Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Ta chợt nhận ra nàng không có hứng thú với Hoàng thượng, lại ghen ta khen Lệ tần, chẳng ?

Chẳng nàng ấy thích nữ , mà còn là thích ta?

Ta rất là khiếp sợ không thể tỏ ra quá ngạc nhiên.

có thể cho nàng ấy bậc thang đi xuống.

, ta nhường giường cho , ta sẽ ngồi ở một lúc.”

“Dù sao… dù sao trời sắp sáng rồi.”

Bầu không khí có chút tế nhị.

Nàng ấy không nói gì, ôm lấy y mở ra .

Chờ ta đuổi theo thì đã không còn bóng dáng.

Trong thời gian ngắn như , nàng ấy có thể đi đâu.

Những tỳ nữ khác vẫn đang ngủ, ta có thể dựa ánh nến nho nhỏ kia để nhìn xung quanh.

vẫn như cũ không tìm được tung tích của Thược Dược.

Cho đến sáng sớm, trời đã hơi sáng.

Ta tìm kiếm Thược Dược đêm, nàng ấy giống như đã biến mất khỏi gian.

là ta không biết chính Hoán Y Cục được khóa c.h.ặ.t mở ra từ lúc nào.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ta thò đầu ra , ngay cung không một ai.

Tim đập thình thịch, ta trộm lẻn ra .

Ta nhìn thoáng con đường ta tới, dẫn thẳng ra bên cung.

Lúc này, sự thôi thúc trốn thoát ra đã đạt đến đỉnh điểm.

Ta xách gấu váy ý định không quan tâm mọi thứ mà thẳng ra . ta vẫn chưa tìm Thược Dược.

Dù cho… dù cho nàng ấy có tâm tư gì với ta, ta coi nàng ấy như cùng ta trải nghịch cảnh, tuyệt đối không thể để nàng ấy một mình trong cung.

Ta quyết định quay lại lối lãnh cung nhìn xem, nàng ấy nhát gan có lại trốn trở .

ngẩng đầu lần nữa, ta nhìn bóng dáng quen thuộc dưới bức tường đỏ cách đó năm thước.

Thược Dược.

Sau lưng nàng là một đám Cẩm y mặc phi ngư .

chính là người thân cận nhất bên cạnh Hoàng Thượng.

Nếu bọn đi, e rằng khó có thể sống sót.

Hình như Thược Dược chặn lại tại chỗ hỏi thăm chuyện gì đó.

Ta sợ hãi bấm đầu ngón tay, cầu xin thả nàng ấy ra.

nàng ấy vẫn Cẩm y đi.

Phương pháp trừng phạt tội trốn trong cung cực kỳ tàn nhẫn, một xác định được tội danh tất nhiên phải c.h.ế.t không nghi ngờ.

Nàng vốn không ra khỏi cung, là do ta xúi giục, là ta đã hại nàng ấy.

Không được, tuyệt đối không thể để bọn Thược Dược đi.

g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c ta đi!

Với tâm lý ôm cái c.h.ế.t người, ta hét toáng : “Mấy người ngươi, mau thả nàng ra!”

Đám người mặc phi ngư đứng tại chỗ, quay đầu nhìn ta nghi ngờ.

Ta run rẩy, “Bộp” một tiếng quỳ xuống đất.

“Cẩm y đại , tất đều là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ dụ dỗ nàng ra khỏi cung. Cầu xin ngài nương tay, thì cứ nô tỳ đi đi.”

“Nàng… nàng ấy đầu óc đơn giản như một đứa trẻ ba bốn tuổi thôi, cái gì không biết, ngài đừng nàng ấy…”

Ta rưng rưng nước mắt nắm lấy ống quần thủ lĩnh cầm đầu, hai chân run vì sợ vẫn đủ tỉnh táo để nói láo.

Mà Thược Dược lại cau mày nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh như ao nước lạnh lẽo.

Đến lúc này rồi mà nàng ấy vẫn có thể bình tĩnh như .

Cẩm y kia thu chân , tay cầm đao siết c.h.ặ.t, nhất thời không biết mở miệng như thế nào.

Nước mắt ta vẫn rơi thành hàng.

nghe Thược Dược thở dài, hướng bọn phất tay, đám ngoan ngoãn lùi phía sau mấy bước.

“Chẳng mọi người quen biết à?” Ta vẫn còn ngốc nghếch quỳ dưới đất.

Sau đó, một âm thanh rung trời vang đất bổ tim ta.

“Thuộc hạ tham kiến Hoàng thượng! Tham kiến Lệnh phi nương nương!”

Hoàng thượng là Thược Dược.

Thược Dược là Hoàng thượng.

Ta mở to hai mắt nhìn chằm chằm nữ t.ử với đôi môi đỏ, hàm răng trắng trước mặt.

“Tỷ tỷ vẫn chưa đoán ra à?”

Giọng nói này rõ ràng là của nam , mà sao ta chưa bao giờ nghi ngờ điều đó.

Bởi vì có vẻ giống nữ , còn mặc vừa nhu quần*, cử của rõ ràng ra dáng tiểu thư khuê hơn ta.

(Nhu quần (襦裙): giống như kiểu Hán chiết n.g.ự.c, thường là một áo ngắn bên trong + chân váy quấn từ n.g.ự.c trở xuống.)

Hóa ra Hoàng thượng điên kia lại là người điên như .

Xong rồi, mà ta lại mang theo Hoàng thượng ra khỏi cung.

Ban đầu ngạc nhiên nên người toát ra mồ hôi lạnh, sau gió thổi khiến cho ta cảm bình tĩnh hơn một chút.

Không đúng, có sẽ nể tình ta từng chăm sóc cho mà có thể bỏ cho ta.

“Thược Dược… Không, không, Hoàng thượng.”

Hoàng thượng, thần thiếp, thần thiếp có thể nhà không?”

“Ái phi vẫn còn nhớ đến chuyện nhà?” đến gần ta, vuốt mái tóc rủ xuống đầu vai ta mỉm cười dịu dàng.

“Tên ta không phải Thược Dược, không phải của nàng. Ta tên Diêm Trạm, là phu quân của nàng.”

Ta không còn nhìn bóng dáng của Thược Dược nữa, vì vẫn còn mặc y của ngày hôm .

“Người đâu, đưa nương nương trở .”

phần hai người ta vừa nhắc tới, rút đầu lưỡi nàng vứt cho ch.ó lớn ở Vĩnh Nhạc Cung ăn.”

Ta không dám có nửa câu oán hận nào, đám Cẩm y kia dẫn đường đi phía trước.

đi ngang Hoán Y Cục, quản sự cô cô quỳ ở kêu t.h.ả.m thiết giống như lợn chọc tiết, thật là ch.ói tai.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.