Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi mơ hồ “hả” một tiếng, không hiểu anh muốn nói gì.

Giang Thố cũng không thêm nữa.

Tôi cứ nghĩ chuyện này coi như qua rồi.

Không ngờ sau giờ học, Giang Thố kéo tôi vào phòng học trống bên cạnh.

Cánh cửa bị anh đóng lại phía sau.

Bóng dáng lớn của anh bao trùm lấy tôi, cảm giác áp bức cực mạnh:

“Tại sao không theo đuổi tôi nữa?”

“Vì tôi không gửi ảnh bụng cho em sao?”

Giọng điệu anh không hề trêu đùa, trông thật sự đang tức giận.

Nói ra cũng xấu hổ, cách tôi theo đuổi người khác thật sự rất thô bạo.

Ngoài việc gửi ảnh của bản thân cho anh trên WeChat, tôi còn anh có thể cho tôi bụng không, có thể cho tôi sờ một chút không.

Cách này có tỷ lệ thành công rất .

Ba người trai trước đây của tôi đều bị tôi theo đuổi bằng cách này.

Nhưng có lần tôi nghe thân phàn nàn:

“Tên đàn ông này ghê tởm thật sự, cứ nhắn riêng gửi ảnh bụng cho tớ, còn nói dáng người tớ đẹp, muốn hẹn hò với tớ. Quan trọng là tớ còn chẳng quen anh ta, đúng là chịu luôn, sao ngày nào cũng gặp biến thái vậy!”

đó tôi không dám nói rằng, tôi cũng theo đuổi Giang Thố theo cách này.

Chỉ là anh vẫn luôn phớt lờ tôi.

Tôi cứ tưởng anh lạnh lùng, hoặc là ngại ngùng.

Bây giờ nghĩ lại, chắc chắn anh rất ghét bị tôi quấy rầy như vậy.

Anh đã nhịn tôi rất rồi.

Giang Thố đứng trước mặt tôi, lớn áp đảo, không có lấy một chút ý cười, khí thế đáng sợ vô cùng.

Tôi cẩn thận lỗi:

lỗi nhé, sau này tôi sẽ không gửi cho anh mấy linh tinh đó nữa.”

“Những tôi gửi… thật sự rất không tôn trọng anh.”

Anh khẽ nhếch môi.

Tôi còn tưởng anh sẽ châm hoặc mắng tôi.

Không ngờ anh đột nhiên vén vạt áo thun lên, nắm lấy tay tôi rồi đặt lên đó.

“Em chỉ muốn thế này thôi sao?”

“Hài lòng chưa?”

Khoảnh khắc đó tôi thật sự rất mờ mịt.

Bình luận tràn ngập dấu , như vạn con alpaca chạy điên cuồng trên thảo nguyên.

【Nam chính đang làm cái gì vậy??? Cho tôi với???】

【Chỉ cách một bức tường, nữ chính đang đứng ngoài hành lang chờ đưa bánh quy cho anh ấy, còn nam chính lại ở trong lớp cho nữ phụ sờ bụng. Tôi xuyên vào truyện nam tần à??? Cốt truyện này điên rồi sao???】

【Đàn ông không biết giữ mình chẳng khác gì cải thối!!! Tác giả mau quay lại viết lại đi!!!】

Tôi bất lực nhìn về phía cánh cửa.

Ngoài cửa là nữ chính và bánh quy của cô ấy.

Nhưng Giang Thố dường như bị sự thất thần trong chốc lát của tôi giận.

Anh kéo tay tôi di chuyển lên trên, lồng ngực anh rất nóng, tim tôi đập loạn, đến cả cảm giác nơi đầu ngón tay cũng trở nên không chân thật.

Tôi thích chủ động theo đuổi con trai, thích cảm giác săn đuổi.

Nhưng lúc này tôi lại như con mồi. Tôi hiểu được lời cảnh cáo của Giang Thố.

