Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Những người tham dự lần lượt kéo đến. đốc kỹ thuật của các công ty chi nhánh, người phụ trách dự án, và các lãnh đạo cấp cao của đoàn.
Phương Cẩm Dao cũng đến.
Cô ta đổi sang một bộ vest nữ màu xanh navy, tóc búi lại cẩn thận, lớp điểm lộng lẫy hệt như sắp chụp ảnh họa báo.
Cô ta mang theo toàn bộ tài liệu dự án, chuẩn bị lên báo cáo ở mục thứ ba trong lịch trình.
Dự án của cô ta xếp thứ ba.
Của tôi xếp thứ tư.
Cô ta không biết mục thứ tư là gì.
vì trên sổ tay lịch trình, tên của mục thứ tư bị che khuất một dải màu đen, bên ghi chú bốn : Bật mí tại chỗ.
Cô ta ngồi ở hàng ghế thứ ba, lật lật cuốn sổ tay, ánh mắt dừng lại trên dải che màu đen đó ba giây.
Rồi ngẩng đầu quét một vòng quanh hội , tìm thấy tôi.
Tôi đang ngồi ở vực ghế dự bị bên hông hội .
Không nằm trong vực ghế dành cho đại biểu thức.
Khóe môi cô ta khẽ nhếch lên.
Trong nhận thức của cô ta, ngồi ở vực dự bị nghĩa là tôi không phải là đại biểu thức.
Nghĩa là tôi chỉ đến nghe ngóng.
Nghĩa là cô ta đã thắng.
Ba mục đầu của lịch trình ra rất nhanh.
Đến mục thứ ba, Phương Cẩm Dao bước lên .
File trình chiếu làm cực kỳ đẹp mắt, số liệu chi tiết, logic rõ ràng. Cô ta sử dụng khung phương án của tôi, lộ trình công nghệ của tôi, chiến lược đàm phán với khách hàng của tôi, đóng gói lại một lượt, rồi gắn tên mình lên.
Dưới đài vang lên những tràng pháo tay không ngớt.
đốc ngồi ở hàng ghế thứ liên tục gật đầu đắc ý.
Trong tiếng vỗ tay, Phương Cẩm Dao trở về chỗ ngồi, khuyên tai ngọc trai tỏa ánh sáng dịu dàng dưới ánh đèn.
Cô ta liếc mắt sang tôi.
Trong ánh đó chứa đựng sự thong dong của kẻ đã nắm chắc phần thắng.
MC bước lên sân khấu.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ bước sang mục thứ tư của lịch trình.”
Trên màn hình lớn, dải che màu đen từ từ biến mất.
Ánh mắt Phương Cẩm Dao hướng lên màn hình.
08
“Mã dự án: Lăng Kính. Cấp độ bảo mật: Tuyệt mật. Người phụ trách nghiên cứu cốt lõi—”
trên màn hình hiện ra từng một, như đang lật giở một hồ sơ.
Đến cuối cùng thì dừng lại.
Cả hội nín lặng một nhịp.
Và rồi đó sáng bừng lên.
Người phụ trách nghiên cứu cốt lõi: Lâm.
Tôi nghe thấy từ hàng ghế thứ ba vang lên một âm thanh rất khẽ.
như ai đó vô tình làm rơi vật gì.
Tiếng khuyên tai ngọc trai rơi xuống sàn gỗ gần như không thể nghe thấy, động tác cúi người xuống nhặt của Phương Cẩm Dao thì cả hội đều rõ.
MC đọc tiếp: “Dự án Lăng Kính là hệ thống tích hợp hình ảnh cốt lõi do đoàn hợp tác nghiên cứu cùng phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia, chu kỳ nghiên cứu bốn năm, hiện đã bước vào giai đoạn cấp quyền thương mại.”
Màn hình bắt đầu phát đoạn video tổng quan về công nghệ của dự án.
Từng khung hình tôi đều quen thuộc.
vì do tay tôi vẽ.
