Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Hôm đó tôi nhốt mình ở trong phòng làm việc, tôi chìm trong bóng đêm, đầu đau như b.úa bổ. Lời nói của Tần Thư cứ văng vẳng bên tai, tôi luôn có cảm giác mình đã quên đi một điều gì rất quan trọng.
Nhưng quên mất cái gì thì tôi lại không .
Sau khi hạng mục kết thúc, Lạc Hoan liền kéo Trình T.ử Mộ vào danh sách đen.
Tần Thư dọn chỗ ở trước , trước khi đi thì cô ấy đem nhẫn trả lại tôi. Chiếc nhẫn rõ ràng rất nhỏ nhưng tôi có cảm giác như nặng cả ngàn cân. tôi run run không cầm lấy nhẫn, trong đầu lại đến một xấu xa.
“ đi.”
“Được.”
Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu rồi dứt khoát chiếc nhẫn vào hồ nước ven đường.
Đó là một chiếc nhẫn độc nhất nhị, vậy mà chính Tần Thư đã nó đi.
tôi cũng đã thành công chia rẽ cô ấy và Trình T.ử Mộ.
Nhưng sau đó thì thế nào?
Tôi không dám tiếp tục đi tìm Tần Thư, cũng không dám căn nhà của Trình T.ử Mộ. Tôi một mình ở trong khách sạn, tâm trí ngày càng nên mơ màng.
Tôi rốt cuộc cũng không hiểu được, tại sao đã có cơ hội bắt đầu lần cô ấy, vậy mà tôi vẫn khổ sở như thế này.
đến hoàng hôn ngày hôm đó, có tiếng cãi phát từ phòng bên cạnh, tôi mơ hồ nghe được mấy chữ “ tam”, “ngoại tình.”
Lúc đầu tôi cũng không để , nhưng khi đi ngang qua thì lại tình nhìn một người phụ nữ quần áo xộc xệch đang bị vợ người ta túm tóc.
Người phụ nữ đó là Cố Lê.
Tôi bị cảnh tượng này kích thích đến nỗi trước mắt tối sầm đi, tôi làm như không nhìn rồi vội vàng phòng, nhưng vừa đóng cửa lại thì lập tức hôn mê bất tỉnh.
Tôi đã mơ một giấc mơ rất dài.
Trong giấc mơ đó là tôi và Tần Thư từ quen biết đến yêu , chúng tôi cũng chuẩn bị kết hôn, mọi thứ đều tốt đẹp.
Nhưng hình ảnh nhanh ch.óng chuyển đến trong một căn phòng tối tăm, quần áo bị xuống đất, hai người trên giường đang quấn lấy .
Dưới ánh đèn mờ ảo ấy, tôi sợ hãi không dám tiến .
đến khi người phụ nữ trên giường rên một tiếng “Chu Nghiêu.”
một câu nói nhưng cũng khiến tôi rơi xuống vực sâu.
Hóa trước tôi thực sự đã giường với Cố Lê, là sau khi hối hận thì bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, trong tiềm thức đã xóa bỏ đi đoạn ký ức này.
Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi mở mắt lần thì tôi đã quay lại trạng thái linh hồn, và tôi đang lơ lửng ở hồ nước nơi mà Tần Thư chiếc nhẫn đi.
Bây giờ đã là thu, Trình T.ử Mộ hết lần này đến lần ngụp lặn dưới đáy hồ để tìm chiếc nhẫn.
Hừ, hồ này lớn như vậy, hắn định tìm kiếm kiểu gì?
Nhưng mà trời xanh vẫn luôn ưu ái hắn, sau 3 ngày liên tiếp thì hắn cũng đã tìm được chiếc nhẫn đó rồi.
Khi Trình T.ử Mộ một lần cầm nhẫn và trước mặt Tần Thư, sắc mặt Tần Thư đã lạnh hơn một chút:
“Trình T.ử Mộ, anh chơi tôi có vui không? Đồ vật đã đi rồi thì tôi sẽ không nhận lại .”
Hắn im lặng một lúc rồi kéo Tần Thư ôm vào trong n.g.ự.c, hai mắt hắn đỏ bừng , thanh âm cũng nên nghẹn ngào:
“ Thư, anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh chưa từng có chia với em.”
“ Thư, nếu anh nói người tỉnh lại sau khi hôn mê trước … không là anh, em có tin không?”
Trình T.ử Mộ cố gắng ngăn cản bản thân ngất xỉu để giải thích với Tần Thư.
Tần Thư giãy giụa một chút: “Anh đi bệnh viện trước đã.”
“Không được, anh không em hiểu lầm anh.”
Sau khi giải thích đến chữ , hắn yên tâm mà hôn mê bất tỉnh.
Người ta thường nói, đừng bao giờ làm tổn thương người thực lòng yêu bạn, nếu không sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.
Từ trước đến nay tôi không tin lời này, mãi đến khi báo ứng đó trên người tôi.
Ba tháng sau, Tần Thư kết hôn với Trình T.ử Mộ.
Mà tôi thì mãi mãi bị giam lại ở khu này, mãi mãi không thể vào trong nhà của bọn họ. Tôi có thể nhìn bọn họ vui vẻ nhà, sống hạnh phúc hết năm này qua năm .
Có lẽ là trong một buổi tối nào đó, khi bọn họ dắt tản bộ, tôi có cơ hội ở gần Tần Thư thêm một chút.
Ba năm sau, Tần Thư sinh được một đứa gái đáng yêu. Trình T.ử Mộ càng yêu thương cô ấy nhiều hơn, mỗi lần cửa đều lưu luyến không rời, khiến Tần Thư không kiên nhẫn mà đuổi hắn đi.
