Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Tôi tên Khương Tri , năm bảy tuổi được nhà họ Thẩm nhận nuôi.
Đó là một ngày mùa thu, hoa quế trong sân nở rộ, hương thơm nồng nàn đến choáng váng.
nuôi dắt tay tôi bước vào cửa. Trong phòng khách có một cậu bé đang đó, cao hơn tôi hẳn một đầu.
Thẩm Dịch .
Người sau này trở thành anh trai tôi.
Anh ở góc cầu thang nhìn tôi, ánh mắt hờ hững.
“Gọi anh đi con.” nuôi đẩy vai tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t gấu áo, lí nhí gọi: “Anh trai.”
Anh không đáp lời.
Chỉ nhìn tôi một lát như thế rồi xoay người lên lầu.
Đêm đó, tôi trốn trong chăn khóc nức nở.
Tôi khóc rất , hai vai run bần bật theo từng nấc.
Tôi nghĩ chắc chắn anh không thích mình, tôi chỉ là kẻ thừa thãi trong ngôi nhà này mà thôi.
Khóc mệt rồi tôi ngủ thiếp đi lúc không hay.
Nửa đêm tỉnh giấc, ánh len lỏi qua khe rèm cửa.
Tôi xoay người, chợt phát hiện trên tủ đầu giường có thêm một ly nước, cạnh đặt hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
Tôi ngẩn người nhìn hồi lâu.
Sau này tôi mới biết, Thẩm Dịch vốn là người như vậy.
Vẻ luôn giữ nét dửng dưng, tưởng chừng như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì.
sau lưng, anh lại chu toàn thay tôi mọi thứ.
Trời lạnh, trong tủ áo xuất hiện thêm chăn dày; kỳ lý đến, trên bàn có sẵn nước đỏ; món bánh ngọt tôi tình cờ nói muốn , ngày hôm sau nhất định nằm trong tủ lạnh.
Anh chưa bao giờ nói.
Anh chỉ âm thầm .
Mùa xuân năm tôi lớp tám, trên tan học, tôi bị mấy nam chặn .
Kẻ cầm đầu là một tên du thủ du thực trường. Chẳng biết nghe ngóng đâu mà hắn biết tôi là con nuôi, là đứa trẻ không ai cần, nên chặn ép tôi phải “kết bạn”.
Tôi sợ đến ngây người, cặp sách bị chúng giật phăng ném đất.
Đúng lúc đó, Thẩm Dịch xuất hiện.
Tôi không biết sao anh biết được, chỉ thấy anh lao tới như một cơn gió, quăng cặp sách sang một , túm lấy cổ áo tên kia rồi tung một cú đ.ấ.m.
Khi ấy anh đang học lớp mười, đã cao hơn tôi rất nhiều dáng người vẫn còn gầy gập. Vậy mà lúc đ.á.n.h nhau, anh lại liều mạng đến đáng sợ.
Cuối cùng đám nam kia bỏ chạy tán loạn.
Anh đó thở dốc, bộ đồng phục nhăn nhúm, khóe miệng rách da rỉ m.á.u.
Tôi cúi nhặt cặp sách, đôi bàn tay run rẩy đến mức không kéo nổi khóa kéo.
Anh bước tới, ngồi thụp , giúp tôi nhặt từng cuốn sách rơi vãi xếp vào cặp, kéo khóa lại cẩn thận.
Đoạn, anh dậy đi thẳng về phía trước.
Tôi lủi thủi đi theo sau, không dám thốt lên lời .
Đi được chừng năm phút, anh đột ngột dừng lại.
Tôi suýt chút nữa đ.â.m sầm vào lưng anh.
Anh không quay đầu, chỉ đưa tay ra sau, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi trong lòng bàn tay anh.
Tay anh rất nóng, trên các đốt tay vẫn còn vết m.á.u trầy xước do cuộc ẩu đả vừa rồi.
“Sau này tan học hãy đợi anh đến đón.” Anh nói.
