Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Tôi nôn nóng muốn rời khỏi thành phố A.
Nhưng ông trời lại không chiều lòng .
Trên đường ra sân bay, tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Sau tiếng phanh ch.ói tai, chiếc xe quay cuồng giữa không trung.
tôi bị kẹt, đầu đập chảy m.á.u, trong cơn mơ hồ, tôi nghe tiếng xe cấp cứu lao đến.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, Mạnh Phồn Du đang bên cạnh tôi.
Anh nắm tay tôi, áp lên mu bàn tay, đôi đỏ ngầu như thức trắng nhiều đêm.
Bác sĩ tôi rất may mắn.
Trong vụ t.a.i n.ạ.n , tài xế t.ử vong tại chỗ, còn tôi chỉ bị chấn động não nhẹ, thêm vết nứt xương chày , lệch nhẹ.
Cách điều trị cũng đơn giản, nắn lại xương, bó bột, mỗi tuần đến bệnh viện kiểm tra chụp phim.
Nếu dưỡng tốt, xương không lệch thêm thì không cần phẫu thuật.
Nếu lệch nặng hơn, vẫn mổ.
Tóm lại, không chạm đất, nằm tĩnh dưỡng như tàn phế.
Đã tỉnh lại , không có lý do gì để tục làm phiền thời của Mạnh Phồn Du, tôi giục anh về nghỉ ngơi.
Anh dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc suýt mất tôi, sắc mặt rất khó coi, hỏi: “Anh , ai em?”
“Em có thể thuê .”
“Không , anh không yên tâm.”
“Em gọi cho em họ.”
“Em họ em hưởng tuần trăng mật với Ngô Thiên Hạo , chưa về đâu.”
Tôi nghẹn lời.
thành phố A, ngoài em họ ra, tôi không quen biết ai khác.
Có lẽ có thể nhờ đến bố mẹ.
Nhưng đến việc họ bay đường dài đến đây, có khả năng gặp Mạnh Phồn Du, tôi lập tức gạt bỏ ý .
Sợi dây ràng buộc giữa tôi và anh không thể tục sâu thêm nữa.
tôi khó xử, Mạnh Phồn Du bỗng hỏi: “Bạn trai em đâu? Em đến thành phố A dự đám cưới mà anh ta không cùng. Em gặp tai nạn, đến tất cả mọi , lại không đến việc để anh ta đến em sao?”
Tim tôi khẽ giật, cảnh giác nhìn anh.
Bắt gặp ánh dò xét đầy căng thẳng của tôi, biểu trên mặt Mạnh Phồn Du không hề thay đổi.
Anh : “Thường Kim Duyệt, anh biết em đang dối.”
Anh dứt khoát vạch trần tôi.
Tôi không thể biện minh, mím , nhắm vờ như không nghe .
Tôi kiên quyết bỏ tiền thuê .
Mạnh Phồn Du hiếm khi cứng rắn như vậy, trực đưa tôi về nhà anh.
Một căn hộ lớn.
Nơi riêng của anh.
Tôi sắp xếp phòng chính, chính là phòng của anh.
Anh dường như không bận, mỗi ngày đều có rất nhiều thời xoay quanh tôi.
Tôi đành ép mình .
Tôi , nếu tôi , anh chán tự nhiên rời .
Ôm suy , mỗi lần Mạnh Phồn Du bước vào phòng, tôi đều vờ say.
Tôi tưởng anh rời , không ngờ anh lại trực ngồi xuống bên giường.
Không lâu sau, tôi nhận một chạm nhẹ như có như không, anh vén tóc lòa xòa trên trán tôi, chậm rãi trượt xuống sống mũi.
Khi qua , anh dừng lại.
Ngay sau là một luồng tê dại lan ra, giác thô ráp của đầu ngón tay anh chậm rãi miết lên đôi tôi.
Tôi chợt nhận ra, anh đang dùng tay vẽ lại từng đường nét trên gương mặt tôi.
Trong đầu không tự chủ hiện lên hình ảnh những ngón tay rõ khớp lơ lửng, Mạnh Phồn Du cúi xuống nhìn tôi chú, tim tôi đập dữ dội, âm thanh lớn đến mức như muốn vỡ tung l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi vô cùng hối hận vì đã vờ .
Bây giờ tỉnh lại có quá tạo không?
vậy, giường bỗng trũng xuống, là hơi thở nóng bỏng của anh rơi xuống tôi.
Tim tôi như ngừng đập, còn chưa kịp phản ứng.
Không cho tôi thời suy , nụ hôn của anh đã rơi xuống.
Tôi hoảng hốt đưa tay đẩy anh ra.
Anh không để ý đến phản kháng của tôi, một tay chống xuống giường, tay còn lại luồn dưới đầu tôi, tục làm sâu nụ hôn ấy.
Cho đến khi cả hai thở dốc mới dừng lại.
Trong lòng tôi dồn nén một xúc bức bối không thể gọi tên, trong cơn tức , tôi bùng nổ: “Vì cái gì? Vì em bỏ anh nên anh nhớ mãi không quên suốt bao năm nay, nhất ép em khuất phục mới chịu dừng lại sao?”
Nghe vậy, khí tức của Mạnh Phồn Du trầm xuống.
Tôi tận anh nghiến c.h.ặ.t răng, siết c.h.ặ.t nắm tay, hít sâu mấy lần mới miễn cưỡng giữ giọng ổn : “Thường Kim Duyệt, đừng những lời chọc anh.”
Tôi trừng nhìn anh, anh dây dưa, chính mình yếu đuối không thể chống lại.
Rõ ràng tôi nên tránh xa anh, như bốn năm qua tôi vẫn làm.
Chứ không mỗi lần anh tiến gần, tôi lại thất bại t.h.ả.m hại như vậy.
10
Tôi cố tình lạnh nhạt với Mạnh Phồn Du.
Dùng lạnh lùng dựng lên giữa chúng tôi một bức tường không thể phá vỡ, phân rõ ràng khoảng cách an toàn mà tôi tự đặt ra.
Chỉ cần anh vượt qua ranh giới ấy, tôi dùng thờ ơ đẩy anh lùi lại.
Quy tắc ngầm này, Mạnh Phồn Du hiểu rõ hơn ai hết.
Anh phối hợp với tôi, lại từng chút từng chút thử thăm dò giới hạn mà tôi có thể chấp nhận.
Dần dần, giữa chúng tôi hình thành một mối quan hệ vi diệu, giống như chiếc bập bênh không ổn , hai cùng cố gắng duy trì cân bằng mong manh ấy.
Chấn thương của tôi cần nghỉ dưỡng từ bốn đến sáu tuần, trong thời Mạnh Phồn Du chỉ ra ngoài một lần.
Trùng hợp thay, đúng ngày anh ra ngoài, trong nhà lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Em gái của Mạnh Phồn Du, Mạnh Tâm Thịnh.
Anh đã thuê hai riêng để nhà tôi.