Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Rồi cô ấy nói, vừa rồi có một vị khách đã đặt bánh gọi điện tới, nói có việc xuất, không thể đến lấy bánh nữa.
Đó vừa hay là một bánh sinh nhật bốn inch vị dâu sô-cô-la.
Không không nhỏ, vừa đủ cho một tôi ăn.
“Chị thật sự rất may mắn đó.” nhân viên mỉm cười với tôi.
Tôi nhìn bánh đã được gói sẵn, chỉ cảm thấy vận may ngột này, thật sự có chút không chân thực.
Rời khỏi tiệm bánh, phía đối diện đường có một xe chạy qua, sổ xe từ từ kéo lên.
Tôi vô liếc một cái, sững người nửa giây, theo phản xạ liền đuổi theo.
Trên đường không cẩn thận đụng phải người, tôi vội vàng xin lỗi.
“Xin lỗi xin lỗi……”
Nhưng bước chân dưới chân lại vẫn không dừng.
Đến cả việc bánh bị méo cũng không kịp để ý.
Lúc này ngã tư phía trước vừa hay là đèn đỏ, xe dừng lại.
Sau khi nhìn rõ biển số xe, tôi ngột dừng bước.
Không phải biển số đó.
Tôi thở dốc từng ngụm .
Không phải anh ấy……
Chỗ vừa va phải dường như nhiên đau lên.
Nước không hiểu sao liền rơi .
Lúc này cô gái vừa bị tôi đụng phải đuổi theo, giật một cái.
“Cô không sao chứ? Cô chảy máu rồi!”
Tôi theo phản xạ cúi nhìn.
Hóa ra là vết thương lúc trước lại nứt ra.
Bảo sao lại đau như vậy.
Cô gái bị tôi đụng phải nhất quyết muốn đưa tôi đi bệnh viện.
Tôi sợ cô ấy tôi lừa tiền, vội vàng nói không cần cô ấy trả tiền thuốc men.
Bệnh viện gần nhất chính là bệnh viện nơi Phó Tân Ngôn nằm.
Đến bệnh viện, bác sĩ lại tôi – người quen này – cũng bó tay rồi.
Trong tay tôi vẫn còn xách bánh bị va hỏng, cũng có chút ngại ngùng.
Sinh nhật này đúng là trắc trở liên hồi.
Lần nữa băng bó xong vết thương đi ra, ngoài phòng cấp cứu lại xuất hiện một bóng dáng không xuất hiện.
Là Phó Tân Ngôn.
Bốn nhìn nhau, tôi sững lại một giây, trốn tránh cúi đầu .
Trong lòng lại , cũng không biết khuya thế này rồi, anh đây làm gì.
Cô gái bị tôi đụng phải đi đóng tiền rồi.
Tôi tìm một ghế , định đợi cô ấy quay lại rồi chuyển tiền cho cô ấy.
Không lâu sau, bên cạnh bỗng tối đi, một bóng người cao .
Cơ thể tôi cứng đờ.
Đại sảnh bệnh viện ban đêm vẫn người qua kẻ lại.
Nhưng tôi lại cảm thấy như trên đống lửa.
Cho đến khi người bên cạnh nhiên mở miệng:
“Bánh……”
“Hả?” tôi vội ngẩng đầu.
Chỉ thấy Phó Tân Ngôn đưa tay, chỉ vào hộp bánh trong tay tôi.
“Sao lại bị sập rồi?” giọng điệu dường như có chút tiếc nuối.
“À……” tôi liếm môi, có chút lúng túng, “Không cẩn thận đụng phải.”
Người bên cạnh im lặng hai giây.
Sau đó lại mở miệng:
“Hôm nay là sinh nhật cô à?”
“Ừm.” tôi khẽ gật đầu.
“ mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.”
Anh giống như phúc một người xa lạ, tôi sinh nhật vui vẻ.
Lúc này cô gái đi đóng tiền quay lại, tôi vội kéo cô ấy, chuyển tiền thuốc men cho cô ấy.
Khi quay người lại, liền thấy vị hôn thê của Phó Tân Ngôn, Chu Ninh, cũng đã dưới.
“Phó Tân Ngôn, anh còn có chút tự giác của bệnh nhân không vậy? Đi lung tung khắp nơi làm gì chứ.”
Tôi không dám tiếp, chuẩn bị hoảng hốt bỏ chạy.
Thì nhiên thấy có người gọi——
“Thư Dao.”
