Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Cô ta quả có chút thông minh vặt, rằng tối nay nếu mặc quá lộng lẫy, chiếm hết hào quang của tôi thì vợ chồng Khâu sẽ sinh nghi.

tiệc quá gấp gáp nên không kịp đặt may lễ cho tôi, vừa hay bà Khâu có một bộ lễ mới chưa mặc lần nào, sau khi tìm người sửa đôi chút thì mang cho tôi dùng gấp. 

Đó là một chiếc váy đuôi cá màu đỏ, trên cổ áo đính một chiếc ghim cài hoa hồng trắng hé nở, nhỏ nhắn tinh xảo, nghe giá trị không hề nhỏ.

Đây tính là gì, ám chỉ người khác là lá xanh nền cho đóa hoa đỏ là tôi sao? Để nổi bật rộng lượng và thấu hiểu của bản thân cô ta à?

Tôi thực sắp cười c.h.ế.t vì cô ta .

Tôi vốn dĩ đã là gái nhà Khâu, đâu cần cái loại lá xanh như cô ta để nền. Nhưng nếu cô ta đã muốn tỏ ra “lương thiện” như , tôi đương phải nhận lấy tấm chân tình này thôi.

Khi khách khứa bên ngoài đã hòm hòm, vụ gọi tôi, bà Khâu và Khâu Tư Độ ra sảnh tiệc. 

Tôi khoác tay bà Khâu, ung dung hào phóng bước . tiệc này hoành tráng hơn bất kỳ tiệc nào tôi từng tham dự.

Khâu Minh Châu khi nhìn thấy tôi, biểu cảm vô cùng bình thản, không hề có chút kinh ngạc nào như tôi tưởng tượng, cứ như thể màn xuất hiện đầy lộng lẫy này của tôi hoàn toàn nằm dự tính của cô ta .

Lúc này tôi mới nhận ra hai điểm bất hợp lý. 

Nếu cô ta thực lòng muốn tôi mất tiệc, hôm nay cô ta đã không chọn một chiếc váy ngắn màu xanh giản dị như thế, chí ít về trang cũng phải kẻ tám lạng người nửa cân tôi, lúc tôi mất mới càng tôn lên đúng mực của cô ta chứ.

óc tôi xoay chuyển nhanh, nhất thời chưa hiểu cô ta thực định gì. 

Nhưng khi tôi đưa nhìn người xung quanh, phát hiện xì xào bàn tán điều gì đó, ánh đều đổ dồn chiếc váy đuôi cá tôi mặc trên người.

Lẽ nào bộ lễ này có gì không ổn?

Tôi thắc mắc thì thấy Ngộ Minh từ phía xa đột nháy ra hiệu cho , sau đó anh đi về phía cửa ngách sảnh tiệc và rời khỏi đó. 

Tôi định đi theo nhưng sực nhận ra lúc này mà rời đi thì e là không ổn. Vừa mới xuất hiện đã biến mất, khách khứa sẽ nhìn tôi ra sao.

Dù không Khâu Minh Châu giăng bẫy gì, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được cô ta tự bước cục diện của tôi.

Tôi thản bước bên cạnh ông Khâu, nhìn ông tươi cười rạng rỡ tuyên bố người: “Cảm ơn quý vị hôm nay đã nể tham dự tiệc của gái tôi, Niểu Niểu.”

Ông vừa dứt lời, từ bên ngoài sảnh lớn đột có người xông , điên điên khùng khùng băng qua đám đông, tiến thẳng trước tôi và ông Khâu. 

Đó là một người bà, trông chừng hơn bốn mươi tuổi, bù tóc rối, dáng vô cùng t.h.ả.m hại.

“Tống Niểu! Cái đồ lòng lang dạ thú nhà , giàu sang là quên sạch mẹ ruột luôn hả!”

Bà ta gần như gào thét lên mà mắng, thần sắc cực kỳ kích động, cứ như thể tôi thực đã điều gì “đại nghịch bất đạo” bà ta .

người sảnh tiệc đồng loạt tản ra, nhìn người bà điên khùng ở giữa kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. Nhưng đồng thời, cũng tò mò rướn cổ nhìn, hẳn là muốn tiếp theo bà ta còn ra điều gì nữa.

Thần sắc tôi vẫn bình tĩnh tự , đ.á.n.h giá bà ta một lượt từ trên xuống dưới nghi hoặc hỏi: “Thưa bà, bà cứ luôn miệng tôi là gái bà, nhưng tôi khẳng định chắc chắn rằng không hề quen bà.”

Bà ta quay nhìn người, đầy bi thương: “Nghe đi!! người nghe cả đi!! Năm đó cha nó bỏ rơi mẹ tôi, là một tay tôi nuôi nấng nó khôn lớn, giờ nó quay về đây, trở không thèm nhận tôi nữa!”

Ông Khâu nhíu c.h.ặ.t , liếc nhìn bà Khâu một cái lạnh giọng quát người bà kia: “Bà năng bậy bạ gì đó!”

Người bà ngồi thụp xuống đất, bắt đ.ấ.m n.g.ự.c khóc lóc: “Trời đất ơi không có công lý nữa !! Tống Niểu thật không có lương tâm, nhà Khâu hồi nhỏ mất một đứa gái nên đã tìm người xăm một vết bớt hình bướm lên lưng phải để che giấu thân phận riêng, còn định tìm người g.i.ế.c tao! Ôi trời ơi, thật thất đức quá mà!”

Tôi liếc nhìn người bà ăn vạ kia một cái, quay sang nhìn Khâu Minh Châu.

Cô ta cũng nhìn tôi, sâu đáy đắc ý không thể che giấu, chuyện này rõ ràng có liên quan mật thiết cô ta.

Tôi không gì, chỉ bảo ông Khâu là hơi đau , muốn xuống nghỉ ngơi. Ông Khâu vỗ vai tôi bảo tôi cứ yên tâm, chuyện này ông sẽ xử lý. 

Ông quát gọi bảo vệ , lôi người bà đó phòng nghỉ.

Tôi ôm trán, vờ như sức khỏe không ổn, đi theo hướng Ngộ Minh vừa rời đi. Lúc đi ngang qua Khâu Minh Châu, cô ta nhỏ tôi một câu: “Tống Niểu, cô đấu không tôi đâu.”

Cô ta lời khiêu khích như , nhưng ánh nhìn tôi đầy quan tâm, đúng là cực kỳ giả tạo. 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.