Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
2
Ngôn Triệt đối xử với ta tốt, thường xuyên mang ta nhiều đồ ăn. Ta cái bụng tròn trịa, mãn nguyện nằm giường.
“Kiểu Kiểu, lúc ngươi ăn trông đáng yêu.” Huynh ấy dùng mắt đào hoa nhìn ta ý nhị.
Ta vẫy đuôi: “Chi chi chi.” (Cứ coi như huynh đang khen ta .)
Huynh ấy đầu ta, rồi lại bắt đầu vuốt lông ta: “Kiểu Kiểu, bao giờ ngươi mới lớn đây?”
biến một con thật lớn sao? Ta hoài nghi nghiêng đầu, chẳng lẽ Ngôn Triệt muốn ta biến cự ? Ừm, thế thì ta có thể cõng Ngôn Triệt khắp nơi rồi, nghe cũng tuyệt đấy chứ!
3
Ngày hôm thức dậy, ta vẫn theo thói quen cọ cọ Ngôn Triệt. Ừm, sao cảm kỳ lạ thế nhỉ?
Ngôn Triệt cũng tỉnh giấc, huynh ấy vừa thức dậy, mắt còn mơ màng nhìn ta. , mắt ấy lúc mở to, cũng lúc tỉnh táo. Tại sao Ngôn Triệt lại trông kinh ngạc thế kia?
“Kiểu Kiểu, ngươi…” Gương mặt trắng như ngọc của huynh ấy nhuốm một tầng đỏ nhạt, huynh ấy quay đầu không dám nhìn ta.
“Ngôn Triệt, sao huynh lại quay không nhìn ta?” Ta nghĩ thầm trong bụng, vậy lại nói thẳng ra được luôn. Oa, ta biết nói tiếng người rồi !
Tai Ngôn Triệt cũng đỏ bừng . Ta nghiêng đầu, tại sao Ngôn Triệt lại “đổi màu” nhỉ?
“Kiểu Kiểu… ngươi, ngươi mặc quần áo trước đã…”
Ta cúi đầu nhìn, trời đất ơi, ta biến thân người rồi. “Mặc quần áo?” Ta ngơ ngác nhìn huynh ấy. Huynh ấy á khẩu, dường như nhận ra điều gì, như bay ra ngoài, đẩy cửa mất dạng. Ngôn Triệt kỳ lạ quá…
Một lát , hai nga đẩy cửa bước , hành lễ với ta: “Kiểu Kiểu cô nương, chúng nô tì phụng mệnh tới hầu hạ cô nương thay y phục.”
“Thay y phục?” Ta nhấc lớp váy đến lớp váy nọ , bĩu môi. Phiền phức quá, sao người ta lại treo những thứ kỳ quặc . Lúc làm ly ta toàn rông !
“Kiểu Kiểu cô nương sinh ra thật xinh đẹp, tiêu sái.” Một nga nhìn ta tán thưởng. Tỉ ấy khen ta đẹp kìa, vui quá!
Giọng Ngôn Triệt vang ngoài cửa: “Đã thay y phục Kiểu Kiểu xong chưa?” Hai nga liền lui ra ngoài. Ngôn Triệt đẩy cửa bước , giây phút nhìn ta, huynh ấy bỗng sững sờ.
“Ngôn Triệt, sao huynh lại nhìn ta ngây người ra thế?”
Huynh ấy bừng tỉnh, nhìn ta dịu dàng: “Bởi vì Kiểu Kiểu đẹp.” Dù ta đã nhìn nhiều lần, nhưng mỗi khi Ngôn Triệt , tim ta vẫn đập loạn xạ.
“Ngôn Triệt cũng đẹp!” Ta khẩn nói.
Ý của huynh ấy đậm, trong mắt như có điểm mực đậm đặc không tan, thâm thúy mê người: “Đẹp đến mức nào?”
“Ừm…” Ta ngẫm nghĩ: “ người đẹp nhất Kiểu Kiểu từng !”
4
Ta nhìn xấp giấy dày cộm đặt bàn, mắt rưng rưng: “A Triệt, ta không muốn học mấy thứ đâu.”
Huynh ấy đầu ta: “Kiểu Kiểu, cũng nên nhận mặt vài chữ chứ.”
Mặt ta nhăn nhó như bánh bao, cầm b.út vẽ loằng ngoằng giấy. Ngôn Triệt dáng vẻ của ta, lông mày cong cong ý .