6
Thời gian dường như đứng yên tại khoảnh khắc này.
Trong đầu tôi trong chớp lướt qua rất suy ——
Tôi cứng đờ xoay người lại, nhìn phía Phó Tân Ngôn.
“Cái này, là của cô phải không?”
Biểu cảm của Phó Tân Ngôn vẫn bình thản như cũ.
Anh chỉ vào tờ biên lai nộp phí bị bỏ quên trên ghế, mỉm cười với tôi.
“Trên đó có tên của cô, Thư Dao.”
Tôi cắn môi, đi qua cầm lấy tờ biên lai.
Cúi đầu nói một câu: “Cảm ơn anh đã nhắc.”
Sau đó không dám nhìn anh thêm nữa.
Khi bước ra khỏi bệnh viện, tuyết bên ngoài đã rơi dày hơn.
đến nhà, đế giày đã bị nước tuyết thấm ướt, tất dính chặt vào lòng bàn chân.
Tôi cúi đầu thay giày.
Khi điện thoại của Thư gọi tới, tôi cắm nến lên bánh kem.
Bánh bị sập, không được đẹp lắm, nhưng vẫn ăn được.
Thư nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn:
“Giọng sao thế? Sao giọng mũi nặng vậy?”
“Không.” tôi hít mũi một cái, “Chỉ là thấy lạnh quá thôi.”
“Lúc nãy trên đường …… thật sự rất lạnh.”
Thư không hỏi thêm nữa, chỉ bảo tôi mặc ấm lên, đừng để cảm lạnh.
Sau khi thắp nến, cô ấy bảo tôi bật loa ngoài, cùng mấy bạn cùng phòng ký túc xá hát bài mừng sinh nhật cho tôi.
“Cảm ơn mọi người.” tôi cười.
Ngoài sổ lúc này bỗng nhiên vang lên tiếng pháo .
Tôi bưng một miếng bánh đã cắt sẵn đi ra xem.
thấy động tĩnh, Thư nghi hoặc hỏi:
“Không phải lễ tết gì, trong thành phố bình thường chẳng phải cấm đốt pháo sao?”
Tôi nhìn pháo rực rỡ đầy trời, xúc một thìa bánh thật to nhét vào miệng.
“Ừm…… chắc là ấm nhà giàu nào đó tạo bất ngờ cho người trong lòng thôi.”
Thư khẽ cười một tiếng:
“Vậy thì đúng là lãng mạn thật.”
7
Trước đây khi còn yêu, tôi thường cảm thấy Phó Tân Ngôn là kiểu bạn trai không quá giỏi tạo lãng mạn.
Anh luôn vụng trong lời nói, rất ít khi nói lời ngọt ngào, đến cả lúc tỏ cũng là tôi chủ động.
Không lâu sau khi chia tay.
Tôi đi vùng núi dạy học nguyện.
Ban đầu còn sẽ rất khó thích nghi.
Sau đó thì mệt đến mức mỗi ngày vừa nằm là ngủ.
Tài nguyên dục ở vùng núi thiếu thốn, một viên phải làm việc của hai người, mỗi ngày vừa làm thầy vừa làm cha mẹ.
Lúc bận rộn thì căn bản không còn thời gian đến chuyện khác.
yêu hay không yêu, thiên kim giả hay thật……
Chấm mấy bài kiểm tra xong là ngoan ngoãn hết.
Phó Tân Ngôn vẫn gửi tin nhắn cho tôi, nhưng tôi rất ít trả lời, mỗi lần giả vờ tín hiệu không tốt không nhìn thấy.
Lâu dần, anh cũng không gửi nữa.
Tháng thứ ba đến thôn, tôi đón sinh nhật hai mươi hai tuổi.
Sáng sớm, chuông điện thoại đã reo lên.
Là một số lạ.
Nhưng khu vực thì tôi rất quen.
Điện thoại đổ chuông rất lâu.
Tôi không , cũng không tắt máy.
Chuông ngừng, màn hình sáng lên một chút, hiển thị có một cuộc gọi nhỡ.
Tôi nhìn chằm chằm vào số điện thoại đó rất lâu.
Cho đến khi màn hình tắt đi.
Dãy số ấy bị tôi khắc sâu trong lòng.
Đến lớp, bọn trẻ trong lớp chuẩn bị cho tôi một bất ngờ, cùng nhau mừng sinh nhật tôi.
