Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

9

Khi tôi ngẩng đầu lên nữa thì gò má anh lại hơi đỏ. Anh tự giác đi ra ban công, lại đi vào, hỏi tôi: “Cô uống nước không? Rót ly nước.”

chứ, dùng của anh à?”

“Cô mơ đẹp nhỉ.”

Tạ Dực không biết lấy từ đâu ra một chiếc sứ trắng, rót nước đưa đến trước mặt tôi: “ đấy, cái đầu cô đừng có suốt ngày nghĩ chuyện kỳ quái.”

Trên có in hình một chú gấu nhỏ đáng yêu, tôi hỏi anh: “Sếp Cua này, chẳng lẽ anh đặc biệt chuẩn đấy à?”

Ánh mắt anh vẫn tỉnh bơ: “Chỉ là đi ngang qua cửa hàng tạp hóa đang giảm giá mua về thôi.”

Anh thì là vậy đi. Tôi chỗ uống còn vương lại vết son môi, câu “thả thính” học lại bắt đầu rục rịch.

“Ôi, son môi của chẳng biết điều cả~”

Tạ Dực im lặng, tôi thú vị, đợi tôi diễn tiếp.

“Thỏi son trăm tệ ngày nào cũng chỉ biết vào vào bát, chẳng biết vào Sếp Cua một cái cả.”

Anh bật cười, thật là đẹp trai đi. Chỉ có điều lời ra chẳng lọt tai lắm.

“Đới Cẩn, son môi của cô biết điều lắm , lên áo tôi năm .”

“Lông mi của cô cũng rất biết điều, lên áo tôi tám .”

“Biết điều nhất chính là lớp phấn trên mặt cô, mười hai , bất kể là áo trắng hay áo đen, đều cô bôi bẩn hết.”

“Tôi cũng chẳng biết cái mặt cô cứ dễ dàng đập trúng tôi thế nữa.”

“Dù thì áo cũng không cần cô giặt, cô đập trúng thì vui .”

Nghe anh vạch trần từng tội trạng của mình, tôi từ cổ đến mang tai đều nóng bừng, đầu càng lúc càng cúi thấp, hận không thể chui tọt vào trong sofa. Tôi ở dưới gầm , không ở đây lúc này.

“Hì hì, đây chẳng phải là, muốn anh cảm nhận chút hơi thở thanh xuân của sư muội …” Tôi lí nhí như tiếng muỗi kêu, không dám ngẩng đầu anh.

“Thế tôi còn phải cảm ơn cô à?”

“Không cần khách sáo, không cần khách sáo… Anh khách sáo …”

Tạ Dực bất lực lườm tôi một cái, đứng dậy đi ra ngoài: “ , tôi đó, đưa cô về trường, lát nữa là hết đấy.”

Lúc ra cửa khóa mã sáng lên, tôi nhớ lại dãy mã không rõ nghĩa kia, nhịn không hỏi anh: “Sếp Cua, mã cửa của anh có nghĩa thế?”

Sau lớp kính, ánh mắt anh tối mịt không rõ tứ: “Không cô biết.”

“100106, mối tình đầu của anh là ngày 6 tháng 1 năm 2010 à?”

“Tôi làm có mối tình đầu.”

“Thế thì là 6 giờ ngày 1 tháng 10? Là thời gian đầu tiên chúng ta gặp nhau ?” Không đúng, đầu tôi gặp anh là ở phòng máy 1204, hôm đó còn có tiết học, không thể là ngày Quốc khánh . Anh liếc xéo tôi một cái.

Tôi hồi tưởng lẩm bẩm: “Ừm, ngày chúng ta gặp nhau chắc chắn không phải Quốc khánh, là ngày tháng 10 nhỉ…”

“Ngày 23 tháng 10.”

“Không phải ngày đó, đừng có đoán mò nữa.”

10

Tim tôi đập thình thịch. Cả như có luồng chạy qua, cứng đờ đi bước hoàn hồn lại . Lén anh một cái, anh thì vẫn tỏ vẻ tự nhiên như không.

“Anh nhớ rõ thế làm , làm cứ tưởng anh yêu mất .”

“Đừng hiểu lầm,” Tạ Dực giơ tay bấm thang máy, “Hôm đó là tiết Sương Giáng, trời đột nhiên trở lạnh, tôi quên thay áo dày cảm lạnh, thế nhớ.”

<>Đing—> Thang máy đến, bên trong có . Cả hai chúng tôi đều ăn im lặng.

Ra khỏi căn hộ, đi bộ suốt đường ra trạm buýt, Tạ Dực cứ thỉnh thoảng lại thoại. Tôi thì vì muốn giải mã cái mã kia c.h.ế.t không biết bao nhiêu tế bào não.

Với mạch não của trai kỹ thuật “mềm lòng nhưng miệng cứng”, chẳng lẽ là chuyển đổi cơ số? Bát phân? Thập lục phân? Tôi nhẩm tính một lượt nhưng chẳng ra kết quả nào có nghĩa cả. Hay là mã hóa? Mã hóa sáu chữ số, ai nhớ nổi chứ…

buýt đến, tôi theo sau Tạ Dực lên .

“Sếp Cua, mã của anh có phải là một loại mã hóa nào đó không?” Tôi thuận miệng hỏi một câu.

“Cốp!” Đầu tôi đập vào lưng anh. Cái này tự nhiên lại dừng lại thế hả! Vết son môi sau lưng anh…

“Xin lỗi xin lỗi, này thật sự không phải cố đâu!”

Tôi lập tức xin tha, nhưng anh không mỉa mai tôi như dự đoán. chằm chằm vào thoại, vẻ mặt phiền não.

“Cô tự về đi, tôi có một cái bug online cần phải xử lý, gấp lắm.”

À thì… Đây chính là cuộc sống thường nhật của kiếp “trâu ngựa chốn công sở” đương đại ? Tạ Dực lộ vẻ áy náy, vỗ vai tôi : “Xin lỗi, hôm nay không đưa cô về , đến trường thì báo tôi một tiếng.”

tôi lên xong, anh quay chạy đi. Trong màn đêm, bóng dáng ấy nhỏ dần. Nhỏ thành một điểm, biến mất.

Về đến ký túc xá, bạn thân đang gọi thoại đối tượng hẹn hò qua mạng của nó. Một tiếng “ông xã”, hai tiếng “bảo bối”. Giọng thì dẻo nhẹo nũng nịu đủ kiểu. Hu hu hu tôi ghen tị đi mất! Bao giờ tôi cùng Tạ Dực “thơm thơm ôm ôm nhấc bổng lên cao” đây! Tôi cũng muốn có một tình yêu ngọt ngào!

Có lẽ là “lòng thành ắt linh”, buổi tối đi ngủ tôi mơ Tạ Dực. Anh kéo tay tôi ra vẻ bí muốn đưa tôi đến một nơi tốt lành. Tôi vẻ hí hửng, chuẩn đắm chìm vào cốt truyện phim gắn mác R. Thế anh lại đưa tôi đến phòng giặt đồ.

Trong phòng giặt treo quần áo của anh, chiếc nào cũng mỹ phẩm của tôi. Anh ép tôi phải giặt sạch từng cái một anh, dám phản kháng là anh gõ đầu tôi ngay. Tôi khóc giặt, giặt chậm cũng gõ đầu. Kết quả là quần áo càng giặt càng bẩn, tôi sốt ruột , khóc tỉnh cả mộng. mở mắt ra đã nghe tiếng thoại reo, là Tạ Dực gọi đến. C.h.ế.t tiệt! Làm tôi giật nảy mình, quẳng luôn cái thoại ra ngoài.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.