Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh gom tiền trả cô, muốn ơn cô, muốn làm quen với cô.
Nhưng chưa kịp phản , cô đã âm thầm trả hết nợ sinh viên và viện phí bà anh.
Khoản nợ núi đè nặng trĩu lên lưng anh, cũng đè nát thứ tình vừa nảy mầm chưa kịp nói ra.
Từ đó, anh không đủ dũng khí nhìn mắt cô vì biết không xứng.
Giờ đây, địa vị đã đảo ngược một cách kịch tính.
Nhưng một cánh cửa, Hoắc Chi Vũ không được những giọt nước mắt tôi đang kìm nén, không được lồng ngực tôi đang phập phồng vì sụp đổ.
Anh càng không biết được giữa chúng tôi là một đám cháy kinh hoàng.
Những gì đã sớm đã hóa thành tro bụi, ngay những mảnh vỡ cũng không thể thu gom lại, thì làm hàn gắn đây?
Tôi trở về nhà, Y Dương đã làm xong bữa tối, đang dỗ An An rửa bát.
Nếu không xuất của Hoắc Chi Vũ, tôi thực cuộc sống tại rất hạnh phúc.
Ăn xong, tôi kéo Y Dương phòng sách: “Hoắc Chi Vũ đã tra ra của anh rồi.”
Anh ngẩn người, cười áy náy: “Xin lỗi… vậy tính …”
“Tạm thời không , bảo anh ta đừng xen . Nhưng ở ngoài anh phải khẳng định là cha ruột của An An.”
Dù chệch hướng đôi chút, tôi tự nhủ mọi thứ sẽ phải quay lại quỹ đạo thôi.
Tôi và Hoắc Chi Vũ, dù là năm xưa hay bây giờ, mãi mãi là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
06.
Trang giấy cũ dường như đã lật .
Vài ngày sau đó bình yên vô .
Nhưng tim tôi cứ dâng lên một giác bất an kỳ quái.
đến hôm nay, trên đường đi đón con, tôi nhận được điện thoại từ cô giáo mẫu giáo: “Mẹ An An ơi, chị đến viện Nhân dân ngay đi, An An lỡ ăn phải xoài, bị rất nặng!”
An An cũng giống Hoắc Chi Vũ, xoài cực kỳ nghiêm trọng.
Tôi đạp lính ga đến viện, đầu tóc rối bời.
“Cô giáo, An An đâu rồi!”
“Chị yên tâm, chúng tôi đã đưa đi cấp ngay, bác sĩ đang chữa trong.”
Tiểu đứng cạnh sụt sùi khóc: “Cô ơi, con xin lỗi, là con không trông kỹ. An An đòi ăn trái cây dầm… con chưa kịp hỏi thì đã ngã xuống co giật rồi…”
Tôi như bị rút hết xương sống, quỵ xuống đất run rẩy:
“Không… An An sẽ không đâu…”
“Sẽ không đâu.” Một giọng nam trầm ấm vang lên.
Mùi nước hoa quen thuộc bao bọc lấy tôi, Hoắc Chi Vũ đỡ lấy eo tôi, kéo tôi đứng dậy.
Giọng anh kiên định: “Yên tâm, tôi cũng xoài mà, sốc phản vệ chỉ cần đưa đến viện kịp thời là 100% không .”
Hơi ấm từ lồng ngực anh truyền lớp áo khiến tôi một an toàn cực lớn.
Một lúc sau, cửa phòng cấp mở ra.
Tôi vội vàng buông anh ra chạy đến.
Bác sĩ bảo đã cơn nguy hiểm, chỉ cần nằm viện theo dõi thêm.
Nhìn An An nằm ngủ yên tĩnh trên giường , tảng đá trong lòng tôi mới hạ xuống.
“ chồng cô không đến?”
Giọng Hoắc Chi Vũ u uất vang lên, “Hắn khốn khiếp đến mức này ? Ngay con cũng không màng?”
“Đây là nhà tôi, không phiền anh lo.” Tôi lạnh nhạt quay người đi.
Hoắc Chi Vũ nhìn bóng lưng tôi, nắm chặt nắm đấm.
Tiểu đứng cạnh chứng kiến tất , kéo vạt áo anh:
“ ơi, An An từng nói, của thực ra không phải của , giống như không phải ruột của con vậy.”
Lời của đứa chút lộn xộn, nhưng như một tia sét nổ vang trên đầu Hoắc Chi Vũ.
Anh lập tức hiểu ra ý của Tiểu là gì.
07.
Mấy ngày viện chăm An An, tim tôi luôn đập loạn nhịp.
Con và Hoắc Chi Vũ quá nhiều điểm tương đồng.
Nếu anh suy nghĩ kỹ về triệu chứng xoài giống hệt , tôi thực sợ anh sẽ điều tra sâu hơn về thân thế đứa .
Nhưng may thay, sau hôm cấp đó, tôi không còn Hoắc Chi Vũ xuất nữa.
An An xuất viện không lâu thì trường thông báo họp phụ huynh.
Lần này tôi định để Y Dương đi, nhưng không ngờ nhà anh lại xảy ra lớn.
mẹ anh phát anh đang lại với một người đàn ông khác, vì quá sốc mà phải nhập viện.
Tôi định đưa An An đến giải thích, nhưng anh kiên quyết lần này sẽ công khai tất , vì không muốn lén lút đời nữa.
trường quá hỗn loạn nên anh không tôi đi cùng.
Cuối cùng, tôi đành phải tự đi họp phụ huynh.
Đến trường, An An đang thì thầm to nhỏ với Tiểu , hai đứa cười nói rôm rả.
Khi tôi lại gần, Hoắc Chi Vũ cũng đang ở cạnh bọn .
Một người ngày thường trông lạnh lùng là thế, vậy mà đối diện với con lại cười rạng rỡ đến vậy.
Dáng vẻ dịu dàng, chân mày giãn ra của anh khiến tôi ngẩn ngơ trong giây lát.
An An vốn dĩ hướng nội cũng đang quàng cổ anh gọi “chú Hoắc”.
Tôi bị hai khuôn mặt dán sát nhau giống nhau đến kinh ngạc làm thót tim.
Tôi bước nhanh hơn, vội vàng kéo An An về phía .
“An An, đi thôi, dẫn mẹ xem chỗ ngồi của con ở đâu nào.”
Con ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vẫn nắm chặt Hoắc Chi Vũ không buông.
Tôi nghiến răng, mồ hôi thấm ướt lòng bàn , ngoài mặt tỏ ra bình thản chào hỏi anh, nhưng mắt lại dán chặt hai bàn đang nắm lấy nhau kia.
Hoắc Chi Vũ nhìn thẳng mắt tôi: “An An rất thích tôi, đúng không?”