Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vừa dứt , sắc mặt mẹ Triệu Thành đã biến đổi liên tục, đến nụ cười cũng không thể duy trì được nữa.
Mẹ nháy mắt ra hiệu tôi. Tôi lập tức hiểu ý, trấn tĩnh lại tinh thần rồi nhanh ch.óng x.é to.ạc phong bao ra. Tốc độ nhanh đến mức cả Triệu Thành lẫn bố mẹ anh ta đều không kịp ngăn cản.
Chỉ bên phong bao là một xấp tiền đủ các loại mệnh giá từ một trăm , mươi , hai mươi đến cả một , kèm theo là một giấy được gấp lại.
Những người xung quanh đều c.h.ế.t lặng vì kinh ngạc.
“Bảo là 180 nghìn lễ cơ mà, gì thế này?”
“Chậc chậc, tôi có mỗi ba một trăm , mấy mươi, còn lại toàn tiền lẻ mười với một …”
“Đừng có bừa, ngày trọng đại thế này ai lại đùa kiểu , chắc chắn bên vẫn còn thẻ ngân hàng.”
Với chút hy vọng cuối cùng, tôi lộn ngược cả phong bao để tìm nhưng bóng dáng chiếc thẻ ngân hàng nào cả.
Tôi bất ngờ quay đầu Triệu Thành, nhưng anh ta hoàn toàn không dám thẳng vào mắt tôi.
Vẻ mặt mẹ tôi rất bình thản, dường đã đoán được điều này. Thậm chí mẹ tôi còn mỉm cười hỏi: “Bố mẹ Triệu Thành này, hai người vậy là có ý gì?”
5
Bố Triệu Thành lập tức sầm mặt lại, không thèm .
Mẹ anh ta gượng gạo nở một nụ cười khó . Bà ta liếc đám hàng bạn bè đang đứng hóng hớt xung quanh rồi dùng hai nắm c.h.ặ.t lấy bàn đang cầm giấy của tôi mà : “Bà thông gia , hôm nay là ngày trọng đại của hai đứa, có chuyện gì để xong lễ rồi hẵng . , dì biết cháu là đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện lại thông minh. Dì luôn cháu con gái ruột mà đối đãi. Cháu với Tiểu Thành ở bên nhau bao nhiêu nay thật không dễ dàng gì, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà hỏng tâm trạng.”
Triệu Thành cũng nắm lấy tôi, thấp giọng khuyên nhủ: “Bao nhiêu hàng bạn bè đang kìa, lát nữa anh sẽ giải thích rõ ràng với em.”
Tôi chỉ nực cười. Nghĩ lại lúc mẹ tôi bảo nhà Triệu Thành hay tính toán, lúc tôi còn cãi lại bà. Đúng là tôi ngu ngốc thật mà.
Mặc kệ sự ngăn cản của cả nhà Triệu, tôi mở giấy ra, chỉ trên viết: [Giấy nợ: Vương Xuân Tú nợ con dâu Lý mười bảy vạn tiền lễ, dần vòng mười .]
Mẹ tôi không nhịn được, giật lấy giấy nợ từ tôi, đi lại mấy lần đầy vẻ không tin nổi.
“Vương Xuân Tú, lễ mà cũng viết giấy nợ, đúng là chỉ có nhà bà mới ra được trò này. Một trăm bảy mươi nghìn mà còn đòi mười , bà nhà tôi là lũ ngốc đấy ?”
Đám đông xung quanh lập tức phát ra những tiếng hít sâu đầy kinh ngạc.
“Trời Phật ơi, đúng là mở mang tầm mắt.”
“Nhà Triệu cũng đâu có thiếu thốn gì, chuyện đại sự thế này mà lại keo kiệt vậy, rốt cuộc là nghĩ gì không biết?”
“Hồi môn bên nhà gái là 500 nghìn với sổ đỏ bày ra cả đấy, nhà trai thế này phải là muốn ‘ không bắt giặc’ sao?”