Bình luận cũng hiểu được:

【Nam chính đang tính sổ sau thu đúng không? Nữ phụ quấy rầy anh ấy như vậy, sao có thể chỉ một câu lỗi là xong được?】

【Nữ phụ luôn trêu nam chính như một trai ngây thơ. Nam chính đang cảnh cáo cô ấy rằng bản thân là đàn ông trưởng thành, có rất nhiều sức lực và thủ đoạn, cứ tiếp tục trêu hậu quả cô ấy không gánh nổi đâu!】

【Nhìn nữ phụ bị dọa kìa, đến nhìn cũng không dám nhìn nam chính nữa. Trên mạng lời lẽ táo bạo đầy mình, chắc ngoài đời đến hôn còn chưa hôn, bị nam chính trị một trận như vậy, sau này chắc không dám gửi linh tinh cho nam chính nữa rồi!】

Nữ phụ: “…”

Tôi rõ ràng đã hôn rồi mà!

Chỉ là lúc đó… không có cảm giác gì thôi…

Nhưng tay tôi bị Giang Thố siết chặt, da anh nóng đến đáng sợ, tôi thế nào cũng không rút tay ra được.

Tôi cảm nhận được cơn tức giận của anh, xen lẫn cảm xúc như dục vọng, khiến tôi không biết phải làm sao.

Giằng co vài giây, tôi lại lập tức cúi đầu lỗi:

lỗi lỗi, sau này tôi sẽ không gửi mấy đó cho anh nữa…”

“Tôi không theo đuổi anh nữa, anh tha cho tôi được không? Anh xóa tôi đi, sau này trên đường gặp tôi cứ như không quen biết.”

8.

Nhân lúc Giang Thố sững người, tôi đẩy anh ra rồi chạy khỏi phòng học.

Ngoài hành lang, một cô gái ngoan ngoãn đáng yêu đang cầm túi giấy đựng bánh nướng, ánh mắt chạm phải ánh mắt tôi.

Chỉ một cái liếc, tôi đã nhìn thấy hồ màu đỏ trên cổ tay cô ấy, hệt của Giang Thố.

Hóa ra anh thích kiểu con gái như vậy sao…

loạt bình luận xuất :

【Không ngờ lần đầu nữ chính bảo bối xuất lại là Tu La tràng thế này, nam chính mau giải thích rõ với vợ đi!】

【Nữ chính đáng yêu quá! Không một câu nào về chuyện của nữ phụ đã đưa bánh quy cho nam chính rồi. Cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy ai mà không thích chứ?】

【Nam chính dịu dàng với nữ chính quá đi! Trước đây nữ phụ tặng anh hồ hiệu, anh lạnh mặt bảo cô ấy mang đi trả, bánh quy nữ chính tặng anh lại nhận!】

【Nam chính đương nhiên sẽ không nhận hồ nữ phụ tặng rồi, anh ấy vẫn luôn đeo hồ hoạt hình được ở cô nhi viện nhỏ, cho dù sau này được người giàu nhất thành phố A nhận nuôi cũng chưa đổi qua! Tôi thấy anh ấy chỉ đang âm thầm muốn đeo đồ với vợ thôi mà!】

Trên đường về nhà, bình luận vẫn luôn gào thét vì những màn tương tác ngọt ngào của nam nữ chính.

Tôi đến phiền, liền nói với không khí:

“Biết rồi biết rồi biết rồi! Tôi rồi rồi rồi! Sau này chuyện thường ngày của nam nữ chính không cần báo cáo cho tôi nữa, cảm ơn!”

Hai người họ còn chưa yêu nhau, bình luận đã báo cáo tương tác cho tôi.

Nếu thật sự yêu nhau rồi, chẳng phải tôi sẽ phải nằm luôn trong chăn của họ sao!

Nhưng tôi nói với không khí cả buổi, hoàn toàn không có tác dụng.

