Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Sao hôm nay lại chăm chỉ thế này. xem, mệt đến mức đầm đìa rồi này. Nào, mau, nhân húp canh này đi để tẩm bổ.”

Mẹ tôi đon đả đưa canh đến sát miệng nó.

Môi em trai run bần bật.

“Mẹ… con, bây giờ con chưa muốn uống…”

Nó có vẻ đang cố gắng kìm nén điều , cơ thể không tự chủ được mà run rẩy.

này mẹ tôi chậm chạp nhận ra có không ổn.

“Sao thế này? Sao giọng lại thành ra thế kia? Có phải cảm rồi không?”

Mẹ tôi cuống quýt cả lên, vội vàng đưa tay sờ lên trán em trai.

“A, hơi !” Bà ta thét lên: “Con ơi! Mau! Mau đi bệnh viện với mẹ! Việc này không đùa được đâu!”

Vừa nghe hai chữ “bệnh viện”, cả người em trai run lên, ánh vẻ kinh hoàng.

“Con không đi! Mẹ, con không sao đâu! Con nằm một lát là khỏi!”

Nó ra lùi lại phía , tránh né bàn tay đang đưa tới của mẹ.

“Không được, mẹ chỉ có mỗi mình con là độc đinh thôi. Con mà có mệnh hệ mẹ cũng không sống nổi mất.”

Mẹ tôi bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết, cứ thể em trai c.h.ế.t đến nơi rồi.

Em trai ép đến mức gần suy sụp, buột miệng : “Mẹ, con thật sự không sao. Con uống nhiều nước vào ra là khỏe ngay.”

“Thật không?”

Mẹ tôi nửa tin nửa ngờ.

“Thật mà! Không tin, giờ con uống mẹ xem!”

Em trai giật lấy canh, dưới cái của mẹ, nó ngửa cổ uống cạn sạch. Nước canh hổi trôi xuống bụng, trên trán nó lập tức vã ra tắm.

Mẹ tôi vậy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng bà ta vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không hề nhúc nhích.

04

“Mẹ, canh con cũng uống rồi, sao mẹ chưa đi đi?”

Giọng của em trai đã bắt đầu lạc đi khóc. Cơ thể nó không tự chủ được mà bắt đầu vặn vẹo liên hồi.

Mẹ tôi vẫn nó bằng ánh chằm chằm nảy.

nãy là ảo thôi. Không tính. Đã sốt phải đi tiểu, có bài tiết được hạ sốt được. Con trai, mau uống thêm đi, mẹ phải tận con tiểu ra được yên tâm!”

Dưới cái áp lực đến nghẹt thở của mẹ, gương em trai trắng bệch, nó đành nhắm nhắm mũi, húp từng ngụm canh lớn. Chẳng mấy chốc, nó đã uống sạch sành sanh cả nồi canh bí đao.

Tuy nhiên, mẹ tôi vẫn không hề có ý định rời đi.

“Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn thế nào nữa hả?”

Em trai mẹ bằng ánh sụp đổ.

này mẹ tôi cũng phát điên. Bà ta dán c.h.ặ.t vào phần hạ bộ của em trai, cuống cuồng cả lên.

“Con trai, con đã uống cả nồi canh rồi, sao vẫn chưa buồn tiểu? Thế này chắc chắn là sốt cao rồi. Mau! Phải đi bệnh viện ngay!”

“Có! Bây giờ con buồn tiểu rồi!”

Nó đẩy bà ta ra, hai chân khép c.h.ặ.t, bước đi bằng một tư thế cực kỳ kỳ quặc và cứng đờ, loạng choạng lao về phía nhà vệ .

“Con đi vệ đây!”

Nhưng mẹ tôi vẫn kiên quyết bám theo nó vào tận bên trong.

“Mẹ, con bao nhiêu tuổi rồi. Mẹ cứ thế này làm sao con đi được.”

Em trai vừa xấu hổ vừa tức giận, gào lên trong tuyệt vọng.

Mẹ tôi nó mắng ngẩn người ra, bà ta lại lộ ra bộ kiểu “mẹ lạ con nữa”.

“Con định lừa mẹ đấy à? Thật ra là con không tiểu được đúng không? Con từ nhỏ đã thế rồi, cứ dối là tai lại đỏ ửng lên. Không sao, trước mẹ mà phải ngại, để mẹ xi tiểu con.”

xong, mẹ tôi thật sự định thò tay ra để lột quần của em trai xuống.

