

Khi ta nhập vào trang sách ấy, mọi chuyện đã sớm khép lại, người đời yên vị, duy chỉ có số mệnh là còn lững lờ trôi dạt.
Vị nam nhân từng giữ vai trò thứ yếu trong câu chuyện, nay đã lui về chốn thôn dã, ẩn mình giữa núi non tịch mịch.
Còn đôi nam nữ đứng đầu thiên hạ kia, đã sánh vai mà trị vì bốn phương, danh vọng trải rộng khắp nơi.
Ta, chỉ là một bóng người thoáng qua trong trang sách, phận bạc như sương sớm, vậy mà trớ trêu thay, lại trở thành thê tử của người nam nhân ấy.
Từ đầu đến cuối, ta vẫn luôn hiểu rõ, trong lòng chàng, người chiếm trọn tình ý chính là nàng kia.
Còn ta, sớm hay muộn, cũng chỉ là một đoạn mệnh mỏng manh sẽ lặng lẽ tiêu tan.
Ấy vậy mà suốt ba năm phu thê, chàng đối đãi với ta vô cùng chu toàn, từng chút một đều dịu dàng như nước.
Chàng thậm chí còn từng hứa, sẽ giữ cho ta một đời an ổn, kéo dài hơi thở đến cuối cùng.
Đến khi ta tưởng rằng lòng chàng đã chuyển hướng về phía ta, thì nàng kia lại bất ngờ trúng độc.
Chàng vội vã rời đi, lao về kinh thành trong gấp gáp, lại quên mất rằng hôm ấy chính là ngày bệnh của ta phát tác.