Về đến nhà, tôi còn viết một tấm biểu ngữ giơ lên với không khí, vẫn vô dụng.

ra tôi không chung khung hình với nam nữ chính, đạo diễn sẽ không chuyển cảnh sang tôi…

Tôi như một người chồng vô dụng, nằm vật ra sofa.

Đúng lúc này, WeChat nhận được một lời mời kết .

Nữ chính Thi muốn gặp tôi.

Khác với vẻ dịu dàng trước mặt Giang Thố, Thi lại rất mạnh mẽ trước mặt tôi.

“Cô biết tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã đúng không?”

“Tình cảm bao nhiêu năm của chúng tôi không phải mà một người ngoài như cô chỉ mang bữa sáng vài ngày là có thể chen vào.”

Trước đây tôi ghét nhất kiểu khiêu khích này.

Loại hành vi còn chưa yêu nhau đã đến tiểu tam thế này, tôi chắc chắn sẽ phản kích dữ dội.

Nhưng tôi đã biết kết cục rồi, bất phản kháng nào cũng không có ý nghĩa.

Tôi: “OK OK, tôi đã không theo đuổi anh ấy nữa rồi. Cô còn gì muốn nói không?”

Thi khựng lại một chút, cắn môi kể cho tôi nghe về mối duyên của họ:

“Có lẽ cô không biết, tôi và Giang Thố đều lớn lên ở cô nhi viện. Hồi nhỏ tôi bị sốt, anh ấy đã thức trắng đêm canh bên tôi. Lần đầu tôi có kinh nguyệt, anh ấy dùng số tiền tích góp rất để mua băng vệ sinh cho tôi.”

Cô ấy lại giơ tay ra trước mặt tôi:

“Cô nhìn hồ này đi, quen mắt đúng không?”

“Thật ra cuộc sống của chúng tôi ở đó không hề tốt, nhưng bao nhiêu năm qua chúng tôi đều chưa tháo nó xuống.”

Tôi nhìn kỹ hồ đó.

nhựa đỏ đã phai màu vì nắng, hình hoạt hình bên trên là kiểu tôi thích còn nhỏ.

Lần đầu thấy Giang Thố đeo nó, tôi rất khó hiểu, hồ quê mùa như vậy hoàn toàn không hợp với anh.

Nhưng nếu là muốn đeo đồ với cô gái mình thích, vậy lại rất hợp lý.

Bình luận đang điên cuồng:

【Tôi thích tính cách nữ chính bảo bối thế này quá! Bình thường dịu dàng mềm mại, nhưng bảo vệ tình cảm của mình không hề do dự!】

【Nhưng nữ chính ở đây vẫn quá hấp tấp. Nữ phụ là con nhà tài phiệt, nhỏ muốn gì được nấy. Sau này cô ta ghen sẽ tìm người khiến nữ chính trượt môn, hủy tư cách học bổng của nữ chính, lúc nữ chính làm thêm ở quán bar còn lén thuốc cô ấy.】

【Chỉ có xảy ra những chuyện này nam chính mới nhìn rõ bộ mặt thật của nữ phụ. Đừng lo, mỗi lần nữ phụ gây chuyện, nam chính đều sẽ bảo vệ nữ chính thật tốt! Những màn vả mặt phía sau cực đã!】

【Nói đi cũng phải nói lại, nữ phụ như thần trợ công cho tình cảm của nam nữ chính. Nếu không phải cô ta thuốc, nam chính vẫn luôn cho rằng mình chỉ nữ chính là . Đoạn sau nam chính nhìn thấy người đàn ông khác ôm nữ chính đang hôn mê rồi mất kiểm soát thật sự quá cuốn!】

Thi mím môi, bướng bỉnh nhìn chằm chằm tôi, như sợ tôi cướp mất người cô ấy yêu nhất vậy.

Tôi cũng cảm thấy những chuyện bản thân làm trong bình luận có hơi thất đức.