Trường học vùng núi viên ít, tôi có thể đến dạy học, hiệu trưởng và phụ huynh rất cảm kích.
Lần lượt mang ra thịt muối, lạp xưởng ngon nhất để chiêu đãi tôi.
Không có bánh kem, liền hấp cho tôi một bánh thật đẹp.
Khi bọn trẻ vây quanh tôi bắt tôi ước nguyện, đứa nào đứa nấy ríu rít như chim non.
“Cô Dao Dao bọn rất thích cô!”
“Cô Dao Dao cô sẽ luôn dạy bọn chứ?”
“Cô Dao Dao cô ước sinh nhật điều gì vậy?”
Tôi mở , cười thổi tắt nến.
“Ước nói ra thì sẽ không linh nữa đâu!”
Tôi hy vọng lũ trẻ này có thể luôn cười vui vẻ như thế.
Sau khi thổi nến xong, viên cùng tôi đi dạy nguyện giúp chúng tôi chụp ảnh.
“Tấm này chụp đẹp lắm, tôi chỉnh ảnh cho cô rồi, cô đăng lên mạng xã hội đi.”
Tôi nhìn tấm ảnh đó, quả thật chụp rất đẹp.
Một trẻ vây quanh tôi, tôi ở giữa, cười rất vui.
Không nỡ từ chối ý tốt của cô ấy, tôi lâu rồi mới đăng tài khoản mạng xã hội, đăng một trạng thái.
Nửa đêm, điện thoại bỗng nhiên vang lên hai tiếng.
Có một tài khoản phụ lạ bình luận cho tôi.
【Đã lâu rồi không thấy cười vui như vậy.】
【Bây giờ tự do rồi sao?】
Tôi im lặng nhìn hai dòng bình luận đó rất lâu.
Gõ chữ, rồi lại xóa……
Cho đến khi trời gần sáng.
Cuối cùng vẫn không trả lời gì.
Sáng hôm sau tỉnh dậy lần nữa, hệ thống hiển thị hai bình luận đó đã bị người đăng xóa đi.
Anh luôn rất chu đáo.
Không muốn làm tôi khó xử.
Cho sau này khi xảy ra động đất, tôi bị đè dưới đống đổ nát, trong đầu lại ——
Giá như lúc đó trả lời tin nhắn của anh.
Như vậy bây giờ, cũng sẽ không hối hận đến thế.
8
Tôi bắt đầu tiếp nhận điều trị.
Bác sĩ nói trạng của tôi vẫn còn khá ổn, phát hiện sớm, vẫn còn cơ hội chờ ghép gan.
Chỉ là phía trước tôi còn rất bệnh nhân xếp hàng, cuối cùng có thể đợi được người hiến tặng hay không, vẫn phải xem vận may.
Khi làm thủ tục viện, tôi nghi hoặc hỏi y tá:
“Không còn phòng bệnh người sao?”
Sao lại vẫn sắp xếp cho tôi phòng đơn giống lần trước.
Y tá bị tôi hỏi thì sững lại, ấp úng một lúc lâu:
“Bệnh viện chúng tôi…… phòng bệnh người khá khan hiếm……”
“À, vậy sao……”
Thế thì cũng hết cách rồi.
“Nhưng phòng đơn thì hơi đắt……”
“Không sao đâu!” y tá lập tức nói,
“Cô có thể được hưởng ưu đãi.”
“?”
Thấy tôi khó hiểu, y tá tiếp tục:
“Tuần trước Tổng giám đốc Phó đã quyên góp cho bệnh viện chúng tôi, còn tặng một lô thiết bị y tế khẩu.”
“Cô chính là người trúng thưởng may mắn lần trước đúng không? Đương nhiên có thể hưởng ưu đãi viện!”
“Hả?”
Mặc dù lúc thông báo tôi trúng thưởng quả thật có nói rằng các sản nghiệp dưới danh nghĩa nhà họ Phó được hưởng ưu đãi……
Nhưng bệnh viện cũng tính sao?
Ai lại đến bệnh viện để hưởng ưu đãi tiền nằm viện chứ?
Nói thì nói vậy, nhưng có thể tiết kiệm tiền chắc chắn là chuyện tốt.
Thế là tôi lại ở vào phòng bệnh bên cạnh Phó Tân Ngôn.
Phó Tân Ngôn rất ít khi ra khỏi phòng bệnh, tôi và anh chỉ chạm mặt một lần vào ngày tôi viện.