Vào buổi chiều tối một ngày tuần, Trình T.ử Mộ ôm gái của bọn họ và đi dạo ở khu. Tôi lại gần nhìn thì bé đang cười với tôi, trong lòng lập tức nên mềm mại.
Đứa trẻ đó rất giống Tần Thư, bé ấy đang cười với tôi.
Tần Thư cũng nhanh ch.óng , cô ấy mặc trang phục màu hồng nhạt, vẫn là dáng vẻ dịu dàng mềm mại như trước . Dường như trên khuôn mặt Tần Thư vẫn chưa in hằn dấu vết của năm tháng.
tôi hiểu được, tôi đã bỏ lỡ một bông hoa hướng dương ấm áp.
Trong lúc tôi đang thất thần, Trình T.ử Mộ bỗng nhiên kích động mà kêu :
“ Thư, chúng ta vừa gọi bố…”
Ánh hoàng hôn rực đỏ chân trời, cỏ cây nhẹ nhàng lay động theo làn gió.
Trước đã số lần cơ hội trước mặt tôi, nhưng tôi lại không bắt lấy.
Phụ bạc tấm lòng người , báo ứng lại vận chính mình.
[Hoàn]
Phiên ngoại —— Trình T.ử Mộ
Sau kỳ thi đại học thì tôi và Lạc Hoan ở bên nửa năm, đó là một mối quan hệ yêu đương rất bình thường.
Chúng tôi đến với là bởi vì sự ngưỡng mộ đối với đối phương, nhưng sau đó phát tính cách của cả hai quá mạnh mẽ, không chịu nhẹ nhàng hay là nhường nhịn với người kia.
Vì chúng tôi không phù hợp nên quyết định chia trong hòa bình.
Sau đó, tôi lại gặp Tần Thư.
Nếu Lạc Hoan là một bông hoa hồng có gai, vậy thì Tần Thư là một đóa hoa hướng dương ấm áp.
Tôi thích cô ấy, là cảm giác yêu thích phát từ trong lòng, loại cảm giác này chưa từng khi tôi ở cạnh Lạc Hoan trước kia.
Có những bông hoa rất đỗi bình thường, nhưng lại nảy mầm trong trái tim tôi rồi nở thành một mùa xuân rực rỡ.
Sau khi chúng tôi ở bên , có lẽ là sợ người bàn luận tôi nên Tần Thư không công khai quan hệ ở nơi làm việc.
Chuyện này khiến tôi buồn bực, rõ ràng là người yêu hợp pháp, vậy mà giống như chúng tôi đang yêu đương vụng trộm.
Gặp lại Lạc Hoan là chuyện ngoài , nhưng chúng tôi đều là người trưởng thành, cũng biết rõ cái gì nên nói và cái gì không.
Chuyện hợp tác cũng đơn giản là hợp tác bình thường, tuyệt đối không xảy bất kỳ quan hệ nào .
Có lẽ là do tôi suy chưa chu toàn nên không nói chuyện này Tần Thư biết, cũng không tới là trong công ty sẽ bàn luận tôi và Lạc Hoan, nói là chúng tôi sẽ gương vỡ lại lành.
Gương đã vỡ rồi thì lành sao được?
Nhưng mà để Tần Thư không có cảm giác an toàn thì là lỗi của tôi.
Nhưng cũng may mà cô ấy nguyện tin lời tôi nói.
Sau khi cầu hôn không lâu, tôi còn tưởng tất cả mọi thứ đều đã tốt đẹp, tôi đột nhiên lại bị hôn mê ngoài .
Càng tệ hơn là cơ thể tôi đã bị chiếm giữ bởi một linh hồn xa lạ.
Tôi nhìn hắn liên tục làm tổn thương Tần Thư nhưng không thể làm gì. có lúc Tần Thư lén khóc thầm ở trong phòng ngủ, tôi lại ôm lấy cô ấy trong hư không và nói với cô ấy:
“Xin lỗi em.”
Một thời gian sau tôi phát là có vấn đề, dường như linh hồn xa lạ đang chiếm giữ cơ thể tôi là bạn trai cũ của Tần Thư.
Hắn không là một âm hồn bất tán, mà còn nhân cơ hội này đi tìm Lạc Hoan.
Cũng may là gần Lạc Hoan đã có bạn trai nên tính tình ôn hòa hơn rất nhiều, nếu không thì cô ấy sẽ dạy hắn biết thế nào là cách làm người.
Mọi người đều là người bình thường, tự nhiên lại đi dây dưa không rõ với một người phụ nữ để làm gì?
Tất nhiên, tôi cũng mừng thầm vì Lạc Hoan không để , nếu không thì hắn tạo nghiệp lại còn bắt tôi đội nồi thay.
Sau đó hắn lại ép Tần Thư chia , rồi ép cô ấy đi chiếc nhẫn mà tôi thuê chuyên gia thiết kế.
Hừ, được lắm.
Cũng chẳng biết có linh hồn của hắn chiếm giữ cơ thể tôi quá lâu hay không, trong một lần tình nhìn cảnh đ.ánh ghen, tôi đã tiếp nhận một đoạn ký ức trước của hắn.
Một ký ức tồi tệ.
Đàn ông ngoại tình nên đày xuống địa ngục.
Cũng may là sau đó tôi đã lại trong cơ thể mình.
Mặc dù quãng đường này rất gập ghềnh khó đi nhưng tôi chưa từng đến chuyện bỏ cuộc, một lần theo đuổi lại Tần Thư.
Chúng tôi kết hôn rồi sinh , cuộc sống hạnh phúc.
À đúng rồi, cái thằng tra nam kia chắc hẳn là không biết, tuy Tần Thư không nhìn hắn.
Nhưng tôi thì có thể.