Nhưng ngoài miệng vẫn không muốn chịu thua, ghét nói với cô ấy:

“Biết hai người là trời sinh một rồi, được chưa?”

Tôi xoay người định đi, tiện tay ném ly trà sữa mới uống hai ngụm vào thùng rác.

Lại thấy nữ chính nhìn chằm chằm vào thùng rác.

Tôi không nhịn được giải thích: “Tôi biết lãng phí là không tốt, nhưng chỗ cô chọn thật sự quá khó uống…”

Nhưng đột nhiên tôi , nữ chính căn bản không gọi trà sữa cho mình.

Tôi nhớ ra nam chính đã sớm được người giàu nhất nhận nuôi, còn nữ chính phải dựa vào học bổng, còn phải đi làm thêm ở quán bar, đến gặp tình địch đối chất cũng chọn quán trà sữa sáu tệ một ly, còn phải để tình địch trả tiền…

Tôi không nhịn được một câu:

“Này… cô vẫn còn tiền tiêu chứ?”

Thi sững người một lát, đầy cảnh giác nói:

“Tôi sẽ không bị cô mua chuộc đâu.”

Tôi biết cô ấy hiểu lầm rồi, cũng không giải thích thêm:

“Được rồi được rồi, dù sao cô nghèo như vậy rồi, cũng không thiếu vài ngày này.”

Dường như lời tôi nói làm cô ấy bị tổn thương, mi rũ xuống, ngón tay xoắn lấy vạt áo.

Tôi bất lực lên tiếng:

“Này, tôi không có ý đó, vài năm nữa cô sẽ có tiền thôi. Thành tích của cô tốt như vậy, học lại còn là ngành hot, sau này chắc chắn sẽ tìm được công việc tốt.”

“Cô sẽ sống rất tốt!”

Sắc mặt cô ấy dịu đi chút.

Nữ chính này thật khó dỗ!

Về đến nhà, tôi chơi game một lúc, lại đi tắm rồi đắp mặt nạ.

Trước ngủ, tôi hai tiếng trước Giang Thố đã gửi WeChat cho tôi:

“Hôm nay có phải tôi dọa em rồi không?”

Tôi còn đang do dự có nên trả lời hay không, bên anh lại dòng chữ đang nhập.

Anh nhập rất rất , cuối cùng lại gửi thêm một tin:

“Tôi không cảm thấy em không tôn trọng tôi. Em muốn gửi gì, đều có thể gửi cho tôi.”

Tôi cạn lời: “Anh đang câu cá chấp pháp đấy à?”

Bên anh lại đầu nhập tin nhắn, tôi trực tiếp để điện thoại im lặng rồi nằm xuống ngủ.

Giấc mơ hôm nay có gì đó không đúng lắm.

Trước đây tôi cũng thường mơ thấy trai đẹp.

Mơ cùng chàng trai mình thích ăn cơm, chơi game, phim.

Nhưng những trai đẹp đó chỉ có gương mặt.

Tương tác thân mật nhất cũng chỉ là cùng chơi game, họ che chở cho tôi.

Nhưng lần này, cảnh tượng lại vô cùng nóng bỏng.

Mặt tôi áp lên phần eo bụng rắn chắc rõ múi của đối phương.

Rất nóng.

Toàn thân có cảm giác như bị điện giật lạ.

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi liếm nhẹ khe giữa bụng của người đó.

Đối phương thở dốc, xách tôi lên tôi nhìn thẳng vào anh.

Là Giang Thố.

Tôi sợ đến mức tỉnh giấc.

Sau tỉnh lại, tôi lại nhìn thấy bình luận dày đặc khắp màn hình, trong mắt vẫn toàn là Giang Thố.

Đúng là bị ma ám rồi.

