Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Tôi vội vàng gật đầu như bổ củi:

“Bố cứ yên tâm, bắt đầu từ giây phút , con – Nữu Hỗ Lộc Tinh Vãn xin thề sẽ đưa tập đoàn Vân Linh …”

“Thôi con bớt bốc phét đi!” Bố tôi cắt ngang. “Tuần bố bảo cô Trần dắt con công ty. Hai mươi tuổi chứ nhỏ nhắn gì nữa, mài giũa cho sắc bén, bố mới yên tâm giao công ty tay con được.”

Bố hết tôi lại sang Thẩm Tịch Xuyên, chân thành nói:

“Thành gia lập nghiệp, nghiệp lập gia thành. Chờ mọi ổn , con Tiểu Thẩm cũng nên tính đoạt thôi.”

Ông đặt bàn tay tôi Thẩm Tịch Xuyên chồng nhau, vẻ mặt từ ái vô cùng, trán như viết rõ dòng chữ: “Hai đứa cứ triển, chấm đấy!”

Tôi Thẩm Tịch Xuyên nhau trân trối. Tôi thề là mình vừa thấy khóe môi ta khẽ nhếch khoảng… hai pixel.

“Ông lại bày đặt hôn nhân biện đấy à? Không xem Vãn Vãn nhà mình mới nhiêu tuổi!”

Mẹ tôi bước phòng, ánh mắt dừng lại mặt tôi một giây chuyển sang Thẩm Tịch Xuyên. Tôi nhận ra biểu cảm bà bình thản lạ, cái bình thản đầy vẻ cố ý.

Bà hoàn toàn ngó lơ nói gán ghép bố, chỉ khách khí bảo với Thẩm Tịch Xuyên:

“Tiểu Thẩm, cảm ơn hôm nay đã đưa Vãn Vãn về nhé.”

Giọng bà lịch đầy xa cách:

“Thời gian không còn sớm nữa, cũng về nghỉ ngơi đi thôi.”

Đây rõ ràng là lệnh đuổi khách. Thẩm Tịch Xuyên đứng dậy, lịch thiệp gật đầu:

“Thưa trai gái, vậy xin phép về trước. cứ yên tâm tĩnh dưỡng, hôm khác lại sang thăm ạ.”

Bố tôi gật đầu lia lịa, còn không quên nháy mắt đầy ẩn ý với :

“Đứa trẻ ngoan, đi đường cẩn thận nhé. Vãn Vãn, tiễn Tiểu Thẩm hộ bố.”

Tôi vừa đứng dậy thì mẹ đã đưa tay ấn c.h.ặ.t lấy vai tôi:

“Không cần, để mẹ đích thân tiễn Tiểu Thẩm.”

Thẩm Tịch Xuyên tôi, ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng rất nhanh đã được che đậy bằng nụ cười ôn hòa thường trực:

“Vãn Vãn, em ngủ sớm đi.”

Tôi lén chỉ chỉ điện thoại, ra khẩu hình: “Liên lạc nhé”.

khẽ gật đầu, theo mẹ tôi bước ra khỏi phòng ngủ. Tiếng bước chân cứ xa dần.

Tôi bố ngồi lại trong phòng, ăn ý không ai nói một lời nào. Một lát , mẹ tôi quay trở lại, thuận tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng ngủ. Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép kín, tôi thấy bả vai mẹ hơi chùng xuống, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

“Mẹ?” Tôi ướm lời gọi.

Bà quay người lại, hốc mắt đã đỏ hoe. Mẹ ôm lấy tôi, giọng đè thấp run rẩy không giấu giếm:

“Vãn Vãn, nói thật cho mẹ biết, tối nay con lại chỗ đúng không?”

Tôi đứng hình.

“Nếu con lại , sẽ…”

Mẹ nói được nửa thì khựng lại, hít một hơi thật sâu:

“Hứa với mẹ, thời gian đừng gặp nữa.”