“Mẹ…”

Em trai phát ra một hét t.h.ả.m thiết. Nó dùng hết túm c.h.ặ.t lấy cạp quần, liều mạng lùi ra để né tránh.

“Xì, đừng có ngại, chỗ nào trên người con mà mẹ chưa ? Mẹ định kỳ dùng thước để đo con nữa mà.”

Tay mẹ tôi càng càng dùng lực mạnh hơn.

Em trai phát điên thật rồi. Nó dùng hất tay mẹ ra, năng lộn xộn không ra hơi.

“Mẹ, để con đi uống thêm ít nước nữa, một lát nữa là được thôi!”

Nó lảo đảo lao đến bên cây nước lạnh, chộp lấy cái cốc rồi bắt đầu uống nước ừng ực.

Tôi phải bấm mạnh vào lòng bàn tay ngăn mình không bật cười thành .

khi em trai uống hết nửa bình nước, cuối cùng nó cũng có cảm giác buồn tiểu.

Nó thừa mẹ không để ý, dốc hết bình lao thẳng vào nhà vệ . Một “rầm” vang lên, cánh đóng sầm lại.

“Mẹ, mẹ không được vào đây, mẹ mà vào là con từ mẹ luôn đấy!”

Mẹ tôi sốt ruột đến mức nhảy dựng cả lên. Bà ta đứng ngoài gào lên: “Thế tí nữa không được xả nước nghe chưa, mẹ phải kiểm tra màu sắc thế nào đã!”

Ngay , trong nhà vệ truyền đến nước chảy róc rách đứt quãng, lẫn trong là những thở dốc khó nhọc.

Mẹ tôi đứng ngoài nghe mà lòng lửa đốt, mấy lần định xông vào phá .

Đúng sự kiên nhẫn của bà ta cạn sạch, cuối cùng cánh nhà vệ cũng mở ra.

Em trai lạnh, hai chân run rẩy đến mức đứng không vững. Giọng nó khản đặc và đứt quãng: “Mẹ vào mà xem đi, con về phòng ngủ đây, đừng có… làm phiền con nữa!”

xong, nó lết cái xác không chút lực nào chui tọt vào phòng mình. Tôi nghe cả khóa từ bên trong.

05

Mẹ tôi lập tức lao vào nhà vệ . Bà ta dí sát vào bồn cầu, hít một hơi thật sâu. Đến khi ngẩng đầu lên, trên bà lại hiện ra một vẻ mãn nguyện lạ lùng: “Tiểu được là tốt rồi, tiểu được chứng tỏ là không sao hết!”

Nhưng ngay giây tiếp theo, bà ta lại ngửi thêm một cái rồi nhíu mày.

“Chỉ là màu hơi vàng quá, ngửi mùi chắc là trong người rồi, xem ra phải bồi bổ để hạ hỏa nó thôi!”

Tôi đứng ở cũng đã ngửi cái mùi khai thối nồng nặc . Cũng phải thôi, nước tiểu đều đã mấy hạt nở kia hút sạch rồi, rặn ra được mấy giọt này chắc cũng tốn không ít công .

Những ngày , mẹ tôi tìm đủ mọi cách để giúp em trai hạ hỏa và lợi tiểu. Canh bí đao, cháo đậu xanh, nước ép dưa hấu… Tất cả các loại thực phẩm lợi tiểu lần lượt được đem ra.

Bà ta ép em trai tôi phải uống đủ hai lít nước mỗi ngày. Sắc của nó ngày càng trở nên xám xịt, tiều tụy, hột cứ thế vã ra trên trán.

Khi đi bộ, hai chân nó cứ khép c.h.ặ.t lại một cách gượng gạo. Cái bụng vốn phẳng lỳ của nó giờ đã nhô lên rõ rệt, trông chẳng khác m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng.

“Mẹ… con, con thực sự không uống nổi nữa rồi…”

Tay nó bưng run lẩy bẩy, giọng nghẹn ngào khóc.

bậy. Phải uống nhiều nước hạ hỏa, thải hết độc tố ra được chứ.”

Mẹ tôi giật phăng lấy cái trên tay nó. Bà ta chẳng chẳng rằng rót thêm một nữa, rồi thô bạo nhét lại vào tay nó, ánh tràn ngập vẻ “quan tâm”.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.