【A a a a a a nam chính đang làm gì vậy, nửa đêm không ngủ cầm váy ngủ lụa của nữ chính mà sắp ma sát ra tia lửa luôn rồi!!!】

【Lén lấy đồ mặc sát người của nữ chính a a a a!!! đúng là vừa âm u vừa biến thái nhưng tôi thích quá!!】

【Biểu cảm vừa nhẫn nhịn vừa buông thả của Giang Thố thật quá đỉnh ai hiểu đây!! Tôi muốn tua nhanh đến cảnh nam nữ chính làm chuyện đó quá!!!】

【Pháp pháp pháp pháp pháp pháp pháp pháp pháp pháp!!!】

Sau tỉnh dậy tôi vẫn mơ mơ màng màng, phản ứng một lúc mới hiểu Giang Thố đang làm gì.

Không hiểu vì sao, trong lòng tôi nghẹn đến khó chịu.

Lúc đầu biết anh định sẵn sẽ ở bên người khác, tôi còn không khó chịu đến vậy.

Nhưng bây giờ, chẳng có lý do gì cả, tôi lại rất muốn khóc.

Tôi xóa WeChat của Giang Thố.

11.

Mơ mơ màng màng sống qua mấy ngày.

Chớp mắt lại đến buổi học bơi.

Tôi cảm thấy mình cũng nên đổi tâm trạng rồi, vì thế tự mua cho mình đồ bơi mới thật đẹp, mũ bơi mới, còn có cả túi bơi lấp lánh, rồi đến nhà thi đấu.

Nhưng vừa bước vào cửa, trời như sập xuống.

Lễ tân nói với tôi: huấn luyện viên Lưu Sướng lần trước đã bị một hồ bơi khác dùng mức lương đào đi mất rồi.

Hôm nay Giang Thố sẽ dạy tôi.

Tôi đứng chết trân tại chỗ, Giang Thố không biết đâu bước ra, vô cùng tự nhiên nói với tôi:

“Đi thay đồ đi.”

Tôi lùi liền hai bước lớn: “Không không không không không không không!!!!!!”

Kể lần nửa đêm tỉnh giấc hôm đó, dường như dục vọng của Giang Thố bùng nổ, bình luận đã không ít lần sóng cảnh anh đang tự giải quyết nhu cầu.

Bây giờ tôi đã không thể nhìn thẳng vào anh nữa rồi.

Điều đáng chết hơn là những lời miêu tả quá mức chi tiết của đám avatar vịt vàng trong bình luận.

Họ nói về tấm lưng căng cứng của nam chính, mắt đỏ hoe của anh, dục vọng bị đè nén dành cho nữ chính.

Mỗi lần nhìn thấy, trong lòng tôi đều dâng lên một cảm giác tủi thân lạ.

Thậm chí tôi còn âm thầm đầu cạnh tranh với nữ chính: nữ chính cũng đâu có tốt đến vậy, không đẹp bằng tôi, nốt ruồi trên cằm cô ấy còn rất chướng mắt…

Nhưng nghĩ lại, tôi lại thấy tại mình đã đầu nhìn nữ chính không thuận mắt, chỗ nào cũng soi mói cô ấy.

Sau này liệu tôi có cố ý hại cô ấy không?

Nếu như vậy, có lẽ tôi thật sự sẽ đi đến kết cục như những gì bình luận miêu tả.

Tôi nhìn Giang Thố một cái, cắn răng nói với lễ tân:

“Hôm nay tôi không khỏe, giúp tôi hủy buổi học đi.”

“Cô Đinh, nếu hủy đột xuất học phí sẽ không được hoàn lại đâu.”

“Không sao.”

Nụ cười trên mặt Giang Thố cứng lại.

Tôi gật đầu với anh rồi xoay người rời khỏi hồ bơi.

12.

Giang Thố đi theo tôi suốt ra bên ngoài nhà thi đấu.

Phải nói rằng, trong việc giữ chân khách , anh đúng là làm đến mức hoàn hảo.

như đang dỗ dành người khác, cực kiên nhẫn nói với tôi:

“Tôi cũng có thể bảo vệ em dưới nước.”