“Kiểu Kiểu, ta dạy viết tên ta nhé?”
Tên của Ngôn Triệt sao?
“Được ạ, được ạ!”
Bàn tay thon dài trắng trẻo của huynh ấy khẽ đặt tay ta, dạy ta viết từng nét một.
“ nhìn chữ đầu , chấm một cái trước…”
Vài lọn tóc đen rủ xuống, cọ cổ ta khiến ta ngứa ngáy. Ta không nhịn được động đậy.
“Kiểu Kiểu, đừng cựa quậy, tập trung .”
Khi huynh ấy nói câu , hơi thở ấm nóng phả sát bên tai ta. Cảm giác ấy tê dại như có luồng điện xẹt qua. Tai và đuôi của ta “pưng” một cái hiện ra ngoài.
“Kiểu Kiểu, …”
Ta vội vàng ấn tai xuống: “Không có, không có gì đâu.”
Nhưng cái đuôi xù lông phía vẫn cứ ngoe nguẩy không ngừng.
Huhu, không giấu được rồi, mất mặt quá, à không, mất mặt ly quá. Ngôn Triệt nhìn ta, ta nỗ lực cúi gục đầu xuống để giảm bớt sự chú ý.
Huynh ấy khẽ : “Kiểu Kiểu, thật đáng yêu quá.”
“Đáng yêu đến mức… ta chỉ muốn giấu , chỉ thuộc về một mình ta thôi.”
5
“A Triệt, sao huynh lại đuổi ta xuống giường?”
Ta rưng rưng mắt nhìn huynh ấy, ngồi tấm t.h.ả.m dưới đất, tay bám víu lấy giường.
“Kiểu Kiểu, giờ không còn ly nữa rồi.”
“Không ly thì không được cùng A Triệt sao?” Ta uất ức: “Vậy ta không thèm làm người nữa…”
Ngôn Triệt bất lực thở dài, nghiêm túc nhìn ta: “Kiểu Kiểu, ở nhân gian, chỉ có kết phu thê mới được chung chăn chung gối.”
“Vậy có nghĩa , chúng ta kết phu thê thì có thể cùng nhau rồi đúng không?” Ta vui vẻ nói: “Vậy chúng ta làm phu thê nhé?”
Ngôn Triệt dường như không ngờ ta lại nói vậy, huynh ấy ngẩn ra nhìn ta. Ta nghiêng đầu, sao huynh ấy không nói gì nhỉ?
“A Triệt, có được không ạ?” Ta hỏi lại lần nữa.
Ánh mắt huynh ấy cuộn trào những cảm xúc phức tạp, cúi người ôm chầm lấy ta. Vòng tay của A Triệt vẫn thơm và ấm như vậy. Ta nghe giọng nói của huynh ấy, dịu dàng và đầy quyến luyến:
“Cầu còn không được.”
6
Ta nằm sấp giường, không ngừng thở dài. Ngôn Triệt nghiêng mình nhìn ta, mắt dịu dàng như làn mùa xuân: “Kiểu Kiểu, sao thế?”
“A Triệt, ta nghe các nga nói…” Ta ngập ngừng.
“Hửm?”
mắt ta bắt đầu rơi lã chã: “Họ nói, ta gả huynh thì sinh huynh một đứa trẻ. Nếu không huynh sẽ cùng người khác, không với ta nữa.”
Ta sụt sịt: “Nhưng ta đã cố gắng rồi, ngày nào ta cũng cùng huynh chẳng đứa trẻ nào cả.” Ta khóc to hơn: “A Triệt, huynh sẽ không ghét bỏ ta chứ, huhu.”
Ngôn Triệt bỗng im lặng.
“Kiểu Kiểu, chuyện không liên quan đến …” Huynh ấy dịu dàng lau mắt mặt ta.
“A Triệt, huynh không cần an ủi ta đâu, ta biết mình ngốc .” Ta vùi mặt chăn: “Sáng nào thức dậy ta cũng kiểm tra trong chăn xem có đứa trẻ nào không, nhưng thực sự không có. A Triệt, có ta không sinh được con không, huhu.”
Không gian chìm tĩnh lặng. Ngôn Triệt sao không nói gì nữa, có huynh ấy ghét ta lắm rồi, muốn đuổi ta không? Ta buồn bã vùi mặt sâu hơn nữa.