Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tất cả những người có mặt đều nhìn ba con tôi bằng ánh mắt dị nghị.
Họ ghét tôi và ba.
Không một ai bảo tôi ngồi xuống hay đưa cho tôi một ly nước ấm.
Ba đứng tại chỗ, nước mưa từ tóc chảy ròng ròng xuống.
Có người xung quanh châm chọc: “Ân Hoài, hay là anh quỳ xuống cầu xin Nguyễn tổng đi, đâu về cùng anh đấy.”
Ba không nói gì cả, chỉ nắm chặt lấy tay tôi, quay người bước thẳng vào trong màn mưa gió lớn hơn ngoài kia.
Khoảnh khắc đó, hy vọng cùng của ba dành cho mẹ, cũng tan vỡ hoàn toàn.
Thật ra tôi không hề cần mẹ.
Vì trước đây, mẹ cũng chưa từng đón nhật cùng tôi.
tôi vất vả về đến nhà thì đã rất muộn, bàn là những món ăn ba tự tay nấu.
Đã nguội lạnh từ lâu.
Tôi nhìn thấy kim đồng hồ sắp chỉ đến 12 , dè dặt hỏi:
“Ba ơi, chỉ có con với ba đón nhật thôi, được không?”
Ba đỏ hoe mắt gật đầu, ngón tay run rẩy châm năm ngọn nến cho tôi.
Ba nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, nói: “Mãn Mãn của ba năm tuổi rồi.”
Ba bảo tôi ước, thật ra tôi muốn ước ba có thể ở bên tôi lâu hơn một , nhưng nghĩ lại thì thôi.
Ba mệt lắm rồi, hãy để ba lên thiên đường hưởng phúc đi.
Cắt bánh kem, tôi đưa miếng đầu tiên cho ba.
Đây là miếng bánh kem đầu tiên trong ngày nhật tuổi 5 của tôi, nhưng tôi , nó là miếng cùng của ba rồi.
Ba gắng gượng ăn miếng, sắc mặt đã trắng nhợt.
Kim đồng hồ nhanh chóng quay qua mười .
Mẹ cùng cũng về.
người mẹ nồng nặc mùi rượu.
“Ân Hoài, tôi về đón nhật với Mãn Mãn đây.”
Ba không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt đáp: “Không cần nữa.”
Sắc mặt mẹ lập sầm xuống.
Mẹ đột nhiên bước nhanh đến gần ba, kéo mạnh tay ba gào lên:
“Anh rốt cuộc làm loạn gì hả Ân Hoài.”
Ba bình tĩnh nhìn chằm chằm vào mẹ.
Mẹ càng giận hơn, ném tất cả mọi vào người ba.
Cốc nước, cúp kỷ niệm, đèn bàn… mẹ ném hết.
Ba lo lắng chắn trước mặt tôi, bị đồ vật đập trúng đầu, máu chảy ròng ròng xuống mặt.
Cho đến căn nhà trở nên tan hoang, mẹ mới dừng tay, mở cửa bỏ đi.
Ba ngồi thụp xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng, bất lực nói:
“Mãn Mãn, tha lỗi cho ba vì có thể ba phải rời xa con sớm hơn dự định.”
Đột nhiên, ba hộc ra một ngụm máu!
**Chương 4**
Tôi đưa khăn giấy cho ba, nói: “Ba ơi, ba đừng lo cho Mãn Mãn, Mãn Mãn ba đã rất cố gắng rồi.”
“Mãn Mãn sống thật tốt… Ba lên thiên đường, mẹ không bắt nạt được ba nữa.”
Hôm sau, mẹ lại trở về, chột dạ: “Ân Hoài, xin lỗi… hôm qua uống nhiều quá, lại bị anh chọc đến mất lý trí, không cố ý đâu.”
Ánh mắt ba phẳng lặng, đưa ra một bản thỏa thuận chuyển nhượng, lạnh nhạt: “Được, tôi tha cho , chuyển 10% cổ phần đứng tên cho tôi đi.”