Đến nước này, mẹ Triệu Thành không còn cười nổi nữa. Bà ta giả vờ giả vịt quệt nước mắt: “ , dì cũng hết cách rồi. Cháu đòi 180 nghìn lễ cao quá, dì nghĩ đi vay tiền lại mất lãi, không đáng. Dù sao sớm muộn gì ta là người một nhà, cứ dì nợ cháu đi. Cháu xem, dì viết cả giấy nợ rồi đây, chắc chắn dì sẽ không nuốt đâu.”
Mẹ tôi nổi trận lôi đình, định xông mắng một trận.
Tôi cản mẹ lại, tự mình bước ra phía .
“Dì , lúc chính dì đề xuất 180 nghìn tiền sinh lễ, cháu không hề ép dì. Nếu dì thực sự không lo nổi cứ thẳng ra. Sao nào, dì vừa muốn giữ thể diện vừa muốn được lợi , trên đời này gì có chuyện tốt vậy?”
Tôi chợt nhớ ra điều gì , hỏi tiếp: “Thế còn nhà cửa sao? lễ đã là giấy nợ rồi, lẽ nhà cũng là giả luôn ?”
Sắc mặt Triệu Thành rất khó , anh ta ấp úng : “Nhà … mình cứ thuê đã, anh sắp để dành đủ tiền rồi.”
Tôi hít sâu một hơi, nén lại sự chua chát đang trào dâng lòng, hỏi anh ta: “Triệu Thành, anh đã biết những chuyện này ngay từ đầu rồi đúng không?”
Gương mặt Triệu Thành tái nhợt, anh ta không nào, nhưng không sao, phản ứng của anh ta đã tôi câu .
Một lúc lâu sau, Triệu Thành mới tiếng: “ , chuyện này là nhà anh sai khi chưa bàn bạc với em. Nhưng ta là người một nhà cả mà, tiền của bố mẹ anh cũng là tiền của mình thôi, túi trái chuyển sang túi phải có gì khác biệt đâu? Em cứ ầm thế này, phải khiến mọi người đều mất mặt sao? Tình cảm bao nhiêu qua của ta, lẽ nào không có lễ em sẽ không cưới anh ? Vả lại số tiền này có phải không đâu. Bố mẹ anh già cả rồi mà còn viết giấy nợ con dâu, anh nhà anh đã rất có thành ý rồi.”
Tôi chỉ m.á.u nóng dâng trào, thẳng ném giấy nợ vào mặt Triệu Thành.
“Cút đi, Triệu Thành. Tôi thích anh thật đấy, nhưng không có nghĩa là anh được quyền tôi là con ngốc. ta có tình cảm, nhưng không phải là cớ để anh tính toán với tôi. Đừng tưởng tôi không biết các người đang nghĩ gì. Chưa cưới mà đã dùng giấy nợ để đuổi khéo tôi, đợi đến lúc cưới thật rồi, người cũng về rồi, các người đời nào chịu tiền nữa? Suy cùng, gia đình anh chưa bao giờ tôn trọng tôi cả!”
6
Tôi mặc kệ tất cả, trút hết cơn thịnh nộ đầu Triệu Thành.
Triệu Thành há hốc mồm nhưng không thốt nên , thể phản bác được gì. Từng câu từng chữ của tôi đều đ.á.n.h trúng tim đen của nhà bọn .
Mẹ Triệu Thành quanh quất, cuối cùng nghiến răng một , quỵ gối định quỳ xuống mặt tôi.
“ … cháu có giận gì cứ trút dì này, dì quỳ xuống xin lỗi cháu được không? Đều tại dì, tại dì và chú không có bản lĩnh, thực sự không lo nổi số lễ cao vậy. Nhưng Tiểu Thành thật lòng với cháu mà, cháu không thể vì tiền mà vứt bỏ tình nghĩa bao nay được.”
Ngay khoảnh khắc mẹ Triệu Thành định quỳ xuống, anh ta lập tức lao tới ngăn bà ta lại.
Đám đông cũng bắt đầu xôn xao bàn tán.
Mẹ tôi giận đến run cả người, bà : “Có nhà ai hành xử nhà các người không? Rõ ràng chính các người chuyện thất đức, giờ còn định dùng trò quỳ lạy này để đạo đức giả với con gái tôi ? Bà còn biết liêm sỉ không hả?”