Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Có người cười tủm tỉm đưa tới một phong bao lì xì. Anh ta , tiện tay nhét luôn cho Ôn Kiều, rồi quay sang tôi, ánh đầy vẻ cợt nhả.
“Giang Dư , em đúng là không rời xa tôi được ? Nghe tin tôi xảy ra chuyện, mặt cũng buồn rửa đã vội vã chạy tới rồi ?”
Đám người xung quanh cũng ùa theo trêu chọc. Một nam sinh cười lớn hô: “Dư , anh Tranh đã bảo không thích em , chia tay rồi, em vẫn còn mặt dày bám theo vậy? Có phải không ai thèm ngó ngàng tới không?”
Một người khác chêm vào: “Anh Tranh, anh cô ta cuống cuồng kìa. đâu lại muốn quay tiếp tục hầu hạ anh, định xin quay lại đấy!”
“Đúng rồi, trước đây phải tỏ vẻ thanh cao lắm , thì lại chủ động dâng tận cửa?”
“Chia tay cái gì, theo tôi ấy , đây gọi là lạt mềm buộc chặt…”
Tôi đứng sững tại chỗ, nước không kìm được tuôn trào lăn dài trên má.
tôi khóc, vẻ mặt bỡn cợt của Tần Tranh càng đậm hơn. Anh ta đẩy Ôn Kiều ngồi trên đùi ra, bước vài bước đến trước mặt tôi, đưa tay bóp chặt cằm ép tôi phải ngẩng lên anh ta.
“Khóc cái gì?”
Anh ta ghé sát lại, hơi thở nồng nặc mùi rượu, sượt nhẹ qua môi tôi, giọng điệu cợt nhả: “ hối hận rồi ? Cầu xin anh một câu, anh …”
Chưa anh ta nói hết câu, tôi vung tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái.
Một tiếng “Bốp” vang lên chát chúa. Tiếng cười đùa trong phòng khách lập tức im bặt, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Mặt Tần Tranh cứng đờ, ánh lập tức lạnh đi, cau mày hất mạnh tôi ra: “Giang Dư , em dám đánh tôi? vì chút chuyện cỏn con này?”
Ôn Kiều vội vàng chạy tới, cánh tay Tần Tranh dỗ dành giọng nũng nịu: “Anh Tranh giận, cô ta là ghen tị nên phát điên thôi.”
Nói xong, cô ta liếc tôi một cái: “Trước kia ở ký túc xá cô ta cũng đấy, lúc nào cũng cố tình tỏ ra thân thiết với bọn con trai trong lớp người ta hiểu lầm, phải là muốn được bọn con trai vây quanh tâng bốc ? Bây còn bày đặt giả vờ trong sáng gì chứ.”
Tôi tiện tay quệt nước , hốc đỏ hoe, giọng cũng lớn dần lên: “Tần Tranh, trước đây tôi đúng là mù quen anh. Từ hôm nay trở đi, tôi không bao tìm anh , anh có chết cũng không liên quan gì đến tôi!”
Tần Tranh sững lại một chút, ánh hiện lên tia hoảng loạn trong thoáng chốc, nhưng ngay lập tức lại cười khẩy: “Lần trước em làm mình làm mẩy, phải cũng được ba ngày là lại con gấu bông anh tặng mò tới tìm anh ?”
“ lại giở trò này ? Được thôi, anh chống lên chờ.”
“Đợi đến lúc em hối hận thì có vác mặt đến cầu xin anh.”
Anh ta ngả người tựa lưng vào ghế sofa, Ôn Kiều, sau lại thì thầm gì vào tai một người bạn, mang vẻ mặt cực kỳ tự tin rằng tôi phải quay lại, thậm chí thèm tôi một cái.
Tôi không thèm đoái hoài gì đến đám người cười cợt trong phòng khách , quay người bước thẳng ra ngoài.
Vừa xuống đến dưới nhà, tôi đã chiếc xe máy của mình nằm đổ nghiêng bên vệ đường, lốp sau xẹp lép, không là kẻ nào đã đâm thủng.