Mẹ thoạt đầu hơi hoảng, mẹ không ngờ ba lại bình tĩnh đến thế, cứ thể không còn bận tâm đến mẹ nữa vậy.
Sau đó sắc mặt mẹ trở nên khó coi, tối ký tên, hậm hực nói: “Ân Hoài, anh coi tôi là thá gì hả, anh đi sống với tiền cả đời đi!”
Mẹ lại đóng rầm cửa bỏ đi.
Cả đời của ba chỉ còn chưa đầy 7 ngày nữa.
Ba dịu dàng xoa đầu tôi, đầu ngón tay lạnh ngắt:
“Ba đã sắp xếp xong xuôi cho con rồi, tất cả tài sản, nhà đất đều đã được sang tên con. Ba đã tìm chú luật sư đáng tin cậy nhất, sau này dù ba không còn nữa, cũng không ai bắt nạt được con.”
Ba còn gắng gượng cơ thể mang bệnh, tự tay sắp xếp lại quần áo cho tôi.
Dặn dò tôi phải ăn uống đàng hoàng.
Nói thêm vài câu, ba lại không kìm được ho ra máu, nhưng ba cười bảo tôi không sao đâu.
Ba vừa ký xong hợp đồng thiên táng thì mẹ gọi điện thoại đến.
Mẹ ép ba ra nước ngoài tham gia một cuộc phỏng vấn về địa lý.
Còn bắt ba phải giả vờ tình cảm hòa thuận trước mặt báo giới, nói rằng tin đồn ngoại tình trước đó chỉ là hiểu lầm.
Từ đó giúp chú út tẩy trắng danh tiếng, để chú có thể quay lại giới phóng viên.
Ba đã gầy chỉ còn da bọc xương, nhưng ba nhìn tôi một , rồi nhận lời:
“Được, phải ký một bản thỏa thuận phân chia tài sản, đảm bảo mọi tôi có trong tay không liên quan gì đến .”
Mẹ càng điên lên, nghiến răng nghiến lợi: “Ân Hoài, bây giữa tôi và anh chỉ có thể nói chuyện tiền bạc thôi đúng không?”
“Tôi làm gì, anh cũng không thèm để tâm nữa rồi?”
Ba không nói gì.
Mẹ cúp máy, nhưng cùng ký tên.
Ba nói hiện tại phần lớn tài sản của mẹ tuy đã chuyển cho ba, nhưng mẹ đinh ninh đó là của mẹ.
“Mãn Mãn, đừng để mẹ lừa dỗ giao tài sản cho mẹ, con phải giữ lấy cho bản mình, ba mãi mãi yêu con.”
Tôi gật đầu.
chuyến bay ra nước ngoài, sức khỏe ba càng càng kém, không ăn nổi gì, ho rũ rượi suốt ngày đêm.
Ngày phỏng vấn, mẹ luôn bám sát theo chú út, hoàn toàn ngó lơ người ba tiều tụy bên cạnh.
Còn thỉnh thoảng nhắc nhở ba lát nữa phải phối hợp diễn kịch cho tốt.
Ngay cuộc phỏng vấn diễn ra được một nửa, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, động đất ập đến!
Các tòa nhà xung quanh, khu vực phỏng vấn dựng tạm bợ lập đổ sụp.
Bụi mù mịt, đủ loại âm thanh vang rền vang cả bầu trời.
Cảnh tượng hỗn loạn.
Trong cơn hoảng loạn, phản ứng đầu tiên của mẹ không phải là tìm tôi, cũng chẳng thèm nhìn ba ở bên cạnh lấy một , điên cuồng lao về phía chú út.
Dùng hết sức bình kéo chú út đi tìm chỗ trốn.
Tôi sợ đến mức toàn phát run.
Sắc mặt ba trắng bệch, nhưng trong nháy mắt đã ôm chặt lấy tôi giấu xuống dưới mình, dùng cơ thể gầy yếu che chắn những tảng đá vụn không ngừng rơi xuống.
