Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ma ma ngẫm nghĩ một hồi: “Ngài ấy ở cạnh Đại tiểu thư Hầu phủ nhất. Hai người họ vừa cùng nhau cho cá chép ăn bên hồ Thái Dịch.”
“Nhưng mà nơi Ngài ấy nhiều nhất, lại là chỗ khác.”
Hoàng hậu nghiêng người: “Ồ?”
“Chỉ cho bản cung xem nào.”
Ta mơ màng ngẩng , vừa vặn chạm ánh của Hoàng hậu đang xuống.
Giống , trong ánh từ ái của người thoáng qua một tia kinh diễm: “Lại đây, bản cung có muốn hỏi ngươi.”
Ta ngồi trong đình, đặt hai tay lên gối, cung kính cúi mi, thưa với Hoàng hậu.
Người mở hỏi gia thế.
“Thần nữ là Nhị nữ nhi của Dương Tín Hầu, Liễu Triều Ninh ạ.”
“Ồ.” Hoàng hậu hiểu, hiệu cho Ma ma rót trà cho ta, “Ngươi gặp Thái t.ử bao giờ chưa?”
Hơi thở của ta hơi nghẹn lại: “Chỉ có vài lần diện kiến, cũng không hề thân thiết ạ.”
…
Đang lúc trò , những bông hoa bên lối đá lay động. Dung đưa những ngón tay thon dài gạt cành hoa rủ xuống đang che tầm , lộ đôi lạnh băng.
Ánh ấy lướt qua gương mặt ta, “Không nàng ta.” Giọng hắn lãnh đạm, “Mẫu hậu cũng không cần hỏi nữa. Người trong của nhi thần là người tri thư đạt lý, nội liễm hàm súc, chứ không hạng người dạ thâm sâu, thích trèo cao gấm vóc thế . Không quá một tháng, nhi thần đưa nàng ấy đến gặp Người, xin Người ban hôn.”
nói của hắn nghe thật khó lọt tai. Bao nhiêu ánh đổ dồn phía khiến ta nhục nhã vô cùng, những ngón tay siết lại đến mức trắng bệch.
Hoàng hậu nhíu mày: “Chỉ là vài lần diện kiến, làm con được phẩm hạnh của Triều Ninh mà lại vội vàng kết luận vậy?”
Dung im lặng một thoáng, nhất thời không đáp.
Đoạn ký ức kinh hoàng ấy, hắn làm có thể nói ?
Những đốt ngón tay của Hoàng hậu gõ lên mặt bàn: “Hôm nay con làm vậy, cứ đối với một cô nương thế?”
“Ta thấy diện mạo con bé cực tốt, cũng là người ôn nhu thiện lương. Những đó, không được nói nữa.”
Dung nhếch khóe môi, xoay xoay dải ngọc trên cổ tay, dải ngọc cọ xát phía trong cổ tay hắn, “Vâng.”
Đây là thói quen của hắn mỗi khi tâm tư phiền muộn. đây, mỗi khi hắn ép ta quá mức, ta cũng c.ắ.n hắn. Vết răng lưu lại ngay phía trong cổ tay. Khi triều hắn thường đeo dải ngọc để che , dần dà cũng thành thói quen.
05.
Trên đường hồi phủ, xe ngựa rung lắc. Ta gối bên cửa sổ, hồn xiêu phách lạc, trán nhiều lần va đập khung cửa.
Trưởng tỷ đưa tay , lót một miếng đệm mềm mại cho ta: “Ta nghe nói, Điện hạ nói những không hay .”
Tỷ ấy nói năng nhẹ nhàng: “ đừng để trong , ta nói lại với ấy.”
“ đây rõ ràng cũng là người ôn nhu, gần đây không vì lại cứ thấy không vừa .”
“ đây” xa xôi đến mức khiến ta bàng hoàng. kia ta hoạt bát, táo bạo, trong lúc không có người ngoài vẫn thường gọi hắn là “Tỷ phu”. Dung đối với ta cũng có phần dung túng, thường mang điểm tâm trong cung cho ta, âm thầm giúp ta dẹp bỏ bao phiền toái.
Ta cảm tạ hắn. Hắn cũng mỉm cười: “ là của nàng ấy, đương nhiên ta chăm sóc nhiều hơn rồi.”
Ai mà ngờ được. Gả nhầm cho hắn, hắn lại biến thành bộ dạng ấy.
Ta quay lại, lặng lẽ Trưởng tỷ, hồi mới khàn giọng lên tiếng: “Điện hạ Ngài ấy… trở thành Tỷ phu của ?”
Gió thổi rèm xe. Tỷ tỷ giơ tay áp những lọn tóc bay lên, cúi mi mỉm cười: “Ừm.”
Ta nhắm : “Tỷ tỷ, tỷ rất hạnh phúc không?”
“Ta…” Tỷ ấy lại do dự, giọng nói dần trầm xuống, “Thật ta trì hoãn rất , chỉ là vì sợ hãi. Sợ ấy có tam cung lục viện, sợ ta không đối phó nổi với những tranh đấu mưu mô đó, không có nên Đông Cung hay không. Ta rất thích , ở bên , lẽ là vui mừng mới đúng.”
Tỷ ấy luôn có quá nhiều nỗi lo. Tam cung lục viện? Dung làm gì có. Hắn chẳng có một tì thiếp nào. Đối với ta còn vậy, huống hồ là đối với người trong bấy .
Nhưng ta chẳng thể thốt an ủi. Chẳng nói được , cũng không đoán định được những biến số.
Trưởng tỷ vuốt phẳng hàng chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của ta: “Thôi nào. Dạo cứ buồn bã ủ rũ vậy? rồi không tâm sự trong với ta.”
“ có người trong chưa?”
Ta đáp: “Có lẽ là có.” Câu trả khiến tỷ tỷ bật cười.
Tỷ ấy dùng tay áo che môi, cười một trận: “ lại nói vậy?”
Ngay tại lúc vừa rồi, khi Dung rời , Hoàng hậu an ủi ta một hồi .
Dù hay , Người đều rất yêu mến ta. Nói đến cuối cùng, Người bảo: “Thái t.ử không có duyên với ngươi rồi. Không chất nhi của bản cung, có phúc phần không?”
Người hiệu cho ta phía thiếu niên ở đằng xa. tựa ngọc thụ lâm phong, thanh cao thoát tục. Chính là Thế t.ử – Tiết Dương.
06.
Từ cung trở , Trưởng tỷ cũng không gặp Dung . Tỷ ấy suy tính , vốn chẳng muốn để người ngoài dị nghị mình là nữ t.ử không rạch ròi tôn ti, giữ gìn ý tứ, nên chỉ âm thầm viết thư cho hắn.