Tôi chật vật dắt bộ chiếc xe hướng ký túc xá, cứ lầm lũi đẩy từ chiều đến tận khi trời tối mịt tới nơi an toàn.
4
Sáng sớm hôm sau, tôi cái thùng carton chứa toàn bộ đồ Tần Tranh tặng ra bưu cục.
Lúc quét mã thanh toán, thoại liên tục báo “Số dư không đủ”.
Tôi nhấp vào xem lịch sử giao dịch tá hỏa ra, chiều hôm qua, Tần Tranh đã dùng tính năng “Thanh toán chung” rút sạch số tiền 2.350 tệ còn lại trong thẻ của tôi. là số tiền tôi phải làm thêm quần quật suốt hai tháng trời tiết kiệm được.
“Cô gái, lề mề ! Người xếp hàng phía sau đợi kìa!”
Giọng nhân viên chuyển phát nhanh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Mấy sinh viên xếp hàng phía sau sang, có người ra tôi liền xì xầm to nhỏ.
“Đây phải là con chim hoàng yến kim chủ đá ? Nghe bảo trước đây cô ta toàn tiêu tiền của Tần Tranh, đá nên hết tiền rồi.”
Một người khác tỏ vẻ khinh miệt, cố tình nói to hơn: “Chim hoàng yến cái gì, nói dễ nghe thì là chim hoàng yến, thật ra cũng là loại gái bán thân. Loại người này hình như trước đây còn được giải thưởng gì cơ ?”
…
Những lời lẽ ấy lọt vào tai tôi chói tai vô cùng.
Tôi vô thức siết chặt thoại, bảo nhân viên chuyển phát “Đợi cháu 5 phút”, rồi trốn ra con hẻm phía sau bưu cục gọi .
“Mẹ, con muốn mượn chút tiền…”
Giọng mẹ tôi hét lên the thé qua thoại làm tôi nhức cả tai: “Cái đồ ăn cây táo rào cây sung! Hồi trước bảo mày có giao du vớ vẩn với bọn nhà giàu thì không nghe! người ta không thèm mày , mày lại quay đào mỏ nhà này ? Mày là đáng đời! Đồ đê tiện…”
Tôi cắn chặt môi không dám cãi lại tiếng nào. Xin tiền không được, tôi đành thùng carton lủi thủi đi bộ đến nhà Tần Tranh, dọc đường mép thùng cọ vào tay làm cánh tay tôi đỏ rát.
Vừa tới cổng khu đô thị, tôi đã xe của Tần Tranh chạy tới. Ôn Kiều ngồi ở ghế phụ, trong lòng một đống túi hàng hiệu, tôi còn cố tình giơ mấy cái túi lên cao.
Xe dừng lại, Tần Tranh hạ cửa kính xuống, liếc thùng carton trong tay tôi, khẽ thở phào nhẹ nhõm rồi nhướng mày cười nhạt.
“Tôi đã bảo là em không thể thiếu tôi được .”
Anh ta lại vào chiếc ghế đá bên cạnh: “Này, ra kia ngồi đợi trước đi. Tôi dẫn Ôn Kiều đến đoạn kia mua cái túi xách rồi quay lại tìm em.”
Chưa kịp tôi mở miệng nói “Tôi đến trả đồ”, anh ta đã đạp ga phóng vụt đi một đoạn xa.
Ôn Kiều thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, đắc ý vẫy tay chào tôi.
Tôi vứt luôn thùng đồ ở ngay trước cửa nhà Tần Tranh, quay gót rời đi.
5
Buổi chiều, khoa tổ chức đại hội tuyên dương, thông báo trao giải cho các sinh viên đạt “Học bổng Quốc gia”.
Tuần trước cố vấn học tập đã gọi bảo tôi chuẩn bài diễn văn, nói tôi đại diện lên phát biểu.
nhưng người bước lên bục giải lại là Ôn Kiều.
Cô ta diện chiếc váy liền Tần Tranh mua, da mặt trang điểm trắng bóc.
