Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tôi đi vệ sinh một chút.”
“Ừ.” Ôn Dao gật .
Tôi vệ sinh trước khi Hoắc Diệu phòng hóa trang một phút.
Bình luận:
[Gì vậy, nữ phụ nhường cơ hội cho Ôn Dao à?]
[Biết nam chính tránh đi, là muốn tạo cơ hội riêng cho ?]
[Ôn Dao vừa cứu cô , cô muốn rút lui sao?]
Đúng vậy.
Tôi muốn rút lui.
thúc cuộc hôn nhân giả này.
Trả Hoắc Diệu lại cho Ôn Dao.
09
Tôi từ vệ sinh đi ra.
cửa thì nghe thấy cuộc trò chuyện bên giữa Hoắc Diệu và Ôn Dao.
Giọng điệu của rất khách sáo.
“Vân Sương đâu?”
“Đi vệ sinh rồi.”
“Cảm ơn cô lúc nãy.”
“Không có gì, . À đúng rồi, tôi thấy anh rất giống một học tiểu học của tôi, anh tên gì?”
“Hoắc Diệu.”
“Là anh à? Tôi là Ôn Dao, cùng bàn tiểu học của anh, nhớ không?”
Hoắc Diệu nghĩ một chút, nghiêm túc nói:
“Vậy sao? Không nhớ lắm.”
Ôn Dao :
“Tôi nhớ anh vì mấy hôm trước tôi lật được một tấm ảnh chụp chung hồi tiểu học, đó có ghi một dòng: Hoắc Diệu nợ tôi một cục tẩy chưa trả.”
Hoắc Diệu sững lại:
“Nói vậy thì hình như tôi thật sự có một cùng bàn như vậy, hôm nào trả cô cục tẩy.”
Ôn Dao xua tay:
“Không cần đâu, anh mau đi tìm Vân Sương đi.”
Hoắc Diệu lịch sự:
“Tạm biệt.”
Tôi: ?
Bình luận:
[Ơ? Sao nam nữ chính giờ mới nhận ra ?]
[Trước đó không phải giả vờ không quen à?]
[Thế bó hoa cát cánh ở hàng Nhật trước ai tặng?]
[Đêm điên cuồng đó là với ai?]
[Tại tác giả không viết rõ, tôi tưởng là với nam chính.]
[Không phải à?]
[Rõ ràng không phải, nhìn xa lạ thế kia.]
[Nhưng không sao, giờ đã nhận ra , cốt truyện sẽ quay lại đúng quỹ đạo.]
[Nam nữ chính là mệnh, câu chuyện sẽ tự sửa lại.]
Hoắc Diệu ra khỏi phòng hóa trang, thấy tôi, liền ôm tôi lòng, giọng run:
“Vừa rồi có phải suýt xảy ra t.a.i n.ạ.n sân khấu không?”
Tôi cảm nhận được anh rất sợ mất tôi.
Tôi khẽ nói:
“Ừ, nhưng không sao rồi.”
Hoắc Diệu nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:
“Về .”
Tôi rút tay ra:
“Hoắc Diệu, tôi mệt rồi, muốn về căn hộ.”
Anh khó hiểu nhìn tôi.
Đang nói gì đó…
Ôn Dao thay đồ xong ra.
Cô chào tôi:
“Vân Sương, tôi đi trước nhé.”
Tôi gật :
“Tạm biệt, hôm khác mời cậu cơm.”
Ôn Dao rời đi.
Tôi đi thay đồ, cầm túi xách, hướng về căn hộ.
Hoắc Diệu đi theo tôi.
Khi đi qua cầu vượt, anh nắm tay tôi:
“Vân Sương, chúng nói chuyện đi.”
Tôi dừng lại, quay nhìn anh:
“Được, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”
Hoắc Diệu lên tiếng trước:
“Tại sao em tránh tôi? Tại sao lạnh nhạt với tôi?”
Tôi hít sâu một , nghiêm túc nói:
“Tôi nghĩ kỹ rồi, Hoắc Diệu, chúng hôn đi.”
Hoắc Diệu sững người tại chỗ, không dám tin hỏi:
“ hôn? Tại sao?”
