Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

đó tôi mới thong thả bước tới mở .

mở, một lực mạnh tức đẩy tôi lùi lại một bước.

Mẹ chồng như một con sư t.ử cái nổi giận, xông thẳng vào.

Bà thậm chí không thèm nhìn tôi, lao thẳng vào phòng khách, kéo Trần Húc bước vào , trên còn lộ chút đắc , tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết tức bùng nổ.

“Con trai khổ của mẹ ơi! Mẹ lỗi với con! Để con phải chịu ấm ức lớn như vậy ở thành phố! Cưới phải con vợ, lòng dạ còn cứng hơn đá, chỉ bênh người ngoài!”

gào đ.ấ.m mạnh vào lưng Trần Húc.

Trần Húc tỏ vẻ khó xử đỡ bà, nhưng ánh lại thỉnh thoảng liếc phía tôi, mang theo sự cảnh cáo uy h.i.ế.p.

Em chồng Trần Dương thì như ông chủ, ngồi phịch xuống chiếc ghế đơn mà tôi thích nhất, vắt chân lên, rung đùi, trực tiếp đưa tay phía tôi.

“Chị dâu, chị đừng cãi anh tôi nữa. Anh tôi nói mà, cứ tôi dùng , này chắc chắn trả chị. Chị chuyển tôi là được, đừng dây dưa nữa, căn nhà của tôi đang chờ đóng đấy.”

điệu của cậu đầy đương nhiên.

ánh giống Trần Húc đến bảy phần ấy, tôi còn thấy rõ sự khinh thường không hề che giấu.

Như thể đang nói rằng, một người phụ nữ đã kết hôn thì đồ của cô chẳng phải là của nhà tôi sao, còn giả vờ thanh cao làm gì.

Tôi không để đến cậu , mà đi tới ghế sofa bên kia ngồi xuống, dáng vẻ ngay ngắn, bình tĩnh nhìn màn kịch .

“Số này là tài sản hôn của tôi, tôi sẽ không đưa.” tôi không lớn, nhưng tiếng khóc của mẹ chồng vẫn rõ ràng.

nói này giống như đổ nước lạnh vào chảo dầu đang sôi.

Tiếng khóc của mẹ chồng tức dừng lại.

Bà quay phắt đầu, đôi tam giác nhìn tôi đầy hung dữ, như muốn khoét hai lỗ trên người tôi.

“Cô nói cái gì? Con đàn bà vô lương tâm! Nói lại lần nữa xem!”

Bà giật khỏi tay Trần Húc, xông tới tôi, chỉ thẳng vào tôi, nước bọt văng tung tóe.

“Đồ sao chổi! Hồ ly tinh! vào đã tính kế nhà tôi! Cô đồ gì? Hả? Nhà họ Trần tôi đào mồ tổ tiên nhà cô hay sao mà cô hại tôi như vậy!”

Bà vỗ đùi, bắt đầu dùng những lời cay độc nhất để c.h.ử.i rủa tôi.

“Con trai tôi mù mới nhìn trúng cô! Vì cô mà ngày nào cũng làm trâu làm ngựa! Tan làm là chạy nhà nấu cơm, rửa chân cô, coi cô như tổ tiên mà thờ! Còn cô thì sao? Lương tâm bị ch.ó ăn mất à? Giờ em trai nó gặp khó khăn, bảo cô bỏ chút mà cô như bị mạng vậy! Loại phụ nữ như cô đáng bị trời đ.á.n.h!”

Trần Húc đứng bên cạnh im lặng, cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.

Nhưng anh không hề nói một ngăn cản, mặc mẹ mình sỉ nhục công kích phẩm tôi.

Thậm chí khi mẹ chồng mắng mệt, dừng lại thở, anh còn “chu đáo” đưa bà cốc nước, dùng thất vọng nói:

“Mẹ, mẹ đừng tức quá hại sức khỏe. Vi Vi… chỉ là nhất thời nghĩ không thông, bị người bố chỉ không người của cô ấy dạy hư thôi.”

Một “dạy hư” nhẹ bẫng.

Anh không chỉ kéo cả bố tôi vào, mà còn phủi sạch trách nhiệm của mình.

Lòng tôi lạnh đến đóng băng.

Tôi nhìn hai mẹ con đang diễn màn tình thâm , lại nhìn người em chồng ngồi trên ghế như không liên quan, chỉ chờ .

Bỗng nhiên tôi thấy buồn cười.

Tôi điện thoại của mình , ngay họ, mở khóa, bấm nút âm.

Tôi đặt điện thoại lên bàn trà, màn hình hướng phía họ, bình tĩnh nói:

“Mẹ, những lời mẹ nói, cả những Trần Húc bổ sung thêm nữa, con đều âm lại . Con thấy mẹ mắng rất đặc sắc, này lúc rảnh rỗi, con thể nghe lại từ từ. Nếu mẹ vẫn mắng đủ thì cứ tiếp tục, con bảo đảm điện thoại còn đầy pin.”

Phòng khách tức yên lặng.

Gương mẹ chồng vì c.h.ử.i mắng mà đỏ tím lên, thoáng chốc sững lại. lẽ cả đời bà từng gặp một cô con dâu “không chơi theo lẽ thường” như tôi.

Sắc Trần Húc cũng thay đổi, ánh anh nhìn tôi, lần đầu tiên lộ vẻ hoảng hốt.

Chỉ Trần Dương, cái kẻ ngốc nghếch ấy, vẫn hiểu tình hình, khinh thường cười khẩy một tiếng: “ âm? Cô dọa ai đấy? Chuyện nhà, cảnh sát cũng chẳng quản đâu!”

Mẹ chồng được cậu con trai út nhắc một , tức lại tìm được khí thế.

đi! Cô cứ đi! Tôi sợ cô chắc! nào tôi nói chẳng phải sự thật? Cô chính là loại đàn bà tâm cơ độc địa! bước vào đã tính kế nhà tôi, bây giờ lại muốn hại nhà tôi tan nát nhà!”

bà càng thêm ch.ói tai, thậm chí còn định lao tới túm tóc tôi.

Tôi tức đứng dậy, lùi phía , nói đột nhiên cao lên.

“Thứ nhất, đây là nhà của tôi, trên giấy chứng nhận bất động sản viết tên tôi, là tài sản cá hôn của tôi. Hiện tại, các người đang ở nhà riêng của tôi, quấy rối công kích thân tôi.”

Tôi chỉ , nói rõ từng chữ:

“Thứ hai, tôi các người một phút, tức cút khỏi nhà tôi. Nếu không, bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát. Cảnh sát quản chuyện nhà hay không tôi không , nhưng tôi , tự xông vào nhà riêng cố gây thương tích, bọn họ chắc chắn sẽ quản.”

“Còn anh,” tôi quay sang Trần Húc vẫn luôn im lặng, “thân là chồng hợp pháp của tôi, anh dung túng người nhà nh.ụ.c m.ạ đe dọa tôi. pháp luật, đây gọi là bạo lực lạnh gia đình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.