Cô ta cầm giấy khen trên tay, lúc đi xuống cố tình vòng qua trước mặt tôi, hạ giọng nói nhỏ: “Dư , có người tố cáo cậu phẩm hạnh không đoan chính đấy, chuyện này không thể trách tôi cướp giải của cậu được.”
tôi cau mày, cô ta lại lẩm bẩm tiếp: “Tôi còn nợ 5 môn liền, anh Tranh đã giúp tôi liên hệ giảng viên sửa điểm rồi. Cậu nói xem, nếu không có anh ấy thì làm tôi tốt nghiệp nổi đây.”
“Nhưng anh Tranh có nhờ tôi nhắn với cậu một câu. Anh ấy bảo, sự nỗ lực của cậu, bằng một câu nói của anh ấy đâu.”
Tôi nắm chặt bản thảo bài phát biểu trong tay, càng nghĩ càng tức.
Sau khi tan họp, tôi đến phòng làm việc của Chủ nhiệm khoa hỏi cho ra nhẽ, nhưng thầy ấy cứ ậm ờ lấp liếm.
“Giang Dư này, nhà em Tần Tranh vừa quyên góp cho trường một phòng thí nghiệm , em tính toán chi li quá làm gì.”
Tôi vừa định tranh luận thì thoại reo, là mẹ tôi gọi video tới.
“Mẹ ở cổng trường, mày mau ra đây ngay!”
xung quanh mẹ có khá nhiều sinh viên tụ tập, sợ bà lại nghe được lời đồn thổi gì , tôi không màng cãi lý vội vàng chạy ra.
“Mày với Tần Tranh làm cãi nhau ra nông nỗi này hả?”
Vừa gặp, bà đã cấu vào cánh tay tôi quát lớn: “Hôm qua nó nhà mình, bảo mày nợ 3 vạn tệ tiền học phí không đóng, còn nói mày lăng nhăng với mấy thằng con trai bắt quả tang…”
Đầu óc tôi trống rỗng, vừa định mở miệng giải thích thì mẹ tôi đã dúi cái bọc vải vào tay tôi: “Đây là tiền bán ngô của nhà mình, tổng cộng tám ngàn tệ. Mày mau đem đi trả cho Tần Tranh đi, bảo nó đi rêu rao với người làng chuyện này ! Năm sau em trai mày còn định vợ, không thể nhà người ta mấy chuyện xấu mặt này được!”
Ôn Kiều từ đâu bước tới, cười giả lả an ủi mẹ tôi: “Cô lo ạ, anh Tranh là tức giận quá thôi. Dư lần nào cũng vì chút chuyện cỏn con cứ hở ra là đòi chia tay.”
Mẹ tôi nghe vậy lập tức nổi trận lôi đình, giơ tay định đánh tôi: “Mày xem mày sống không điều hả! Tần Tranh đối xử với mày tốt như , mày còn làm mình làm mẩy cái gì!”
Tôi chặt bọc tiền né phía sau, những đồng tiền lẻ bên trong rơi vung vãi xuống đất.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt, Ôn Kiều bèn thò chân ra cố ý đá đám tiền văng tứ tung.
“Dư , anh Tranh bảo nếu cậu chịu quay lại lỗi với anh ấy, chuyện học bổng Quốc gia anh ấy có thể xem xét thêm tên cậu vào, chuyện vợ của em trai cậu anh ấy cũng lo liệu giúp.”
“Nhưng cậu phải xin lỗi tôi, và thừa trước cậu toàn giả vờ thanh cao.”
tôi không có phản ứng gì, cô ta lại sáp vào tai tôi cười hì hì: “Đúng rồi, anh Tranh còn dặn tôi bảo cậu, quán trà sữa cậu làm thêm anh ấy mua lại rồi. Mai cậu đến thì chắc chắn đuổi việc thôi.”
Tôi không phải phản ứng nào.
lặng lẽ nhặt những đồng tiền rơi trên đất, đứng dậy, nhét cái bọc vải lại tay mẹ.
“Tiền này mẹ cầm đi. Tần Tranh toàn nói láo thôi, con không nợ học phí, không lăng nhăng, và cũng không xin lỗi anh ta.”
Mẹ tôi cuống lên, với tay định kéo tôi lại: “Mày điên rồi ? Không nhờ nó giúp, em trai mày vợ kiểu gì?”
“ là việc của nó.”