Tôi chậm rãi nói:
“Vốn dĩ chúng là hôn giả, tôi không muốn tiếp tục diễn cùng anh nữa, cũng không muốn lỡ anh.”
“Anh có thể chọn hôn với người mình thích.”
Ánh mắt Hoắc Diệu khóa c.h.ặ.t tôi:
“Vân Sương, người tôi thích là em.”
“Khi ông nội bắt tôi cưới em, tôi đã điều tra về em rồi. Tính cách em, tất cả mọi thứ của em đều là kiểu tôi thích.”
“Nếu em không phải kiểu lý tưởng của tôi, tôi đã không cưới em.”
“Tôi sợ em không muốn gả cho tôi, mới nói là hôn giả.”
“Tôi sợ em có lo lắng, mới nói nếu hôn sẽ bồi thường cho em.”
“Sau khi hôn, tôi nhận ra em đang giả vờ, nhưng người tôi thích là chính con người thật của em.”
“Tôi cố ý uống say, muốn tiến thêm một với em, nhưng em lại từ chối tôi.”
“Tôi biết em không thích tôi, cũng biết em chỉ muốn giữ vững vị trí bà Hoắc. Trước đây tôi có để tâm, sau đó tôi nghĩ thông rồi. Bây giờ em chưa thích tôi cũng không sao, lâu ngày sinh tình, tôi có thể chờ em từ từ thích tôi.”
ấn tượng của tôi, Hoắc Diệu luôn ít nói, chưa từng nói một nhiều như vậy.
Nói xong, anh từ túi ra một chiếc nhẫn kim cương mới, đeo cho tôi.
Nhưng tôi lại lắc :
“Hoắc Diệu, anh tỉnh táo lại đi, kiểu người anh thích là Ôn Dao.”
“Ôn Dao?” Hoắc Diệu nhíu mày: “Ai nói kiểu tôi thích là cô ?”
“ tiêu chí chọn đời của anh, có ghi rõ là kiểu như cô .”
Tôi mở ảnh chụp màn hình thông tin Hoắc Diệu đăng mạng ba năm trước.
Hoắc Diệu liếc nhìn, bật tức giận:
“Đó là tài khoản ông nội tôi lập giúp, thông tin là ông viết bừa. Tôi phát hiện rồi đã bắt ông xóa đi.”
Tôi: “……”
10
Hóa ra tất cả chỉ là hiểu lầm.
Hoắc Diệu không thích kiểu bạch nguyệt quang thanh lãnh kiên cường, lại thích kiểu như tôi?
Thấy tôi không nói gì, Hoắc Diệu tiếp tục:
“ Ôn Dao em nói, tôi hoàn toàn không có ấn tượng.”
“Tôi cảm ơn cô vì đã cứu em, nhưng cô tuyệt đối không phải kiểu tôi thích.”
“Vân Sương, kiểu lý tưởng của tôi là em, đừng hôn với tôi được không?”
Bình luận bùng nổ:
[Cái gì? Hoắc Diệu thích Vân Sương?]
[Hóa ra nam chính thích kiểu mỹ nhân ngốc.]
[Vậy nếu ngay từ nữ phụ không giả vờ, đã sớm chiếm được nam chính rồi.]
[Khoan đã, nếu Hoắc Diệu với Vân Sương ở bên , vậy nữ chính thì sao?]
[Tôi tò mò người đã qua đêm với nữ chính là ai.]
[Nữ chính chắc cũng “ ra” đấy.]
[Thực ra như vậy cũng tốt.]
[Không ai quy nam chính nhất phải thích nữ chính, cũng không ai nói nữ chính phải ở bên nam chính mới hạnh phúc.]
[Vân Sương là nhân vật chính cuộc đời mình, không phải vai phụ hay thế thân của ai.]
Trời đột nhiên đổ mưa.
Mưa rất lớn, nhanh ch.óng ướt cả tôi và Hoắc Diệu.
Tôi nuốt lại những lời sắp nói:
“Về căn hộ rồi nói.”
Vừa căn hộ.
Hoắc Diệu kéo tôi lòng.
Một nụ hôn nóng bỏng bất ngờ ập xuống.
khi tôi gần như không thở nổi, anh mới buông ra:
“Đừng hôn được không?”