Cấu trúc nền tảng của từng mã tôi đều nhớ rõ.
vì do tay tôi viết.
“Thành quả công nghệ của dự án này đã được quyền ứng dụng vào kịch bản thương mại thuộc hệ sinh thái của đoàn.”
Tên của kịch bản thương mại lần lượt hiện ra.
Cái thứ ba: Dự án Phương Cẩm Dao vừa báo cáo trên ban nãy.
Cái thứ năm: Phương án mới mà Phương Cẩm Dao dốc sức thúc đẩy khi tiếp quản khách hàng là sếp Triệu từ tay tôi.
Cái thứ : Đề xuất tối ưu hóa công nghệ mà Phương Cẩm Dao nộp cho đốc vào tháng trước, được khen ngợi tới ba lần.
Tất cả đều nằm trong danh sách.
Phương Cẩm Dao ngồi ở hàng ghế thứ ba, tay nắm chặt chiếc khuyên tai ngọc trai, không đeo lại nữa.
MC đưa tay mời: “Tiếp theo, xin trân trọng kính mời Kỹ sư Lâm, người phụ trách nghiên cứu cốt lõi của dự án Lăng Kính lên sân khấu tiến hành ký kết ra mắt dự án.”
Tôi từ vực ghế dự bị lên.
Lúc qua lối giữa hội , ngang qua hàng ghế thứ ba, Phương Cẩm Dao ngẩng lên tôi một cái.
Trên mặt cô ta không có bất kỳ biểu cảm gì.
Không phải tức giận, không phải bàng hoàng, mà là một khoảng trống rỗng khi tất cả mọi cảm xúc đều không kịp nổi lên bề mặt.
Tôi bước lên giảng.
Trên bàn ký kết đã đặt sẵn một hồ sơ, đó là một con dấu cá nhân và một cây bút ký.
Tên khắc trên con dấu cá nhân chỉ có .
Tên của tôi.
đốc ngồi dưới đài bật dậy.
Không phải vì kích động, mà là vì các lãnh đạo cấp cao của đoàn ngồi bên ông ta đều đã lên.
Rồi hàng ghế thứ lên.
Rồi hàng ghế thứ nhất.
Tiếng vỗ tay bắt đầu từ hàng ghế đầu, lan dần ra phía .
Không phải kiểu vỗ tay lác đác khách sáo, mà là những tràng pháo tay đồng loạt, có nhịp điệu, mang theo một ý nghĩa xác nhận nào đó.
Phương Cẩm Dao vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Cả hội chỉ có một mình cô ta là vẫn đang ngồi.
Khi những người bên lên đã va nhẹ vào vai cô ta, cô ta co rụt người lại như bị bỏng.
Rồi cô ta cũng từ từ dậy.
tay buông thõng bên hông.
Không vỗ tay.
Quá trình ký kết ra rất ngắn gọn.
Tôi ký tên vào trí được chỉ định trên tài liệu, đóng dấu.
MC tuyên bố dự án thức bước vào quy trình ra mắt thương mại.
Màn hình lớn hiện ra slide cuối cùng.
Danh sách quyền công nghệ.
kịch bản thương mại, đằng mỗi cái đều có kèm theo một nhỏ: Bên quyền công nghệ — Lâm.
Thời hạn quyền: Một năm.
Trạng thái quyền: Bên quyền có thể đơn phương rút lại.
slide này dừng lại trên màn hình khoảng mười giây.
Trong mười giây đó, tôi không Phương Cẩm Dao.
tôi biết cô ta đang slide này.
vì tên của kịch bản trên slide này, có bốn cái là mạng sống của cô ta.
Cô ta dùng bốn dự án này giành được trí Quyền phụ trách, giành được khách hàng của tôi, giành được chỗ ngồi của tôi, giành được tư cách giáo huấn cả công ty trong buổi Hội nghị tuyên truyền văn hóa trung thực.
cái móng nhà của bốn dự án này, ngay từ ngày đầu tiên, đã không phải của cô ta.
