Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Bà không cần .

 Chỉ cần nói thôi… bà sống hay không?” Bà ta nhìn em họ, rồi nói:

“Tôi còn gọi hai em gái đến giúp.

 Hai người đó giữ thằng bé, để em họ cậu đút rượu.

 Tôi nói rồi, mau thả chúng tôi đi bệnh viện đi.”

 “Đưa đây.

 Chỉ cho tôi hai người đó.”

 Bà ta run rẩy lấy , mở nhóm chat chỉ hai tài khoản.

“Là hai người này.”

 “ ơn bác dâu.”

 “Vậy để chúng tôi đi được ? Tôi đau … để tôi gọi cấp cứu…” Bà ta định lấy .

 Tôi đặt ra .

“Bác dâu, bà còn giác mất con là thế nào đúng không?” Nói , tôi đ//â/m thẳng vào cổ em họ.

 Da thịt bị xé toạc.

 M//á//u nóng bắn tung tóe lên cửa kính và gạch.

 Em họ tôi co giật dữ dội, cổ họng phát ra tiếng thở khò khè như ống bễ rách.

 Miệng nó há ra, ánh dần rời rạc, đầu lệch sang một góc kỳ dị rồi chậm rãi gục xuống.

 Tôi không buông , chỉ xoay mạnh cán dao, nhận rõ xương khớp vỡ ra.

 Bác dâu chec lặng như một bức tượng đất.

 Tôi rút dao ra, mỉm hỏi bà ta:

Thế nào? Con mất rồi thì sinh lại là được… bà chắc không đau lắm đâu nhỉ?” Lúc nói câu đó, tôi bỗng một giác kỳ lạ.

 Trong đầu tôi như có những hình ảnh lóe lên.

 Con trai tôi bị hai người đàn bà giữ chặt, miệng bị em họ ép nuốt rượu nòng nọc vào.

 Môi bác dâu run lên, dường như .

“Định giả điên à? đâu.”

Tôi dậy, bước ra , ngồi xổm cạnh bồn cầu.

“Bác dâu, bà từng người mình yêu chec trước mặt đúng không? Vậy hôm nay cho bà thử.”

 Tôi túm tóc bác , kéo đầu lên.

 Lưỡi dao lia ngang.

 M//á//u đen trào ra như nước trong bồn cầu.

 Dưới cổ ông ta nhanh chóng biến thành một biển m//á//u.

 Lần này, ông ta không còn động đậy nữa.

“Bác dâu, đến lượt bà rồi.

 Nghe tôi nói, bà còn kéo ấy ra cho tiền nữa, đúng là tốt thật.”

”Bà ta trợn lên, môi run rẩy không nói rõ thành lời.

Đáng tiếc, tim bà đen .

 Xuống dưới đó gặp con tôi… thì quỳ đi.

“Đáng tiếc, tim bà đen .

 Xuống dưới đó gặp con tôi… thì quỳ đi.”

Một nhát.

 Hai nhát.

 Lưỡi dao đã dính đầy m//á//u thịt.

 Ánh sáng lạnh bị nhuộm đỏ thẫm.

  người tôi cũng nhuốm m//á//u.

 Bác dâu đã tắt thở.

 Tôi ngồi xuống, cầm của bà ta, nhắn cho hai người kia.

“Em à, có tin tốt.

 Con trai được cho cái vòng vàng 60g, qua đây đi, chị chia cho hai đứa.

 Nhớ đừng nói với ai nhé, đi một mình thôi.”

Tin nhắn trả lời đến ngay:

“Chị, 60g á? Quý hoá , em chỉ giúp đỡ chút thôi … À đứa bé không sao chứ?” Tôi nhắn, lau dao bằng quần áo của họ.

“Em cứ vào đi, cửa không khóa.

 Người chị đều ra rồi.

 Vào thẳng ngủ, nhớ đóng cửa nhé.”

 Em dâu vẫn còn ngất xỉu.

 Tôi trói chân, nhét khăn vào miệng ta.

 Tôi bên cửa sổ, nhìn xuống.

 Khoảng mười mấy phút sau, một người phụ nữ đi vào tòa .

 Tôi mở khóa cửa, nấp vào bên trong.

 Rất nhanh… tôi đã nghe tiếng cửa bị khóa lại từ bên trong.

“Chị? Em tới rồi.”

ta bước vào ngủ, quay đầu lại đã giật mình.

 Tôi đó, người đầy m//á//u.

“Chị bà bảo bà gì với con tôi?”

“Cậu là ai? Cậu gì? Cậu… Á!!!” Bà ta ngã vật xuống giường.

“Tôi hỏi lại.