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
Khoảnh khắc ấy, ráng chiều nơi đầu hẻm, những nếp nhăn trên áo đồng phục của anh, và bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tôi… tất cả như đóng băng lại trong mùa xuân năm ấy.
Tôi cúi đầu, nhìn bóng hai người chồng lên nhau dưới mặt đất.
Anh là anh trai.
Tôi tự nhủ với lòng mình.
Chỉ có là anh trai mà thôi.
2
Kỳ nghỉ hè năm lớp mười một, tôi hoàn toàn nhận rõ tâm tư của chính mình.
Năm đó tôi mười sáu, Thẩm Dịch mười chín.
Hết kỳ nghỉ, nuôi bảo anh phụ đạo môn Toán cho tôi.
Tôi bị học lệch trầm trọng, Ngữ văn và Anh có trong top 50 toàn khối, Toán thì có rớt 200.
Thẩm Dịch năm đó là học khối tự nhiên, điểm Toán luôn đạt mức tuyệt đối, việc dạy kèm cho tôi là quá dư xài.
Ngày đầu tiên, anh trải phẳng tờ giấy nháp, đặt cây b.út bi lên mặt giấy.
“Câu này, em thử một lần xem.”
Tôi gật đầu, hì hục nửa ngày trời vẫn không ra kết quả.
Anh cũng không vội, bắt đầu giảng giải cho tôi đầu.
Ngòi b.út vạch từng trên giấy, liệt kê công thức, vẽ phụ, tháo gỡ từng bước một cho tôi xem.
tôi chẳng nghe lọt tai chữ .
Tôi mải mê ngắm nhìn bàn tay cầm b.út của anh.
Các khớp xương rõ ràng, tay thon dài.
Móng tay được cắt tỉa sạch , đầu tay có lớp chai mỏng do chơi bóng rổ.
Khi giảng bài, cổ tay anh xoay, cây b.út đổi vị trí giữa các tay rồi lại tiếp tục viết.
“Hiểu chưa?” Anh ngẩng đầu lên.
Tôi vội vàng dời tầm mắt, nhìn chằm chằm vào những nét vẽ nguệch ngoạc trên giấy nháp, mặt nóng bừng.
“… Hiểu rồi ạ.”
Anh nhìn tôi một , không nói gì, lật sang trang tiếp theo.
Buổi chiều hôm đó trôi qua thật dài.
quạt trần trên đầu kêu vù vù, giọng nói của anh theo làn gió nóng rót thẳng vào tai.
Tôi không dám nhìn anh, lại không kìm lòng được mà lén nhìn.
Nhìn một , tim đập loạn một nhịp.
Nhìn thêm nữa, càng loạn hơn.
Lúc anh giảng và thu dọn đồ đạc đi ra .
Tôi gục bàn, vùi mặt vào cánh tay.
rồi. Tôi nghĩ.
Tôi tiêu đời rồi.
Đêm đó tôi nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được, cứ nghĩ mãi về chuyện này.
Tôi đã mười sáu tuổi, không còn là trẻ con nữa, tôi biết nhịp tim này có nghĩa gì.
Tôi đã yêu thầm người anh trai không cùng huyết thống của mình.
nghĩ này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng đầu.
Tôi nóng mặt đến tận chân, rồi lại lạnh toát chân lên đến tận đáy lòng.
Không được. Tôi tự bảo mình.
Không được là không được.
ngày thứ hai, tôi bắt đầu tránh mặt anh.
Bữa sáng dọn ra bàn, tôi lùa vội vài miếng rồi buông bát chạy biến.
Anh ngồi xem tivi ở phòng khách, tôi đi vòng né tránh.
Anh gõ cửa hỏi tôi đã bài tập chưa, tôi cách cánh cửa đáp vọng ra là rồi, nhất quyết không mở cửa.
nuôi cảm thấy lạ: “Hai đứa cãi nhau à?”