Ngay từ ngày đầu tiên, nó đã là của tôi.
Ký xong, tôi trở lại vực ghế dự bị.
Không nói thêm một lời nào.
Mục thứ năm của Hội nghị tiếp tục ra.
Phương Cẩm Dao ngồi ở trí hàng ghế thứ ba, mãi cho đến lúc Hội nghị kết thúc cũng không hề nhúc nhích.
Lúc tan họp, đám đông ùa về phía cửa ra.
Có vài đốc không quen biết bước tới bắt tay tôi.
“Kỹ sư , hân hạnh hân hạnh.”
“Dự án này làm suốt bốn năm trời, vất vả cho cô rồi.”
“ này có cơ hội hợp tác nhớ liên hệ nhiều hơn nhé.”
Phương Cẩm Dao ngang qua lưng tôi.
Chỉ cách nhau một cái chạm vai.
Mùi nước hoa của cô ta vẫn hệt như nửa tháng trước, bước chân thì đã khác.
Nhanh hơn rất nhiều.
như đang chạy trốn.
09
“ Lâm, cậu đợi chút.”
Giọng Phương Cẩm Dao từ phía đuổi theo tại bãi đỗ xe, kèm theo tiếng giày cao gót gõ dồn dập trên nền xi măng.
Tôi dừng bước.
Cô ta chạy đến trước mặt tôi, hơi thở hổn hển, lớp điểm vẫn còn nguyên vẹn, không giấu nổi những tia máu đỏ hằn lên dưới đáy mắt.
“Cậu có thể giải với mình một chút không?”
“Giải gì?”
“Giải thứ mà cậu đã ký trên . Giải rốt cuộc cậu là ai. Giải tại sao ba năm nay cậu không hề hé nửa lời với mình.”
Giọng cô ta đang run rẩy, không phải kiểu run rẩy mang tính biểu mà cô ta vốn giỏi, mà là một sự chấn động không thể kiểm soát phát ra từ tận sâu trong dây thanh quản.
“Cậu có gì giải đây? Dự án tôi làm suốt tám tháng trời được xây dựng trên công nghệ của cậu? Khách hàng tôi mang đàm phán sử dụng quyền cấp phép của cậu? Cậu ngồi ngay ở trí bên tôi, ngày ngày ăn cơm hộp, chen chúc tàu điện ngầm với tôi, cậu đang xem khỉ trò đấy à?”
“Cẩm Dao, lúc cậu điều tra bằng cấp của tôi, cậu đã bao giờ nghĩ đến một khả năng: cậu không tra ra được, không phải vì tôi làm giả, mà là vì cậu không có tư cách tra cứu chưa.”
Cô ta lùi lại nửa bước.
như bị ai đó đẩy mạnh.
“Tôi không có tư cách? Tôi là bạn thân của cậu cơ mà!”
“Bạn thân sẽ không dành ra ba tháng trời thu thập tài liệu tố cáo tôi. Bạn thân sẽ không mở hội nghị đấu tố tôi trước mặt toàn thể công ty. Bạn thân sẽ không dọn luôn vào chỗ ngồi của tôi ngay trong cái ngày tôi bị đình chỉ công tác.”
Cô ta cắn chặt môi, chiếc khuyên tai ngọc trai không biết đã được đeo lại từ lúc nào.
Chỉ đeo một chiếc, dái tai bên kia vẫn trống không.
“Cậu tưởng cậu thắng rồi đúng không?”
“Tôi không cần phải thắng cậu.”
“Cậu có ý gì?”
“Ý của tôi là, trong chuyện này không có cuộc thi nào cả. Cậu coi nó là một cuộc thi, bắt đầu từ cái danh ngạch thăng chức năm ngoái. Cậu tưởng tôi cướp mất trí của cậu, nên cậu muốn nhổ tận gốc tôi ra khỏi cái công ty này. Cẩm Dao à, suất thăng chức đó không phải là cuộc tranh giữa cậu và tôi.”
“Vậy thì là cái gì?”