Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày ta đăng cơ, vạn dân quỳ lạy, tiếng tung hô vang động thấu trời xanh, nước đắm chìm trong niềm hân hoan hỷ.
Thế nhưng, ngay thời khắc trang nghiêm ấy, người phụ hoàng chẳng mấy tài cán của ta lại dẫn về một nữ t.ử. Ả ta ngông cuồng vô lễ, ngang nhiên cắt ngang điển đăng cơ, cao giọng quát :
— “Khoan đã! Ta có muốn hỏi Hoàng thái nữ .”
Trong mắt ta thoáng qua tia sát khí, vừa định hạ lệnh lôi ả ra c.h.é.m thị , thì ả đã gạt phụ hoàng đang lôi kéo, hiên ngang bước tới trước mặt ta:
— “Hoàng thái nữ, ta là Trang Dao, một người xuyên không đến tương lai, cũng chính là kẻ mà các người gọi là ‘Thiên nữ’.”
— “Lấy gì làm bằng chứng?” – Ta khẽ cười, trong lòng dấy chút hứng thú. Đã lâu lắm rồi ta một kẻ tìm cái c.h.ế.t một cách phô trương đến thế.
Ả đắc ý cười , trong n.g.ự.c áo rút ra một vật đen ngòm, thẳng vào mặt ta. À, ra là “” – thứ v.ũ k.h.í mà đám xuyên không vẫn thường hay khoe khoang.
2
Chưa đợi ta tiếng, Thừa tướng đứng sau đã bước tới chắn trước mặt ta, quát : — “Hỗn xược! Tiện dân phương nào, muốn hành thích quân thượng sao?”
Trang Dao sững người một lát, rồi cười càng thêm ngông cuồng: — “Xem ra các người cũng nhận ra khẩu s.ú.n.g , vậy thì không cần ta phải tốn nữa.” Ả khiêu khích ta: — “Hoàng thái nữ, không ngờ cô cũng phải trốn sau lưng nam nhân sao?”
Ta không buồn che giấu sự giễu cợt và sát ý trong mắt, nhàn nhạt ra lệnh: — “Thừa tướng, lui ra.”
Thừa tướng lo lắng ta, nhưng cuối cùng vẫn cung kính lui .
— “Trang Dao, ngươi muốn thể hiện điều gì?” – mắt ta lẽo một cái xác không hồn.
ta bình thản, cầm s.ú.n.g của ả run rẩy. Lúc ta mỉm cười: — “Đừng sợ, Trẫm đùa một chút thôi. đi, ngươi muốn hỏi gì?”
3
ta có vẻ “dễ chuyện”, lá gan của Trang Dao lại phình ra: — “Hoàng thái nữ, thế giới của ta nam nữ bình quyền, mỗi người đều phải có lòng hiếu thảo, biết tôn trọng bề trên.”
Ta nhướn mày: — “ bấy nhiêu thôi sao?”
Tốt nhất là ả nên điều gì đó có ích, nếu không, vì mấy nhảm nhí mà làm chậm trễ giờ lành đăng cơ, ta sẽ khiến ả sống không bằng c.h.ế.t.
Trang Dao ta chưa hiểu ý, liền dẹp bỏ vẻ lòng vòng, tiếng: — “Ta là người đi trước thời mấy ngàn năm. Ta chưa từng triều nào mà phụ hoàng còn sống khỏe mạnh, mà con cái đã vội vàng tranh đoạt ngôi . Cô là Hoàng thái nữ, phải làm gương thiên hạ, nên trả lại hoàng phụ hoàng cô đúng!”
Nghe những nghịch bất đạo ấy, dàn võ quan phía dưới đồng loạt tuốt gươm, văn quan thì mặt đỏ tía tai, mắng nhiếc thậm tệ.
Phụ hoàng “đáng kính” của ta đứng bên cạnh, mặt mũi trắng bệch, môi run bần bật không nên . Cảm nhận được mắt của ta, ông ta run b.ắ.n cầy sấy – có lẽ ông ta sợ rằng ta sẽ vì “hiếu thuận” mà tiễn ông ta đi gặp tổ tiên sớm “vẹn đôi đường”.