“Không có ạ.” Anh đáp.
Tôi ngồi cạnh cúi đầu gắp thức , hận không vùi mặt luôn vào bát.
Tối ngày thứ ba, anh lại đến gõ cửa.
“Tri .” Giọng anh trầm thấp, “Mở cửa.”
Tôi nằm bẹp trên giường không nhúc nhích, giả vờ như đã ngủ say.
“Tri .”
Vẫn im lìm.
cửa im ắng trở lại.
Tôi cứ ngỡ anh đã đi rồi, xoay người nhìn trần nhà ngẩn ngơ.
Đúng lúc đó, anh lại lên .
“ .”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Đó là cách anh gọi tôi hồi , đã rất nhiều năm rồi anh không gọi như thế nữa.
“Có phải anh gì không khiến em giận không?” Anh hỏi.
Giọng anh rất nhẹ, nhẹ đến mức không giống anh ngày thường chút .
Mũi tôi cay xè, hốc mắt nóng lên trong tích tắc.
Không phải đâu. Tôi thầm nói trong lòng.
Không phải anh không , mà là anh quá .
đến mức em không thích anh.
đến mức em sợ chỉ cần nhìn anh thêm một thôi là lộ tẩy hết thảy.
đến mức em thà trốn tránh anh, cũng không muốn anh biết rằng, đứa em gái này lại nuôi dưỡng thứ tâm tư không đưa ra ánh sáng đối với anh.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không phát ra động.
cửa lại rơi vào im lặng.
Rất lâu, rất lâu sau, lâu đến mức tôi tưởng anh đã thực sự rời đi.
Rồi tôi nghe thấy một thở dài rất .
bước chân xa dần.
Tôi lật người, vùi mặt vào gối.
Một mảng gối ướt đẫm, chẳng rõ là mồ hôi hay là thứ gì khác.
Đêm đó tôi lại mơ thấy anh.
Trong mơ, anh ở góc cầu thang nhìn tôi, ánh mắt vẫn hờ hững như ngày đầu.
Tôi muốn gọi anh, há miệng mà không phát ra được âm thanh .
Sau đó anh xoay người rời đi, tôi đuổi theo thế cũng không kịp.
Khi tỉnh dậy trời đã sáng rõ.
Tôi nằm trên giường nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ: Khương Tri , đời này của mày coi như thật rồi.
3
Vào nhật năm 18 tuổi, tôi quyết định bỏ.
Thích Thẩm Dịch suốt ba năm mười sáu đến mười tám.
Ba năm là quá đủ rồi, dài đến mức chính tôi cũng cảm thấy mệt mỏi.
Hôm đó nuôi tổ chức cho tôi một buổi tiệc nhật ngay tại nhà.
Bánh kem là vị dâu tây tôi thích nhất, món đều do đích thân Thẩm Dịch bếp.
Sườn xào chua ngọt, cánh gà Coca, còn có một bát mì trường thọ.
Lúc anh bưng mì lên bàn, tôi cúi gằm mặt không dám nhìn anh.
Lúc cơm anh gắp thức cho tôi, tôi chỉ nói cảm ơn.
Anh khựng lại một chút, không nói gì.
là đến lúc mở quà.
nuôi tặng tôi một chiếc váy, anh thì đưa cho tôi một chiếc hộp nhung.
Tôi mở ra, trong là một sợi dây chuyền.
Sợi dây bạc thanh mảnh, mặt dây chuyền là một vầng khuyết xinh, đính một viên kim cương vụn lấp lánh.
“Tri chính là Mặt của anh.” Anh mỉm cười nói.
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc hộp, suýt chút nữa thì vỡ òa ngay tại chỗ.
Mặt .
Anh gọi tôi là Mặt .
Tôi thèm được hỏi anh biết bao: Anh ơi, anh có biết “Mặt ” có nghĩa gì không?
Anh có biết sau khi nghe câu này, đêm nay em mất ngủ bao lâu không?