Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
không tin báo cáo giám tôi mang tới, vợ chồng nhà họ Khâu lại đưa tôi Khâu Minh Châu đi làm giám quan hệ cha một lần nữa.
Kết quả giống hệt báo cáo Ngộ Minh có , tôi quả thực là gái của họ không nghi ngờ, còn Khâu Minh Châu, cũng đúng là thiên kim giả đã chiếm lấy tổ chim.
“Cho dù là vậy, chị mãi là chị gái của tôi.”
Người nói câu là duy nhất của nhà họ Khâu, cũng là em ruột phương diện huyết thống của tôi.
Lúc nó đang ôm lấy Khâu Minh Châu đang run rẩy trong lòng, nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét sợ hãi.
Tôi rất muốn nhưng lại không nổi, rõ ràng tôi mới là người bị đ.á.n.h cắp mười sáu năm cuộc đời, nhưng tại sao cuối cùng em tôi lại muốn bảo vệ cô ta?
“ , nói năng kiểu gì thế.”
Ông Khâu bỏ giám vào lại túi hồ sơ, ông ngẩng đầu nhìn tôi, thần sắc vô cùng phức tạp, dường muốn nói gì đó tôi nhưng lại biết phải nói gì.
Cuối cùng bà Khâu lên tiếng giải tỏa bầu không khí gượng gạo: “ nhà trước đã, đừng người trong bệnh viện nhìn vào rồi lại làm trò .”
Trò ?
Tôi không nhịn lạnh trong lòng, vậy nên việc tôi là gái ruột nhà họ Khâu, trong mắt họ lại là chuyện bị người đời đem ra làm trò sao?
Bà Khâu nói xong câu đó, lại nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, trong mắt lộ ra vài phần khẩn khoản.
“Niểu Niểu, chúng ta nhà rồi nói, không ?”
“Vâng.” Tôi cũng theo dáng vẻ dịu dàng đó của bà.
Lúc Khâu Minh Châu trong lòng Khâu đang thút thít từng hồi, cứ thể phải chịu nỗi oan ức tày trời, yếu đuối không chịu nổi.
Nghe thấy lời , cô ta mới đột nhiên rời khỏi vòng Khâu , đứng thẳng người dậy, dùng áo lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt, đỏ hoe đôi mắt nhìn vợ chồng họ Khâu: “Bố, mẹ, là đã cướp đi cuộc đời của Niểu Niểu, những năm qua cảm ơn bố mẹ đã có công nuôi dưỡng, cuộc sống sau , cũng không dám làm phiền bố mẹ nữa.”
Nói xong, cô ta đột nhiên buông Khâu ra, chạy thẳng ra ngoài bệnh viện.
“Minh Châu!”
Cả nhà họ Khâu hốt hoảng, đồng loạt đuổi theo, một ai quan tâm cảm nhận của tôi. Chỉ có Ngộ Minh bên cạnh tôi.
Tôi lạnh trong lòng, nhưng khóe mắt đã bị nước mắt làm cho thấm đẫm. Tôi vội vàng dùng lau đi giọt lệ, Ngộ Minh phía sau liền kéo tôi vào lòng.
Chao ôi, giả vờ yếu đuối , ai biết làm?
Tôi tự hiểu rõ mình đã rời khỏi nhà họ Khâu mười sáu năm, bất cứ ai trong nhà họ Khâu cũng có tình cảm nào tôi, thay đặt cược hết hy vọng nửa đời sau vào nhà họ Khâu, chi bằng hãy nắm thật c.h.ặ.t “cọng cỏ vàng” Ngộ Minh .
“Em không sao.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, khóe mắt đã lau khô còn vương lại hơi nước.
“Chúng ta cũng đi theo xem sao đi anh, tuy em không thích cô nhưng nếu cô thực sự xảy ra chuyện thì không hay nào.”
“Anh biết trong lòng em không dễ chịu gì, đừng quản cô ta nữa. nhà anh trước đã, anh sẽ gọi điện nói một tiếng bác Khâu.”
Ngộ Minh xoa đầu tôi, ánh mắt rất mực dịu dàng. Tôi đồng ý anh, cùng anh trở nhà họ Ngộ.
Thật ra đôi khi tôi cũng rất tò mò, một người lý trí giỏi tính toán bác nhà họ Ngộ, tại sao lại sinh ra một người trọng tình cảm Ngộ Minh.
Sau tôi đã hiểu ra, có lẽ là khi đời sống vật chất đã thỏa mãn, người ta mới đi theo đuổi sự thỏa mãn thế giới nội tâm.
Bác Ngộ là người trắng lập nghiệp, dựa vào thân phấn đấu địa vị ngày hôm nay, lúc anh Ngộ Minh ra đời, nhà họ Ngộ chưa tính là giàu có, nhưng khi Ngộ Minh ra đời, nhà họ Ngộ đã phất lên diều gặp gió.
Đúng vậy, yêu hay không yêu, người nghèo chỉ đưa ra quyết dựa tiền bạc, còn những kẻ si tình đều sinh ra trong các gia đình đại phú đại quý.
Nhưng tôi thì khác.
Tiền tình, tôi đều muốn cả.
Năm đó tôi tốn bao tâm tiếp cận Ngộ Minh là biết anh là thiếu gia nhà giàu, nhưng giờ đây tôi quay lại nhà họ Khâu muốn lấy lại danh phận thiên kim tiểu thư lại là tôi thật lòng muốn trọn đời bên cạnh Ngộ Minh.
Bố anh là một thương nhân tinh tường, tuyệt đối sẽ không một đứa trẻ mồ côi không quyền không thế bước chân vào cửa nhà họ Ngộ.
Nhưng thiên kim tiểu thư nhà họ Khâu thì có thể.
4
Khi ông Khâu đưa tôi nhà trời đã khuya.
Nhìn những vết trầy xước mặt của Khâu Minh Châu, lòng tôi lặng tờ, thậm chí tôi còn dám chắc mười mươi rằng cô ta cố ý tự làm mình bị thương tranh thủ sự thương hại của vợ chồng họ Khâu.
Cả gia đình ngồi sofa phòng khách, mọi người đều vây quanh Khâu Minh Châu, chỉ có mình tôi ngồi phía bên kia, trông có vẻ lạc lõng hề ăn nhập.
“ muốn đi đại .”
Tôi lên tiếng trước, phá tan bầu không khí tĩnh mịch .
Vợ chồng họ Khâu quay đầu nhìn tôi ánh mắt đầy vẻ tội lỗi, bà Khâu thậm chí chỉ liếc tôi một cái rồi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, căn không dám nhìn thẳng vào tôi.
Ông Khâu lên tiếng, nhưng Khâu đang ôm lấy Khâu Minh Châu bên cạnh bỗng nhiên hung hăng quát vào mặt tôi: “Tống Niểu, cô giỏi vậy, lại rồi thi thêm lần nữa không sao?!”
Tôi bình thản nhìn nó, thần sắc không một gợn sóng.
“Cô ta đã dùng tên của tôi, tôi không thể lại , ‘Tống Niểu’ đã đỗ đại rồi.”