Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Người ta nắm tay tương lai Thanh Hoa Bắc Đại, đồ tốt , lại còn xinh đẹp, nhìn ăn mặc cũng biết là có , gả cho anh ta làm gì chứ?”
“Ha ha ha, chắc là vì thích người tàn tật, thích xấu, với lại thích mơ giữa ban ngày đó .”
10
Triệu Hoa tức đến mức phun một ngụm m.á.u.
đó trực tiếp ngất xỉu, đẩy cấp cứu ngay.
Thư Thư ngoan ngoãn đứng đợi ngoài, chờ anh ta tỉnh lại xin .
Dù sao học phí của trường dân hệ ba cũng là một khoản không nhỏ.
Triệu nhận được tin cũng tức chạy tới.
Thư Thư sợ đến mức lùi về mấy bước, nhưng vẫn vô dụng, cái tát của Triệu vẫn chính xác rơi xuống cô ta.
“Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, cô nhất định hại c.h.ế.t con trai tôi mới vừa lòng đúng không?”
“ cho cô cơ hội rời rồi, là tự cô không chịu .”
“ thì đừng nữa, từ nay về cứ cạnh con trai tôi nom hầu hạ nó, nếu nó còn xảy thêm chuyện gì nữa, thì đừng trách tôi không khách khí!”
Lần này phía bà còn dẫn theo hai vệ sĩ.
Ý tứ quá rõ ràng, chính là muốn giam lỏng cô ta đây.
Thư Thư tức quỳ phịch xuống bà ta.
“Dì ơi, con đồng ý cạnh anh Hoa cả đời, sóc anh ấy mãi mãi.”
“Nhưng dì có thể cho con bốn năm được không, con học đại học ngành điều dưỡng, khi học xong con có thể tự sóc anh ấy, giao cho người khác sóc thì con vẫn không yên tâm.”
“Anh Hoa con hơn cả mạng sống của , tuy con không thể đáp lại một tình ngang bằng , nhưng con nguyện dùng quãng đời còn lại sóc anh ấy, anh ấy, cho đến tận khi lìa đời.”
Đúng là học bá khối xã hội ngày xưa.
Mở miệng là lời thề non hẹn biển đến c.h.ế.t không rời.
Tuy không làm cảm động được Triệu, nhưng lại khiến Triệu Hoa vừa tỉnh lại cảm động đến nơi đến chốn.
“Thư Thư, em nói thật chứ?”
mắt Thư Thư ngấn lệ, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định.
“Anh Hoa , em anh!”
Bốn mắt nhìn nhau, mắt đều ngập tràn vẻ thâm tình.
Tuy diễn xuất của Thư Thư rất tốt, nhưng tôi vẫn nhìn được sự chán ghét lướt qua đáy mắt cô ta chớp mắt.
từng có lúc cô ta Triệu Hoa .
Nhưng cô ta không một Triệu Hoa tàn phế, xấu xí đến t.h.ả.m hại bây giờ.
Triệu cũng không người dễ lừa gạt.
Bà cười lạnh một tiếng.
“Được, tôi đồng ý cho cô học.”
“Mỗi tháng còn cho cô hai trăm nghìn tệ tiêu vặt, nhưng tiên cô đăng ký kết hôn với con trai tôi.”
“Nếu không thì không còn gì thương lượng nữa.”
Triệu Hoa vốn định từ chối, nhưng vừa Triệu trừng mắt một cái thì tức ngoan ngoãn im bặt.
Bây giờ người thừa kế nhà họ Triệu là em trai anh ta, lại còn là đứa em giờ xung khắc với anh ta nhất.
Nếu Triệu thật sự mặc kệ anh ta, thì kết cục của anh ta sẽ t.h.ả.m đến mức nào, lòng anh ta hiểu rõ hơn ai hết.
Thư Thư chỉ do dự chốc lát rồi gật đầu đồng ý.
Cô ta biết, đây là lựa chọn duy nhất của lúc này.
11
Đại học Thanh Bắc.
Nơi kiếp tôi hằng mơ ước, giờ phút này thật sự nằm dưới chân tôi.
Thư Thư cũng tới đây.
Cô ta dùng mua một suất học dự thính khoa Điều dưỡng.
Đây là khoa lạnh nhất của Đại học Thanh Bắc, hầu hết đều là những người điều phối .
Thế nhưng ngoài, cô ta lại nói thi đỗ đây bằng thực lực.
Chuyện đó thì thôi , cô ta còn nhảy ngay đến tôi khoe khoang.
“Cô chịu bao nhiêu khổ cực mới thi được Thanh Bắc, còn tôi thì nhẹ nhàng ung dung cũng được rồi.”
“Phụ nữ ấy , có giỏi giang xuất sắc đến đâu cũng vô ích, cuối cùng vẫn kết hôn sinh con thôi, đàn ông mới là bài học cả đời của phụ nữ, mạnh mẽ cô thì sẽ không có người đàn ông nào cần đâu.”
“Cô dù có nhiều đến mấy, về già cũng chỉ có thể cô độc một đến hết đời.”
Khóe mắt tôi cong cong, mỉm cười dịu dàng.
“ thì mượn lời tốt lành của cô nhé.”
Thư Thư trực tiếp trợn trắng mắt.
“Tôi đang trù cô đấy cô cũng không nghe à, chẳng hiểu cái hạng ba toàn tỉnh của cô thi kiểu gì có được nữa.”
Tôi cười hì hì đáp lại.
“Đương nhiên là thi có chứ sao.”
“Đề thi cũng giống y hệt đề cô làm được có 420 điểm thôi.”
Sắc cô ta tôi chọc cho trắng bệch.
Đúng lúc tôi còn đang định mỉa thêm vài câu, thì một cậu ấm con nhà giàu ôm bó hoa hồng trắng thật lớn về phía tôi.
Anh ta có gương mày kiếm mắt sao, dáng người cao ráo, là hot boy của khoa Thể thao.
Loại người này tôi từng nghe qua giới rồi.
Đích thị là một tên tra nam thứ thiệt, khách VIP của quán bar, hồi cấp ba vì tay hào phóng, mỗi cô bạn gái đều được tặng một chiếc túi hai mươi nghìn tệ, thành trở thành “điểm check-in đương” mắt không ít cô gái.
Chữ “biến” vốn lên đến đầu môi rồi, nhưng tôi lại nuốt trở .
“Xin lỗi nhé, tôi dị ứng với phấn hoa.”
Cậu ấm kia tức tỏ vẻ áy náy.
“Đáng người xin lỗi là tôi, vì không tìm hiểu .”
“Cô thích túi xách không? Lần tôi tặng cô Hermès nhé.”