Mặc kệ lão phụ hoàng đang khổ sở cầu sinh, Trang Dao vẫn tiếp tục ép sát: — “Hoàng thái nữ, cần hôm nay cô trả lại hoàng , ta hứa sẽ dùng kiến thức đời mình để giúp đất nước trở nên giàu mạnh nhất. Bởi vì ta đến tương lai, có hoàng đế tôn quý nhất xứng đáng với ta!”
Nghe đến đây, phụ hoàng ta suýt chút nữa thì ngã quỵ tại chỗ.
— “ xong chưa?” – Giọng ta thấu xương.
Lúc , một tia lý trí trở lại với Trang Dao. Ả nuốt nước bọt: — “Tạm thời… xong rồi.”
— “Vậy thì, đến lượt Trẫm chứ?” – Ta nở nụ cười đầy tàn nhẫn.
Trang Dao dường cảm bất ổn, ả lo lắng ta: — “Mời… Hoàng thái nữ .”
4
— “Ngày Trẫm đăng cơ, vốn đã là chuyện thiên cổ đệ nhất. Trang Dao, ngươi cũng coi đã được ‘luư danh thanh sử’ rồi.” – Ta buông giễu cợt, khiến triều văn võ cũng cười rộ theo.
Trang Dao tức giận: — “Ông ấy là phụ hoàng của cô, sau sẽ là phu quân của ta. Cô dám bất kính với ta sao?”
— “Bất kính?” – Ta cười nhạt. — “Sự tôn trọng của Trẫm xưa nay dành kẻ dùng thực lực để đoạt lấy, chứ không phải hạng biết khua môi múa mép.”
Sắc mặt Trang Dao càng thêm khó coi, ả quay sang nắm phụ hoàng: — “Chàng xem, con gái chàng đối xử với ta thế đấy!”
— “Chẳng phải là nàng trêu chọc nó trước sao?” – Phụ hoàng gượng cười gượng gạo, đến cũng chẳng dám ngẩng .
Trang Dao sốt ruột, lén cấu mạnh vào ông ta: — “Chẳng phải ta làm tất đều là vì chàng sao?”
— “Nàng đừng dày vò ta nữa…” – Phụ hoàng sợ hãi thầm thì.
Tiếc thay, Trang Dao không nghe lọt tai. Ả ngước ta, trong mắt lóe tia quyết tuyệt. Ả giơ khẩu s.ú.n.g , họng s.ú.n.g đen ngòm nhắm thẳng vào ta, không chút do dự mà bóp cò.
5
Đoàng!
Trong chớp mắt, ta nghiêng mình né tránh cú b.ắ.n chí mạng.
Phụ hoàng chứng kiến cảnh tượng đó thì kinh hãi đến mức ngã ngồi đất, toàn thân run rẩy không ngừng, mắt ta tràn ngập sự sợ hãi tột độ.
Viên đạn kia không hề dừng lại, lao thẳng về phía Thừa tướng Phó Dịch đang đứng phía sau. Nó sượt qua gò má hắn, găm sâu vào cây cột trụ hành lang. Mồ hôi to hạt đậu trên trán Phó Dịch lăn dài .
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, không ai ngờ tới Trang Dao lại có thể to gan mật đến mức ấy.
phát s.ú.n.g tiên không trúng, Trang Dao điên cuồng định b.ắ.n phát thứ hai. Ta cười , phất áo một cái, một luồng kình lực mạnh mẽ hất văng ả trên đài cao dưới.
mắt ả thoáng hiện vẻ kinh hoàng xen lẫn ngỡ ngàng, người lăn lộn qua mấy chục bậc thang đá.
Ta mang theo mắt thương hại, mỉm cười thanh thản bước dần về phía ả. Trang Dao trừng mắt, m.á.u tươi trên trán chảy dài mặt, khẩu s.ú.n.g trong cũng đã văng đi mất lúc nào.
Ả đầy vẻ chật vật nhưng vẫn không cam lòng, nghiến răng : — “Không ngờ được… cô lại có võ công.”