim bị đâm một nhát.

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, ký ức xa xưa chợt ùa về.

Năm , ta cũng chỉ bốn , cũng ôm chặt cổ nương vậy, khản giọng:

“Miêu Miêu ngoan … đừng vứt bỏ Miêu Miêu… không ăn nữa đâu…”

Nhà ta nghèo, cái lại đông.

muốn cưới vợ nhưng không đủ sính lễ. Vừa hay có thanh mua tiểu nha đầu về đào tạo, hắn liền muốn bán ta.

Nương ta chần chừ.

sốt ruột thúc giục:

“Nương, không đủ năm lạng bạc, Quế Phương sẽ gả người khác mất!”

“Thanh trả mười lạng, dư để nuôi cháu sau học hành!”

nhóc giữ lại chỉ tốn cơm, chi bằng bán đi xong!”

Nương ta vừa vừa gỡ từng ngón ta ra.

Nếu không lúc quản gia phủ Thượng thư tình cờ tới, có lẽ ta đã bị đưa lên xe ngựa chở tới thanh .

Ta ép nỗi đau xuống đáy lòng, giọng :

“Nương ngươi đang tìm ngươi khắp , chắc lo lắng lắm. Sao ngươi không muốn về?”

Tiểu Nhất chỉ lắc đầu liên tục, thân thể run rẩy, không chịu nói thêm lời nào.

7

May hôm trước ta chưa hành động vội vàng.

Sang ngày hôm sau, người trong cung Lăng tần đứng ra làm chứng rằng hôm trước Thục phi từng tới , lúc rời đi trong ôm một bọc đồ, ai nấy đều nghi nàng ta đã bế hoàng đi.

Thục phi kêu oan ngay tại trận, nói rằng bản thân chỉ vốn dĩ căm ghét Lăng tần, lúc không có người để ý đã lén lút cấu véo đứa trẻ vài cái để xả giận.

“Ta thừa nhận mình người tốt, nhưng tuyệt đối không mức hại một đứa trẻ vậy.”

Hoàng thượng xong cũng khó phân xử.

Lăng tần vì không tìm hoảng loạn ngất xỉu. Thái y khám xong lại báo tin nàng đã mang thai lần nữa.

Ngay lập tức, hoàng thượng hạ lệnh đày Thục phi vào lãnh cung.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.