Mẹ lặp đi lặp lại “hứa với mẹ”, ngón tay bà siết c.h.ặ.t lấy tay áo tôi mức đầu ngón tay trắng bệch. Bố tôi phía thở dài một tiếng:

“Linh Linh, con lớn , chúng ta làm bậc bề thì…”

“Ông im mồm đi!”

Mẹ tôi không thèm quay đầu lại quát một , giọng nói đã mang theo tiếng khóc. Bố tôi lập tức nín thinh.

Tôi chưa giờ thấy mẹ mình như . Tập đoàn Vân Linh là do bố mẹ tôi cùng gây dựng nên, ngoài kia bà luôn là một nữ cường nhân quyết đoán, sấm sét. Vậy lúc bà ôm lấy tôi, giống hệt một con mèo mẹ đang ra sức bảo vệ con non, toàn thân căng cứng như dây đàn, sẵn sàng xòe vuốt bất cứ lúc nào.

Trong lòng tôi bỗng trào một cảm giác kỳ lạ.

Chẳng lẽ mẹ tôi biết điều gì ?

Đêm ấy tôi ngủ lại nhà. Nằm chiếc giường quen thuộc từ thuở bé, tôi cứ lăn qua lộn lại không sao chợp mắt nổi. Nhắm mắt lại, trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn không đầu không đuôi.

Dòng bình luận không trung chẳng biết đã biến mất từ giờ, thi thoảng mới nhảy ra vài dòng phát ngôn rời rạc như được lập trình sẵn. lẽ do hôm nay tôi chưa tạo ra “biến” gì đủ kịch tính để thu hút khán giả.

Thái độ lạ lùng mẹ, trận hỏa hoạn mệnh một năm , cùng những dòng chữ hư ảo kia… Tất cả thông tin rối nùi lại với nhau như một cuộn len không tìm thấy đầu mối.

Nếu những gì đám người kia nói là thật, thì tại sao mẹ tôi lại mang lòng thù địch với Thẩm Tịch Xuyên? Chẳng lẽ vì ta đã giam cầm tôi, gián tiếp dẫn cái c.h.ế.t tôi sao? Không đúng. Kiếp trước, mẹ tôi chỉ dần trở nên lạnh nhạt với khi tôi bị nhốt bại lộ. Còn kiếp , mọi thứ vẫn chưa bắt đầu, căm ghét ấy từ đâu ?

Trừ phi…

Tôi bật dậy như lò xo. Trừ phi bà ấy cũng trọng sinh!

Ý nghĩ vừa lóe đã không tài nào dập tắt nổi. Tôi nhớ lại dáng vẻ bà đứng đợi tôi nơi cổng nhà tối nay, đôi mắt đỏ hoe soi xét tôi từ đầu chân. Tôi nhớ lại cái ôm siết nửa nói bị bỏ lửng đầy ám ảnh: “Nếu con lại , sẽ…”. Cả cách bà siết c.h.ặ.t t.a.y áo tôi, như thể chỉ cần nới lỏng ra một giây thôi là tôi sẽ biến mất khỏi gian .

Bà biết. Bà chắc chắn biết những gì đã xảy ra kiếp trước.

Tôi chân trần nhảy xuống giường, lao cửa lại khựng lại. Nếu mẹ thực mang ký ức trở về giống như tôi, thì điều bà không muốn tôi biết nhất là gì? chính là việc tôi đã từng c.h.ế.t đi một lần. Bà thà một mình gánh chịu nỗi đau ấy còn hơn để tôi phải đối mặt với .

Bởi vì bà là một người mẹ.

Mẹ tôi thể chịu mọi đắng cay, nhẫn nhịn mọi uất ức, tuyệt đối không thể trơ mắt đứa con mình đứt ruột đẻ ra phải chịu nửa phân thương tổn. Tôi không dám tưởng tượng, kiếp trước khi hay tin tôi mất, bà đã suy sụp nhường nào.

Tôi lầm lũi quay lại giường, vùi mình trong chăn. Nước mắt cứ lặng lẽ thấm đẫm gối từ giờ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.