Lưng ba bị đá đập trúng, ba khẽ rên lên một tiếng, nhưng ôm rịt lấy tôi không chịu buông.
“Mãn Mãn đừng sợ, có ba đây, ba bảo vệ con!” Ba dùng hết sức lực gào lên.
Mẹ đã đưa chú út đến khu vực an toàn hoàn toàn.
Mẹ đứng từ xa, nhìn ba con tôi bị mắc kẹt ở rìa đống đổ nát, vừa định quay lại thì chú út ôm lấy mẹ bảo đừng đi.
cùng, mẹ chỉ hét lớn từ đằng xa: “Ân Hoài, tự dẫn con đến chỗ an toàn đi!”
Ba liên tục hộc máu, gần sắp không trụ nổi nữa.
Làm sao có thể đẩy được đá tảng ra để dẫn tôi .
Tôi gào thét gọi mẹ điên, van xin mẹ đến đón ba con.
Nhưng mẹ không hề nhúc nhích.
Mẹ rõ ràng cách tôi không xa.
Đúng này, một tấm bê tông khổng lồ rơi thẳng về phía tôi, tốc độ nhanh đến mức không kịp tránh!
Ba không do dự, dồn sức tàn cùng, đẩy mạnh tôi vào góc an toàn bên cạnh.
Còn chính bản ba lại dùng tấm lưng của mình để hứng trọn tấm bê tông nặng trịch đó!
Một tiếng động trầm đục vang lên, tôi nghe thấy tiếng xương gãy nát, ba phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả mặt đất phía trước.
Tôi nhìn ba nằm trong đống đổ nát, cả người toàn là máu.
ba vô cùng yếu ớt: “Mãn Mãn, đừng qua đây…”
Tôi cắn chặt lấy ngón tay, đến mức sụp đổ.
Cho đến trận động đất kết thúc.
Tôi điên đến bên ba, lau lấy lau để, nhưng những vệt máu đó lau thế nào cũng không sạch, tôi chỉ lay tay ba gọi:
“Ba ơi, ba tỉnh dậy đi có được không, ba nhìn Mãn Mãn thêm nữa đi…”
Đội cứu hộ sờ lên cổ ba, đỏ mắt nói với mọi người:
“Anh tắt thở rồi.”
**Chương 5**
Tôi không tắt thở nghĩa là gì.
Nhưng ba chảy nhiều máu thế này, chắc chắn là đau lắm.
Mãn Mãn ôm ba là ba không đau nữa.
Mẹ lao đến bên ba, lần đầu tiên mẹ .
Mẹ không ngừng gọi: “Ân Hoài, Ân Hoài… anh đừng làm sợ…”
Cả người mẹ run lên bần bật.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, trong trái tim bé nhỏ tràn ngập sự khó hiểu.
Tại sao ba còn sống, mẹ chưa bao chịu nhìn ba một cách tử tế?
ba liều mạng bảo vệ tôi, mẹ lại kéo chú út thẳng đến nơi an toàn không thèm ngoảnh đầu lại.
Vừa nãy tảng đá rơi xuống, mẹ cũng đâu có quản ba đâu.
Bây ba chết rồi, mẹ gì chứ?
“Ba ơi, ba tỉnh lại đi, Mãn Mãn ngoan lắm…”
Tôi thút thít , khản đặc không nói thành câu trọn vẹn.
Nước mắt rơi lách tách mặt ba, loang ra thành từng vệt đỏ.
Chú út cũng từ từ đi tới, bờ vai run rẩy thút thít, trông có vẻ đau buồn tột độ.
Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy, chú , trong mắt chẳng có lấy một giọt nước mắt nào, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm mẹ, quan sát phản ứng của mẹ.
Chú út bước đến bên mẹ, nghẹn ngào đầy tủi :
“Nguyễn Ý, đừng quá đau lòng, anh … anh cũng là vì bảo vệ Mãn Mãn, anh chắc chắn không muốn nhìn thấy thế này…”
Mẹ đẩy mạnh chú ta ra, đỏ mắt gào thét: