Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

5

Tạ Bằng Phong nhanh ch.óng nhận chức quan, phần vì có cha ta chu toàn triều, phần cũng vì Thánh thượng thưởng thức tài năng của chàng.

Vừa vặn gặp dịp thu , cha ta giá ngự tiền, gia quyến các quan viên đương nhiên cũng đi cùng. 

Tại bãi , đó là lần đầu tiên ta gặp lại Chu Hoài Thố sau bao ngày. Bên hắn vẫn đi Dao.

Lần ở t.ửu lầu, hắn không trả nổi tiền bạc, đành đem miếng ngọc bội gia truyền đeo bên mình thế chấp tại quầy. 

Lúc này thấy ta, hắn sắc như thường: “Dung Âm, chuyện lần ta sẽ không trách nàng. Nàng hãy chờ xem, ta sẽ cho nàng thấy được chân tâm của ta.”

Nói xong hắn liền xoay người rời đi. Dao lại không đi . Khi xung quanh không có người, nàng ta dường như chẳng buồn giả vờ nữa.

Nàng ta cười : “Cô tưởng mình là chính, có thể khiến hai người đàn ông xoay quanh mình thì đắc ý lắm sao?”

“Chẳng qua là có hào quang chính mà thôi. Ta đây chính là người đã đọc toàn bộ cuốn sách này không dưới ba lần, đối cốt truyện nắm rõ như bàn tay.”

“Ta sẽ cướp từng người đàn ông bên cô, Chu Hoài Thố sẽ là của ta. Hắn sau khi có được cô nhất định sẽ chán ngấy, rồi sẽ biết ta tốt đến nhường .”

Nàng ta nhếch môi cười một cách đắc ý: “ nam phụ Tạ Bằng Phong, sau này ta cũng chẳng ngại mà ‘thu nhận’ luôn đâu.”

lại những nói kỳ quặc không rõ ý đồ đó, nàng ta cũng nghênh ngang rời đi. Ta không hiểu ý nàng ta lắm, nhưng rất nhanh sau đó đã nhận ra toan tính của nàng.

khi cuộc mùa thu bắt đầu.

Thánh thượng ngồi cao trên ngự đài, mỉm cười hỏi Dao: “ vốn giỏi bói toán, liệu có thể bấm quẻ xem lần vây này, ngôi đầu sẽ thuộc nhà ai không?”

Dao nhắm mắt gieo quẻ, một lúc sau mở mắt ra đáp: “Bẩm bệ hạ, quẻ tượng cho thấy, người đầu hẳn là Chu tiểu .”

Thánh thượng cười đầy ý vị thâm trường: “Lại là Chu ái khanh sao? Vậy trẫm quan sát thật kỹ rồi.”

Tim ta nảy một nhịp, thầm kêu không ổn. Người đầu cuộc vây có thể xin Thánh thượng một đặc ân. Nếu Chu Hoài Thố thực sự cầu xin ban hôn, ta sẽ không đường từ chối nữa.

bàn tay thấm đẫm mồ hôi mỏng, đang suy tính cách đối phó thì phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc: “Dung Âm, đừng sợ.”

Tạ Bằng Phong không biết đã bên ta từ lúc

Chàng đã thay một bộ võ phục cưỡi ngựa màu xanh mực, tay áo hẹp bó eo, tôn vóc dáng thêm phần cao lớn, thon gọn. 

Đôi chân mày bớt đi vài phần thư sinh, thêm vào đó là sự anh dũng lanh lợi.

“Ta cũng sẽ cố gắng thử một phen.”

Chu Hoài Thố thúc ngựa đi ngang qua, nghe vậy liền cười nhạo: “Thư sinh trói gà không c.h.ặ.t, cũng xứng so ta sao?”

Ta không thèm ý đến hắn, chỉ cúi đầu lấy từ ống tay áo ra một dải lụa màu xanh tuyết, buộc vào cổ tay Tạ Bằng Phong.

“Ta tin chàng.”

Chu Hoài Thố nghe thấy vậy sắc mặt đột ngột trầm xuống, hừ một , vung roi thúc ngựa rời đi.

Sau khi cuộc bắt đầu, mặt trời dần lặn tây, cho đến khi màn đêm bao phủ khắp nơi vẫn không thấy Tạ Bằng Phong trở

Chu Hoài Thố thì đã thu hoạch đầy xe trở lại, mồi chất đống như núi. Hắn liếc nhìn ta từ xa, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm đạt được mục đích.

Điều kỳ lạ là người báo số lượng dường như cố ý bỏ qua Tạ Bằng Phong vẫn chưa trở . Thánh thượng đang hết khen ngợi Chu Hoài Thố, ta như lửa đốt, không màng đến lễ nghi nữa, tìm một cái cớ rồi xách váy, một mình chạy thẳng vào rừng.

“Tạ Bằng Phong!”

Rừng sâu lá dày, đáp lại ta chỉ có gió. Trời càng lúc càng tối, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Ta càng đi càng hoảng loạn, bỗng nhiên nghe thấy phía sau có sột soạt. hét chưa kịp thốt ra thì đã bị ôm vào một vòng tay mang hơi .

Mùi hương thanh khiết quen thuộc lẫn mùi m.á.u nhạt truyền đến, ta cứng đờ người quay đầu lại, nhờ ánh trăng nhìn rõ gương mặt đó.

“Tạ Bằng Phong…”

Giọng ta đã mang nghẹn ngào, “Chàng có biết không, ta sắp bị chàng cho sợ c.h.ế.t khiếp rồi…”

Chàng đưa tay , dùng bên ống tay áo không bị thương nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta. Dải lụa trên cổ tay chàng đã lấm lem bụi trần và m.á.u, nhưng vẫn buộc c.h.ặ.t.

“Xin lỗi, Dung Âm.”

Giọng chàng có chút khàn đặc, “Là ta không tốt, đã nàng lo lắng rồi.”

Chân của chàng đã bị thương, ngựa lại bị Chu Hoài Thố âm thầm cho kinh sợ mà chạy mất, chàng chỉ có thể nén đau đi bộ suốt một quãng đường dài mới trở được.

Cha ta thấy ta mãi không quay lại, sớm đã sai người đi tìm. Thấy ta và Tạ Bằng Phong tuy có chút chật vật nhưng không có gì đại ngại, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi ta đỡ chàng quay lại buổi yến tiệc, đúng lúc nghe thấy Chu Hoài Thố đang dõng dạc bẩm báo Thánh thượng, mắt thấy sắp nhắc đến chuyện xin ban hôn.

Tạ Bằng Phong lập tức thoát khỏi tay ta, kéo lê cái chân bị thương, quỳ một gối xuống đất: “Bệ hạ, thiết nghĩ Chu tiểu e là không thích hợp nhận ngôi đầu này.”

Chàng nâng cái chân bị thương , vạt áo đã thấm đẫm vết m.á.u: “Quy tắc vây là không được bị thương đồng liêu. Chu tiểu vì tranh đoạt mồi, mũi tên đã đi chệch hướng, khiến bị thương ngã ngựa.”

Sắc mặt Chu Hoài Thố thay đổi đột ngột: “Nói bậy! Ta chưa bao giờ…”

chưa dứt, một người bên đã dậy: “ tận mắt chứng kiến, đúng là Chu tiểu và Tạ đại nhân tranh giành một thỏ, Tạ đại nhân b.ắ.n trúng thỏ , nhưng mũi tên sau đó của Chu lại b.ắ.n trúng tọa kỵ của Tạ đại nhân, khiến người ngã ngựa.”

Đã có người dẫn đầu, những quan viên khác vốn đã bất mãn việc Chu Hoài Thố thăng tiến quá nhanh cũng lần lượt phụ họa

Chu Hoài Thố chôn chân tại chỗ, mặt như sắt nguội, cuối cùng cũng nếm trải cảm giác “trăm miệng cũng không bào chữa nổi”.

Thánh thượng trầm ngâm hồi lâu, phẩy tay: “Đã như vậy, ngôi đầu này chuyển cho người thứ hai đi.”

“Bệ hạ không thể được!”

Dao vội vàng , “Ý trời đã định người đầu vốn là Chu , lẽ chỉ vì vài tranh cãi mà lại…”

Tạ Bằng Phong lùng ngắt nàng ta: “ này của là đang nghi ngờ quyết định của Thánh thượng sao?”

dù có thông đến đâu, cũng không quản được pháp độ nhân gian, cương thường .”

Dao nghẹn , không thốt thêm được chữ nữa.

Lúc yến tiệc tan rã, ta đi ngang qua bên nàng ta.

chẳng liệu sự như sao?”

“Sao lần gieo quẻ này lại không tính ra được sẽ có trắc trở thế này?”

Mấy vị quý xung quanh che miệng cười khẽ. Họ đều biết chuyện quá khứ giữa ta và Chu Hoài Thố, đối thái độ của Dao, sớm đã có khinh thường.

Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, trừng mắt nhìn ta đầy hằn học: “Cô cứ đợi đấy.” Nói đoạn, nàng ta quay đầu chạy biến.

Ta đi đến doanh trại của Tạ Bằng Phong. Thái y đi cùng đoàn đang rửa vết thương, bôi t.h.u.ố.c và băng bó cho chàng. Ta ngồi một bên, nhìn chậu nước bị nhuộm đỏ bởi m.á.u mà không khỏi xót xa.

Đợi đến khi trướng chỉ lại hai người, ta mới khẽ hỏi: “Sao lại bị thương nặng đến thế này?”

Chàng bất chợt nghiêng người tới gần, hơi thở ấm áp lướt qua bên tai ta: “Bởi vì… vết thương này là do chính ta tự gây ra.”

Ta ngỡ ngàng ngước mắt nhìn chàng.

“Hắn chỉ ta bị thương nhẹ ta hoàn toàn không thể tranh đoạt hắn, nên ta liền thuận ý hắn. Nhưng nếu vết thương không đủ nặng, bệ hạ sao có thể nhẫn tâm tước bỏ ngôi vị quán của hắn chứ?”

“Ta tuyệt đối không thể nàng rơi vào cảnh ngộ khó xử như vậy… cho dù những gì ta có thể chỉ bấy nhiêu thôi.”

Ta không dám nghĩ đến cảnh chàng đã lê cái chân thương tích đó, từng bước từng bước lết như thế khi gặp được ta. Nước mắt không báo mà lăn dài trên má.

“Lần sau không được phép như vậy nữa.” Ta nghẹn ngào.

Chàng nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt: “Được.”

Đêm đó, ta nằm mơ thấy một giấc mộng. mơ có một giọng nói mơ hồ mà dịu dàng, cười hỏi ta rằng:

“Cục cưng à, ‘quan phối’ mới này lúc cũng chỉ có hình bóng của mắt, có hài không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.