 Chị bà đã bảo bà gì?” Bà ta bật :

“Chị tôi nói cậu không ra gì… bảo tôi giữ chặt thằng bé… cho uống rượu nòng nọc… uống sẽ trả tiền mừng…”

ơn.”

 Một nhát dao kết thúc tất .

 M//á//u nhuộm đỏ tấm ga giường vốn đã đỏ.

 Sáng nay, con tôi từng lăn lộn trên chiếc giường này.

 Đây cũng chính là nơi nó bị hại.

 Bên lại vang lên tiếng gõ cửa.

 Người cuối cùng đến rồi.

 Giec … đời này của tôi cũng coi như chấm .

 Tôi mở cửa, né sang một bên.

“Chị ơi? Người đâu?” Bà ta đóng cửa đã bị tôi nhảy ra cắt ngang cổ.

 Bà ta kịp nhìn rõ tôi là ai thì đã ngã xuống sàn.

 Không khí đặc mùi m//á//u.

 Nồng đến nghẹt thở.

  khẽ rung một cái, tôi mở ra.

“Lỗi Tử, tôi đã lo thủ tục.

  tang lễ cũng sắp xếp rồi.

 Cậu bảo đừng liên lạc, tôi lo cho cậu.

 Nếu cậu tin nhắn thì hãy nhớ là vẫn còn nhiều người quan tâm cậu.

 Đừng điều dại dột.”

 Tôi gõ hai chữ “ ơn”.

 Gõ rồi lại ấn nút xóa đi.

 Hai chữ đó… lạnh nhạt.

 Tôi không phiền cậu ấy thêm nữa.

 Sáng nay trong ngủ có rất nhiều người.

 Có người tôi nhớ, có người không.

  tất đều có tội.

 Họ nhìn con tôi bị ép uống rượu không gì.

 Họ cũng đáng chec, tôi không còn sức nữa.

 Tôi vào vệ sinh, cắt dây trói cho em dâu.

  ta đã tỉnh rồi, vẫn giả vờ tỉnh, mí khẽ run lên.

“Đi báo cảnh sát đi.

 Những người cần giec… tôi giec rồi.”

ta run rẩy:

“Anh, em nghe rồi.

 Bọn họ đáng chec… em không … chuyện xem em cũng không … em bị ép cưới… xin anh đừng giec em…”

“Tùy .”

Tôi mở vòi nước, rửa và dao.

 M//á//u đã đông lại, rất khó rửa sạch.

 Em dâu lén dậy, từng bước lùi dần rồi lao ra cửa như phát điên.

 Thôi.

 M//á//u đã dính nhiều.

 Có rửa… cũng không sạch nữa.

 Tôi vứt dao, ra khách ngồi xuống sofa.

 Trên bàn có thuốc lá.

 Tôi rút một điếu ra, châm lửa hít một hơi thật sâu.

 Từ khi yêu , tôi đã bỏ thuốc.

 Một điếu cũng không hút.

 Trong làn khói đó, tôi như và con đang mỉm .

  tôi nói:

“Tối nay anh ăn gì?” Con trai nói:

“Bố ơi, mau dạy con gấp máy bay giấy.”

Những điều nhỏ bé đó, mỗi ngày đều diễn ra.

  chỉ trong một ngày đã biến mất mãi mãi.

 Rốt cuộc… là ai sai? tôi mờ đi.

 Nỗi đau bị dồn nén bấy lâu vỡ ra như tuyết lở, đè nặng lên tim tôi.

 Tôi .

  điên dại.

  đến không còn nước .

  đến khi bao thuốc.

 Bên , tiếng còi cảnh sát vang lên.

 Đến lúc rồi.

 Tiếng bước chân dồn dập vang lên, cánh cửa bị phá tung.

“Không được động! Cảnh sát đây!” Ánh đèn pin chói quét qua khắp căn đầy m//á//u.

 Tôi không chống cự, chỉ hít nốt một hơi thuốc cuối.

 Rồi từ từ giơ hai lên.

 Đôi đầy m//á//u không thể rửa sạch.

 Tôi nhìn những bóng người mặc đồng phục, khẽ mỉm .

 Một nụ như được giải thoát.

“Báo cáo! Phát hiện một thi thể nữ ở khách!”

“Báo cáo! Có một thi thể nữ trong ngủ!” “Báo cáo! vệ sinh có ba thi thể — hai nam, một nữ!” Họ còng tôi, trùm đầu rồi đưa lên xe cảnh sát.

 Tôi điều gì đang chờ mình, lúc này tôi lại rất nhẹ nhõm.

 Tôi có thể đến nơi sạch sẽ đó, ở bên họ.

 Và khi đó, chúng tôi… vẫn sẽ là một gia đình.

 ()

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn