Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Đợi đến khi Quý tắt thở lịm đi, phụ hoàng mới gào lên một tiếng thê lương: “Quý của trẫm ơi!”

Nực cười sao, tất cả chỉ là diễn trò! Ông ta không xông lên cứu, cũng tuẫn tiết theo, chỉ biết đứng đó gào khan.

Thừa đứng bên khẽ : “Công chúa, có cần khuyên giải Hoàng thượng một không?”

— “Không cần, cứ ông phát tiết  ra bớt cũng tốt.” – Ta nhàn nhạt đáp.

— “Công chúa là tâm lý.”

Ta thầm nghĩ: Đúng là ngu xuẩn, ông ta khóc càng t.h.ả.m, thiên hạ mới càng thấy vị Quý kia “đức cao vọng trọng” thế nào khi quy tiên chứ? Ta trề môi, buồn giải thích.

Yêu đã c.h.ế.t, cớ “thanh quân trắc” cũng tan thành mây khói, đám thế gia không còn lý do đối kháng. Bọn họ sau lưng mắng phụ hoàng ta bạc , mắng ta độc ác ra tay tàn nhẫn. Ta nghe xong chỉ nhếch mép cười, xoay điều ngay mấy kẻ mắng hăng nhất ra tiền tuyến.

Hai năm ròng rã, ta nằm gai nếm mật, chinh chiến ngược xuôi, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới. Kết quả là Đối ngoại, địch quốc cúi xưng thần không xâm phạm; đối nội, thế gia trăm bề phục tùng, kẻ nào ho he.

Ngày ta tuyên bố đăng cơ, vạn dân quy thuận, khắp nơi thái bình. Sau bao năm binh đao, cuối cũng đổi lại được cảnh muôn nhà thắp đèn bình an.

Ký ức thu lại, ta khẽ nở nụ cười. Năm xưa g.i.ế.c Quý , ta hối tiếc. Nàng ta có kiến thức kỳ lạ, tâm cơ quá sâu, lại đắm chìm vào quyền lực mộng tưởng vị trí chí cao vô thượng. Ta không có thời gian tiêu tốn với nàng ta. Nay lại có thêm một nữ t.ử xuyên không khác dâng tận cửa, nhìn thủ đoạn của Trang Dao này, đến xách giày Quý còn chưa xứng.

đào hố tiễn ả đi, sự quá dễ dàng.

Giữa lúc ta đang mưu , một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên thái dương ta.

10

đó khẽ gọi: “Bệ hạ.”

Ta nhắm mắt, nhàn nhạt ừ một tiếng. Đôi tay bắt xoa bóp nhịp nhàng. Cuối , đối phương cũng không nhịn được, ngón tay bắt lướt nhẹ trên gò má ta:

— “Bệ hạ nhẫn tâm. Vì chắn đòn Bệ hạ, hôm nay suýt nữa thần đã táng mạng dưới tay nữ nhân kia. Vậy Bệ hạ không nửa lời xót xa, cũng một câu an ủi. Thần sự đau lòng lắm thay.”

Giọng nói của Phó Dịch trầm thấp, mang theo nghẹn ngào giả tạo. Ta đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn:

— “Phó Thừa , ngươi quá phận rồi.”

— “Bệ hạ, đến giây phút sinh t.ử hôm nay, thần mới nhìn thấu lòng mình. Thần sự ngưỡng mộ Bệ hạ, thần ý trở thành Hoàng phu của .”

— “Sau đó thì sao?” – Ta nhếch môi, hứng thú vặn lại.

Phó Dịch ngẩn , quan sát vẻ mặt ta rồi hạ quyết tâm: — “Thần mong Bệ hạ đời này kiếp này, một đời một kiếp một đôi .”

Nghe đến đây, nụ cười trên môi ta càng đậm, ánh mắt lại lạnh lẽo vô :

— “Phó Thừa , nếu ngươi vào hậu của Trẫm, Trẫm rất hoan nghênh. ‘một đời một kiếp một đôi ’ thì Trẫm không thể đáp ứng.”

Sắc mặt Phó Dịch trắng bệch, không tin nổi vào tai mình. Ta đưa tay vuốt ve gò má hắn, giọng đầy nhu :

— “Thừa vẫn ý chứ?”

Hắn im lặng hồi lâu mới c.ắ.n răng: — “Thần… ý.”

— “Tốt lắm” – Ta cười khẩy, — “À, quên nói ngươi hay, hậu của Trẫm không được phép can dự triều chính.”

Toàn thân Phó Dịch run rẩy. Hắn ngẩng nhìn thẳng vào mắt ta.

— “Thừa , ngươi còn ý không?” – Ta dịu dàng lại lần nữa.

— “Thần… ý.” – Lần này, hắn không do dự lấy nửa giây.

Ta thu lại nụ cười, thẳng tay hất văng hắn ra xa: — “Láo xược! đem chuyện quân thần ra trò đùa giỡn Trẫm sao?”

11

Phó Dịch quỳ dưới đất, miệng đắng chát. Hắn mưu cầu quyền lực thông qua cảm, không ngờ bị ta xoay như chong ch.óng, cuối còn bị gán tội danh trêu đùa quân thượng.

— “Bệ hạ, thần lòng yêu , thần cũng vì lê dân bách . Thần chỉ vì dân việc…” – Phó Dịch vội vàng giải thích.

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt băng giá: — “Vì bách ? Nực cười! Bài học của phụ hoàng còn sờ sờ ra đó. Nếu hậu can chính, Ninh quốc sao có được ngày hôm nay? Bách sao thoát khỏi cảnh lầm than?”

— “Bệ hạ thứ tội, xin nhìn vào việc thần liều c.h.ế.t hộ giá, tha thần lần này.”

Ta chỉ lạnh lùng phun ra một chữ: — “Cút.”

Nhìn bóng lưng hắn vội vã rời đi, ta cười lạnh. trò nam t.ử lừa gạt nữ t.ử này, ta còn lạ ? Nữ nhân thường bị lừa còn có gia tộc chống lưng, chứ ta bị lừa, đám sói hổ trong hoàng tộc sẽ nhai cả xương ta không còn một mẩu.

Chưa kể, Phó Dịch toán điều ta hiểu rõ nhất. Hắn sợ ta có con nối dõi sẽ diệt trừ hắn giữ ngôi con, nên khống chế ta từ sớm. Ta không phải hạng nữ nhân si , khổ sở nâng đỡ phu quân. Khi phu quân thành công, có mấy kẻ nhớ ơn nữ nhân phía sau? Hay họ chỉ coi đó là vết nhơ trong sự nghiệp của mình!

Ta xoa thái dương, giang sơn này trăm thứ cần chấn hưng, đám triều thần thì như hổ rình mồi, Thừa lại câu kết với Trang Dao… đúng là không một ngày nào Trẫm được yên thân.

12

Sáng hôm sau, phụ hoàng lại đến tìm ta.

— “Có việc sao?” – Ta nhìn phụ hoàng “đáng kính” của mình. Xưa kia lúc lên triều thì lười nhác, giờ Thái thượng hoàng lại siêng năng đột xuất vậy sao?

Thấy ánh mắt dò xét của ta, phụ hoàng ho khan: — “Hoàng nhi đã là Hoàng đế, trẫm là Thái thượng hoàng ở lại trong không tiện, trẫm dọn ra ngoài .”

Ta cạn lời. vẻ mặt “thanh khiết ngu ngơ” của ông viết rõ hai chữ “sợ hãi”, vậy cũng tìm được cớ hay ho gớm. Ta xua tay:

— “Được thôi, thiếu thứ cứ bảo Trẫm.”

Phụ hoàng thở phào, chuồn lẹ như làn khói. Khi ta thăm hạ nhân thì mới biết ông đã dọn đi ngay lập tức. Sợ ta g.i.ế.c Trang Dao, hay sợ ta sổ nợ cũ với ông đây?

Ta lắc ngán ngẩm, hạ lệnh: — “Phái theo sát Thái thượng hoàng và nữ t.ử bên cạnh ông . Có bất kỳ động thái lạ nào phải báo ngay.”

bao lâu sau, thám t.ử báo về: Thái thượng hoàng ở ngoài đang bận rộn cầu tiên đạo, “tiên nữ” vẽ tranh ngắm hoa.

Khóe miệng ta khẽ giật giật. Đúng là chỉ có óc của ông mới nghĩ ra được mấy trò thoát ly thực tế này.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.