Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

11

“Sao lâu thế máy? Chưa ngủ dậy à?” Giọng nói uể oải của Tạ Dực truyền đến, tôi thấy thót cả tim. Tôi vẫn đang dư vị giấc mơ nãy, bèn nói với anh giọng chẳng mấy vui vẻ: “Không muốn để ý đến anh nên không đấy.”

“Thế à?” Anh kéo dài giọng, “Thế cũng không muốn gặp tôi à?”

“Không muốn.” Nghĩ đến cảnh Tạ Dực trong mơ trưng bộ ác độc túm lấy tôi gõ đầu, tôi đã thấy ám ảnh tâm lý với anh rồi.

“Chậc chậc chậc, thế tôi ?”

Tôi lập tức nhảy dựng từ trên giường xuống, hỏi anh: “Anh đang ở đâu?”

“Dưới lầu phòng cô.”

Tôi tốc độ nhanh nhất trong đời để vệ sinh cá nhân rồi trang điểm xuôi, lao xuống lầu. Tạ Dực đang ngồi trên cái ghế đá đằng kia, chống cằm, vào cổng ký túc xá ngẩn ngơ. Thấy tôi đi tới, anh cười nhạo: “Chẳng phải bảo không muốn thấy tôi sao?”

đó là… nói mê đấy…”

“Thế là trong mơ không muốn thấy tôi?”

Đúng là vậy thật. Có lẽ bộ dạng của tôi đó thực sự rất quẫn bách, nên Tạ Dực đã đại từ đại bi không tiếp tục mỉa mai tôi , dẫn tôi đi phía sau nhà thi đấu.

“Chúng ta đi đâu?” Thấy đường càng càng vắng vẻ, tôi nhịn không hỏi.

“Đưa cô đến một nơi tốt lành.”

Nỗi sợ hãi trong mơ ngay lập tức ùa khắp người tôi. Sống lưng tôi lạnh toát, nuốt nước bọt một cái: “Anh không bắt đi giặt quần đấy chứ?”

“Giặt quần gì cơ?” Anh tôi, vẻ đầy thắc mắc.

Phù, không phải đi giặt quần là tốt rồi.

Ngồi ở đình hóng gió phía sau nhà thi đấu mười phút rồi, Tạ Dực cứ ngập ngừng mãi, muốn nói thôi. Dưới sự truy vấn gắt gao của tôi, cuối cùng anh cũng nói mục đích hôm nay đến tìm tôi: “Tôi đến để cho cô xem cơ đấy.”

??? mẹ nó có là Tạ Dực không thế?

“Anh… bị đoạt xá rồi à?” Tôi ướm hỏi.

Anh cau mày, bĩu môi, trưng thái độ chê bai kinh điển: “Không xem thôi.”

“Xem xem xem, mau lên mau lên!”

Tôi phấn khích xoa xoa tay, mong chờ vào anh. Sắp xem cơ của nam thần thật rồi, thấy hơi hồi hộp cơ.

“Là vì gần đi làm không có thời gian tập gym, cảm thấy hơi khó giữ dáng. Ngộ nhỡ sau này không , chẳng phải đời này cô không xem sao. Thế nên tranh thủ , cho cô xem một chút.”

Anh lải nhải giải thích, tôi đợi đến sốt ruột, đưa tay bịt miệng anh .

“Đừng nói bảo bối, trực tiếp cởi đi.”

12

Môi Tạ Dực chạm vào lòng bàn tay tôi, ấm nóng. Ánh mắt anh phóng tới làm tôi nhận mình vừa làm gì. Vội vàng rụt tay , sợ hãi ngay lập tức, xin lỗi liên hoàn tại chỗ.

“Xin lỗi, không phải cố ý đâu, tha lỗi cho đi.”

Anh cúi đầu, đỏ bừng, tự mình nắm lấy gấu , nghiến răng, như thể đã hạ quyết tâm. Từ từ vén lên. Làn da trắng trẻo chuẩn “trai nhà lành”. Sáu múi cơ bắp săn chắc hơi nhô lên. Ngay ngắn chỉnh tề, không thừa không thiếu. Tôi thấy tiếng nuốt nước bọt của mình.

rồi!” Tạ Dực lập tức hạ xuống, sắc đỏ trên càng đậm hơn, “Cảm giác tôi cứ như một tên thái ấy.”

Anh không giống thái, nhưng sẵn sàng vì anh làm kẻ thái . Tôi thừa nhận rồi, tôi thích xem cơ ! Tôi là “lão sắc quỷ”!

“Nói với cô chuyện này.” Anh mở ba lô, lấy một chiếc máy . Không phải chiếc anh vẫn hay .

“Chẳng phải cô muốn đổi máy sao? Tôi chọn cho cô một chiếc rồi, các trình biên dịch cần đều hết rồi, máy ảo cũng luôn rồi, các môi trường chắc cũng cấu hình cả, để tôi kiểm tra lần .” 

Tạ Dực đặt máy lên đùi, khởi động máy thao tác. Hàng mi rủ xuống, thần tình chuyên chú. là dáng vẻ tôi thích nhất. Máy của tôi đã bốn năm rồi, có thêm một thanh ram nhưng giờ cũng sắp không chịu nổi rồi. Cách không lâu có nhắc qua một câu muốn đổi máy , bảo Tạ Dực giới thiệu cho một cái, không ngờ anh mua luôn rồi đặt xuôi cho tôi.

“Khai giảng chắc chắn cô bận lắm, Lão Lý bóc lột cô liên tục cho xem. Thành tích đại học của cô tốt, thầy ấy nghiêm khắc với cô hơn những người khác, yêu cầu cũng cao hơn. Đừng có có tâm hồn thủy tinh, da phải dày vào, có thấy tủi thân nhớ ký túc xá khóc, đừng có khóc trước Lão Lý, nếu không thầy ấy càng mắng dữ hơn đấy. Ở phòng máy 1204, chỗ ngồi đầu tiên bên phải hàng thứ nhất là chỗ tôi ngồi, trên máy bàn rất nhiều thứ, cô có thể mở trực tiếp làm server luôn.”

Cái miệng anh cứ nói liến thoắng không ngừng, tâm trí tôi càng càng bay xa. Đến cả việc sau này con trai chúng tôi tổ chức tiệc cưới ở đâu tôi cũng lên kế hoạch rồi.

“Sao không lên tiếng? Cứ tôi làm gì thế?” Anh gập máy , quay sang tôi. Ánh mắt thâm trầm. Tôi nhất thời mụ mị cả người, không kìm nói: “Sếp Cua, yêu anh quá đi mất.”

vậy anh khẽ nhướn mày, ánh mắt hơi lay động: “Ừm, tôi biết rồi, tiền máy nhớ chuyển cho tôi nhé.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.