Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Vậy tốt.” Mẹ đẩy mấy cái móc áo sang một , chừa ra một khoảng trống, “Từ nay chỗ cái ổ riêng con, muốn bao lâu .”
“Mẹ.” Tôi tựa lan can ban công, nhìn ô cửa sổ lên đèn tòa nhà đằng xa, “Mẹ bảo, sau con gặp người không?”
Mẹ mỉm cười: “Thời buổi người thiếu gì, quan trọng con thấy người mình.”
Tôi sững người: “ mình?”
“Đúng vậy.” Mẹ vỗ nhẹ tay tôi, “Trước đây con mải miết suy nghĩ sao để người , cái nhà , sao để một người vợ, một cô con dâu tốt. Sau ấy à, trước hết hỏi bản thân xem mình thoải mái không, thở nổi không . Đừng cố nhét mình cái khung người vẽ sẵn nữa.”
Tôi nhìn , chợt thấy mũi cay cay.
“ lỡ con không bao giờ gặp người mình sao?” Tôi nửa đùa nửa thật hỏi.
“ một mình thôi.” Mẹ đáp nhẹ tênh, “ một mình cũng đâu tận , nhà mình đâu ăn bám ai mà .”
ngừng một lát, nói thêm: “ lại, chẳng con mẹ sao?”
Tôi bật cười: “Nghe trẻ con nào ấy.”
“Con chê trẻ con, lo cố gắng kiếm tiền đi, sớm mua cho mẹ căn nhà to hơn.” Mẹ hứ một tiếng, “Đến lúc , ngày nào mẹ cũng nấu cơm cho con, giặt quần áo cho con, ô sin cho con luôn.”
“ con chết vì mệt mất?” Tôi cười lớn hơn, “Đi kiếm tiền nuôi mẹ, lại nghe mẹ càm ràm.”
“Cái con ranh .” Mẹ cũng bật cười, “Cái miệng ngày càng lém lỉnh.”
Tiếng cười vang vọng trên ban công nhỏ bé, hòa lẫn tiếng nô đùa lũ trẻ dưới lầu, nghe thật rõ ràng.
Đêm càng khuya, tôi trở lại căn phòng mình, ngồi xuống mép giường, lấy cuốn sổ ly hôn đặt lên bàn.
Cái bìa màu đỏ hơi chói mắt dưới ánh đèn. Tôi nhìn nó rất lâu, cuối cùng cũng đưa tay đẩy nó trong ngăn kéo.
Giây phút ngăn kéo khép lại, tôi như nhốt luôn cả con người cũ mình .
Màn hình điện thoại sáng lên, một tin nhắn mới.
“Cố Ninh, thu xếp xong xuôi rồi. Cảm ơn em giúp đỡ trong thời gian qua.”
Người gửi Triệu Quân.
Tôi nghĩ một lát, nhắn lại: “Sau cho tốt nhé.”
lập tức phản hồi: “Em cũng vậy.”
Tôi mỉm cười, úp điện thoại xuống mặt bàn, đứng dậy bước đến cửa sổ.
Gió lùa tung bay bức rèm cửa, mang theo chút hơi lạnh. Ánh đèn thành phố hắt lên từ đằng xa lộng lẫy, dòng xe nối đuôi nhau như dòng sông đang chảy, thi thoảng vọng lại vài tiếng còi xe rồi nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng.
Tôi bất chợt nhớ đến cuộc điện thoại mẹ chồng gọi cho tôi trước khi đi.
nói: “Cố Ninh, nếu sau con muốn thăm, . chỗ mẹ, lúc nào cũng phần con một miếng cơm.”
Lúc , tôi cười và đáp lại một câu: “ thôi, nhưng mẹ nấu ăn cho ngon , đừng bắt con nấu cho mẹ mãi đấy.”
Đầu dây kia, cũng cười: “, , mẹ sẽ học.”
Khoảnh khắc , tôi hiểu rằng, mối quan hệ dù thay đổi danh xưng, nhưng cái gốc gác vẫn . Mẹ chồng không “mẹ chồng” trên danh nghĩa pháp luật, tôi cũng không cô con dâu trên danh nghĩa , nhưng cái tình nghĩa giữa hai chúng tôi, vẫn .
phía Triệu Tĩnh, vụ án vẫn đang trong quá trình thụ lý. Luật sư bảo thái độ khai báo cô rất tốt, lại chủ động hoàn trả một phần tiền tham ô, nên khi phán quyết đưa ra, lẽ mức án sẽ không quá nặng.
Tôi không đến dự thính phiên tòa, cũng không gặp lại cô nữa. Lời “Xin lỗi” giữa chúng tôi quá đủ.
Triệu Quân, thi thoảng vẫn gửi cho tôi vài bức ảnh, bức ảnh chụp lúc quê thăm mẹ chồng.