Cuối năm rồi, anh dường như lúc nào cũng rất bận.
Mấy lần đi ngang qua phòng bệnh của anh, thấy anh trước máy tính họp video.
Đêm giao thừa Dương lịch, Thư có buổi tụ họp với bạn học cùng môn, sẽ rất muộn.
Tôi một trong phòng bệnh xem tivi thì nhiên có người gõ .
Vừa mở ra, pháo giấy liền nổ tung.
Giữa vô số dải băng màu bay lượn, một bó được đưa tới trước mặt tôi.
“ mừng năm mới, lão Phó, anh bọn tôi tới thăm đây!”
Còn chưa dứt lời, một người nhìn thấy tôi, lập tức chấn động.
Trong đó có một người còn nén ra một câu:
“Đệt, …… ma rồi.”
“Nói bậy gì thế!”
Lúc này Chu Ninh thấy động tĩnh, từ phòng bệnh bên cạnh đi ra, thấy mấy người đứng trước phòng tôi, cô ấy mặt đầy bất lực.
“Không phải đã nói là phòng 416 sao?”
“Là 416 mà!” một người vội vàng đi xem số phòng, lúc này mới phát hiện nhìn nhầm.
Bệnh viện vì kiêng số “4”, không có phòng 414.
Thế mới khiến một người đi nhầm.
Không khí có chút lúng túng.
Lúc này Phó Tân Ngôn cũng từ trong phòng bệnh đi ra.
Sau khi nhìn thấy mấy người đứng ngoài phòng tôi, anh im lặng một giây, rồi xoay người đi trở lại phòng bệnh.
“Ê, lão Phó, như vậy là không được rồi đó, nói viện, anh bọn tôi khó khăn lắm mới sắp xếp được thời gian đến thăm, thái độ vậy là sao?”
Chu Ninh nén cười.
“Vào đi vào đi.”
Tôi đứng tại chỗ, vẫn còn hơi chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Lúc này ấm nhà giàu Kỳ Diêm, người ban nãy nói “ ma rồi”, là người phản ứng đầu tiên, quay sang nhìn tôi.
“Cô là bệnh nhân ở phòng bên cạnh đúng không? Tôi thấy cô cũng có một , có muốn tham gia tiệc mừng năm mới của bọn tôi không?”
Tôi theo phản xạ nhìn phía Chu Ninh, cô ấy chớp :
“Hoan nghênh.”
Một người lúc kéo pháo thì phong độ bao nhiêu, lúc dọn dẹp dây ruy băng dưới đất thì thảm hại bấy nhiêu.
Tôi hơi lúng túng đi theo họ vào phòng bệnh bên cạnh.
Phòng bệnh của Phó Tân Ngôn bằng phòng của tôi.
Giờ phút này bỗng nhiên có người vào như vậy, lập tức trở chật chội.
Kỳ Diêm vẫn còn trêu chọc Chu Ninh:
“Chu tổng, cô ba ngày hai bữa lại chạy tới bệnh viện, người không biết còn tưởng cô có ý với lão Phó đấy.”
“Cút đi.” Chu Ninh cười mắng một tiếng,
“Cho dù tôi có ý với anh ta, thì cũng là có ý với dự án trong tay anh ta thôi.”
“Hơn nữa, anh ta tai nạn xe khi tới địa bàn của tôi bàn chuyện làm ăn, tôi là chủ nhà, chẳng lẽ không để tâm một chút sao?”
Lời vừa dứt, một người bật cười.
Chỉ còn tôi kinh ngạc nhìn Chu Ninh, lúc này mới biết là đã hiểu lầm.
Hóa ra cô ấy không phải là vị hôn thê trong lời đồn.
Trước đây khi yêu Phó Tân Ngôn, những người bên cạnh anh tôi hầu như quen biết.
Nhưng những người đến hôm nay có cả nam lẫn nữ, là những gương mặt tôi không nhận ra.
Xem ra trong năm năm xa cách, anh lại kết giao thêm rất bạn mới.
Tôi nhận lấy ly nước trái cây Chu Ninh đưa cho.
Uống một ngụm, vậy mà lại đúng là nước ép đào tôi thích.
Một người tụ tập trò chuyện, ban đầu còn bàn dự án, cổ phiếu.
Sau đó Kỳ Diêm tinh nhận ra tôi không chen vào được câu chuyện, bắt đầu chuyển chủ đề.
Nói đến chuyện Phó Tân Ngôn tai nạn xe.