Tôi không trả lời, lật lại chuyện cũ:
“Hôm trước đồ Nhật với anh là ai?”
“Có xã giao đột xuất, khách hàng.”
“Đêm đó anh không về…”
“Xong việc thì về công ty thêm, ngủ lại ở văn phòng.”
“Ồ.” Khóe môi tôi cong lên, mọi hiểu lầm đều được tháo gỡ.
Hoắc Diệu siết eo tôi, kéo tôi lòng:
“ hôn không?”
Tôi ôm lại anh, mỉm :
“Tùy biểu hiện của anh.”
Tôi đi tắm trước.
Khi Hoắc Diệu từ phòng tắm ra, tôi tiện tay rót cho anh một cốc nước.
Ánh mắt anh trầm xuống:
“Không cần thêm thứ kích thích đâu.”
Xem ra trước anh biết tôi đã bỏ gì đó nước, nhưng vẫn uống.
Tôi giải thích:
“ này thật sự không có.”
Hoắc Diệu uống cạn, bế tôi lên giường.
Khi anh kéo dây áo ngủ của tôi, tôi khẽ nói:
“Hoắc Diệu, em không có…”
“Anh thì có….”
Anh quay người từ túi áo vest một hộp đồ.
Mặt tôi càng đỏ:
“Anh mang theo bên người?”
“Ừ…” Hoắc Diệu nhìn hộp đã mở, giải thích:
“Bị mất một cái, anh chưa dùng.”
Tôi nhớ lại phòng múa.
Cái bị mất đó chính là cái tôi nhặt được rồi ném thùng rác.
Bình luận:
[ c.h.ế.t, Hoắc Diệu nhịn phát điên rồi.]
[Phải nói lại, Vân Sương đẹp quá, ngày nào anh cũng chỉ nhìn không được “”, chắc thèm phát điên.]
[Tối nay cuối cùng cũng được “ no”.]
…
Nửa đêm, ánh trăng xuyên qua cửa sổ.
Tôi nằm lòng Hoắc Diệu, giọng mềm yếu:
“Hoắc Diệu, thật ra anh cũng là kiểu người lý tưởng của em.”
“Em muốn giữ vị trí bà Hoắc, không phải vì anh là người thừa kế Hoắc, là vì em thích anh.”
Hoắc Diệu vui mừng như điên, ôm c.h.ặ.t tôi, lại bắt một hiệp mới…
Sau đêm đó, tôi đưa ra một quyết .
Nhường vai Bạch Xà cho Ôn Dao, tôi sẽ diễn Thanh Xà.
Ôn Dao ngạc nhiên, xua tay:
“Vân Sương, tôi cứu cậu là phản xạ tự nhiên, không cần cậu đáp lại,cậu không cần nhường đâu.”
Tôi chân thành nói:
“Không liên quan chuyện cậu cứu tôi. Ôn Dao, nói thật, câuh với Bạch Xà hơn, tôi Thanh Xà hơn, chúng chỉ quay về vị trí phù với mình.”
Ôn Dao bị tôi thuyết phục, đồng ý đổi vai.
Sau khi trở về vị trí phù , chúng tôi phối càng ý hơn.
Chúng tôi đứng sân khấu lớn hơn, xuất hiện nhiều chương trình lớn.
Không chuyện ai lấn át ai.
Chúng tôi đều là phiên bản độc nhất của chính mình.
Một cuối tuần.
Tôi và Hoắc Diệu đi cắm trại ngoại ô.
Vừa dựng xong mái che, phía xa bãi cỏ có người cầu hôn.
Tôi đi qua xem náo nhiệt.
Người được cầu hôn là Ôn Dao.
Cô có một người trai yêu năm năm.
Hai người là mối tình , từng chia tay vì yêu xa một thời gian.
Bó hoa hồng bọc hoa cát cánh trước chính là do trai cô tặng.
Ôn Dao đã đồng ý lời cầu hôn.
Cô xuyên qua đám đông nhìn thấy tôi, mặt nở nụ hạnh phúc.
Chúng tôi nhìn rồi mỉm .
Hoắc Diệu tới, nắm tay tôi.
Chiếc nhẫn cưới tay chúng tôi lấp lánh dưới ánh nắng.
– HẾT –