“Tôi cũng có thể khen em nhiều hơn.”

“Thật ra… thật ra em học rất nhanh.”

Tôi chẳng nghe lọt câu nào.

Trong đầu chỉ không khống chế được mà nghĩ đến cảnh anh cầm váy ngủ của nữ chính làm chuyện đó.

Toàn thân đều không tự nhiên.

“Không cần không cần, tôi muốn về nhà.”

Ánh mắt anh rơi xuống dép xỏ ngón màu xanh da trời của tôi, tôi còn cố ý sơn móng chân màu đỏ cherry, dưới ánh mặt trời lấp lánh, trong mắt anh dường như cũng có gì đó lóe lên:

“Không gặp được anh ta, thất vọng đến vậy sao?”

“Đến hội để tôi thử một lần em cũng không chịu cho?”

Môi anh khẽ mở khẽ khép, mềm mại ướt át.

Tôi nhớ đến lời bình luận nói rằng đàn ông có môi như vậy chắc chắn rất biết phục vụ.

Nghĩ đến đây, tôi càng tức hơn.

Làm chuyện đó với người khác, còn muốn kiếm tiền của tôi!

Giọng điệu bất giác trở nên gay gắt hơn: “Anh mau quay về đi, tôi về nhà đây!”

Trên taxi về nhà, bình luận vẫn cãi nhau không ngừng:

【Nam chính rơi nước mắt rồi, anh ấy có phải thích nữ phụ rồi không vậy?】

【Không thể nào! Đàn ông có chí tiến thủ là như vậy đó! Bất học viên nào của mình bị cướp mất đều sẽ rất đau lòng!】

【Lầu trên đừng cười nữa, nam chính là vì tối qua cãi nhau với nữ chính nên tâm trạng không tốt! Anh nữ chính lén đi tìm nữ phụ battle nên nổi giận với nữ chính, bảo bối nữ chính bị anh khóc rồi.】

【Thật ra anh ấy chỉ lo nữ chính bị nữ phụ nạt thôi, nhưng lời nói quá hung dữ. Giờ nữ chính không để ý đến anh nữa, chừa rồi nhé?】

13.

Mấy ngày tiếp theo tôi đều tránh mặt Giang Thố.

Lúc học toán cấp ngồi đầu tiên trong giảng đường, cách Giang Thố và Lâm Thiên hẳn cả một dải ngân hà.

Hồ bơi trước kia tôi cũng không đến nữa.

Tôi gọi điện cho lễ tân, số điện thoại của huấn luyện viên Lưu Sướng, rồi đăng ký thẻ ở hồ bơi mới nơi anh ấy làm việc.

Đến đây, tôi cứ nghĩ cuộc sống đã thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện.

Cho đến thân La Điền nói rằng ấy muốn lập đội với một đại thần để tham gia cuộc thi đầu tư định lượng, định bụng thiện tâm kéo tôi theo cùng.

La Điền dẫn tôi đến một khu chung cư cấp ở trung tâm thành phố, đây là nhà của vị đại thần kia.

Lúc tôi nhìn thấy Thi dưới lầu đã cảm thấy không ổn. Quả nhiên, cô ấy đi theo chúng tôi vào thang máy, lên tầng 12, Giang Thố mở cửa đứng đợi chúng tôi.

La Điền nhiệt tình giới thiệu với tôi, năm ngoái trong một cuộc thi đầu tư định lượng của một tập đoàn lớn nào đó, ấy đứng ba, Giang Thố đứng nhất.

Lần này Giang Thố chủ động tìm ấy lập đội, còn nói có thể dẫn theo một người , thế là chuyện tốt này rơi trúng đầu tôi!

Tôi, Giang Thố và Thi nhìn nhau, ai nấy đều căng thẳng.

Chỉ có La Điền vô cùng thoải mái, ấy cứ : “Sao mọi người không nói gì vậy?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.