Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi tiêu đời rồi.

Bùi Tự và Thẩm Yến là tên của hai đối tượng công khác của tôi.

lòng tôi gào thét: “Cái c.h.ế.t tiệt! Công một tên đã đủ lấy mạng tôi rồi, đây còn bắt tôi thâu tóm tận tên, định không cho tôi sống nữa hả!”

: [Người ta ủy khuất lắm chứ bộ, là do chính ký chủ , tôi đã nhắc nhở rồi nhé.]

Được rồi, đúng là tự tôi thật.

Công một người được thưởng 5 triệu, người là 15 triệu.

chẳng phải tại cái đơn lẻ của các người thấp quá !

hả? Còn câu dẫn cả kẻ khác nữa à?”

Gương mặt người đàn ông chìm ánh đèn, ánh tối tăm khó đoán.

“Làm gì chuyện , lòng người ta chỉ mỗi Phó tiên sinh thôi .”

Tôi lập tức trưng nụ cười nịnh nọt.

“Chỉ là nãy kích động quá nên lỡ miệng gọi nhầm thôi.”

Gương mặt đen như mực của Phó Cận Niên hiện rõ bốn chữ: Tôi – Không – Tin – .

buông tôi , đứng dậy mặc lại sơ mi.

Sau , bằng một giọng điệu cực kỳ “ôn nhu”…

bảo tôi cút.

Trước khi đi, tôi nhìn thấy thanh trị công trên từ 60 tụt thẳng xuống 0.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…

Trời sập thật rồi.

là 60 điểm tôi đã cực khổ tích cóp bấy lâu nay.

Tận 60 điểm đấy!

bao nhiêu ngày đêm tình cờ gặp gỡ, bao cuộc đối thoại dàn dựng công phu, bao nhiêu món quà dày công lựa, và cả những ánh thâm tình đến chính tôi còn suýt tin là thật…

Tất cả tan thành mây khói!

đối tượng, là kẻ khó nhằn nhất.

Tức đến nỗi tôi chỉ muốn lăn lộn mười vòng tại chỗ.

5 triệu của tôi cứ bay sạch, phải làm lại từ .

Hồi mới xuyên giới , tôi nghĩ bụng dù đã đến rồi, chi bằng làm một mẻ lớn, công vài anh cùng rồi “giả c.h.ế.t” thoát xác chuồn lẹ.

là tôi luôn người.

Một là Thẩm Yến, thái t.ử gia giới Bắc Kinh, con cưng của trời.

Hai là Bùi Tự, bác sĩ cấm d.ụ.c lạnh lùng, trầm ổn nội liễm.

Và cuối cùng là Phó Cận Niên, trùm giới kinh doanh, độc tài thâm hiểm.

Thẩm Yến là vầng thái dương, tuy ch.ói ít còn cảm nhận được hơi ấm.

Bùi Tự là tảng băng, tuy lạnh lẽo vẫn dấu vết để lần theo, sưởi ấm dần dần là được.

Chỉ riêng Phó Cận Niên , giống như một làn sương mù âm u được bọc lớp nhung thiên nga!

tôi lại thể nhầm tên cơ chứ!

Đang vò bứt tai hối hận thì phía sau bỗng vang lên một giọng trầm thấp.

“Mộ Mộ, lại ở đây?”

Tôi quay lại.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Bùi Tự đang đứng .

Vai rộng eo thon, đôi chân dài miên man, vẫn mặc chiếc áo khoác măng tô màu kem anh thích nhất.

Sau khi trị công đầy, tôi đã lấy một lý do không gây tổn thương tình cảm để chia tay anh.

Chắc được tháng rồi.

Chưa đợi tôi kịp mở miệng, anh đã bước tới ôm chầm lấy tôi.

“Anh đang định đi tìm , anh đã nghĩ kỹ rồi…”

Cằm anh tựa lên đỉnh tôi, giọng không còn vẻ bình tĩnh tự chủ thường ngày mang theo sự khàn đặc như đang run rẩy.

tháng qua, anh đã thử rồi… anh không làm được.”

Cơ bắp trước n.g.ự.c anh tuy không dày đặc kiểu hầm hố như Phó Cận Niên, lại rất săn chắc và cứng cáp.

Nghĩ lại nhớ những ngày vùi n.g.ự.c anh hôn hít ghê.

Anh không giống Phó Cận Niên, anh luôn chừng mực khi tôi cầu xin…

Không đúng, mình đang nghĩ cái quái gì !

Cánh tay anh siết c.h.ặ.t hơn, giọng đầy lưu luyến: “Cho dù u.n.g t.h.ư, anh sẽ không bao giờ rời xa .”

“???”

Tôi thật sự đã đ.á.n.h thấp sự si tình của Bùi Tự.

Người đàn ông vốn coi lý trí là trên hết , tôi dối mình u.n.g t.h.ư không muốn liên lụy anh, rõ ràng vành anh đã đỏ hoe, vậy vẫn giữ được sự tỉnh táo đến phát điên.

Tôi vẫn nhớ như in cái anh run rẩy buông tay tôi một câu đầy kìm nén: “Anh tôn trọng lựa của ”.

hồi bảo mình tâm thần phân liệt, hễ phát điên là cầm d.a.o c.h.é.m người cho xong.

Vừa Phó Cận Niên xóa sạch hảo cảm, giờ lại vớ phải một “củ khoai nóng” nữa.

“Bùi Tự, anh nghe …”

Tôi đang chuẩn soạn văn vở để thoát thân thì một bóng dáng quen thuộc lọt tầm .

Toàn bộ m.á.u người tôi như đông cứng lại.

Dưới ánh đèn trắng bệch của bãi đậu xe, bên cạnh chiếc Maybach sang trọng kín tiếng.

Phó Cận Niên đang lặng lẽ đứng , một tay vịn cánh cửa xe đen kịt đang mở hờ.

Động tác của trông như nhấn nút tạm dừng, khựng lại hoàn toàn.

Đôi hồ ly tối đen như mực, sâu không thấy đáy, lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi – kẻ đang được Bùi Tự ôm c.h.ặ.t lòng.

Ting!

: [ trị hắc hóa của Phó Cận Niên +100%.]

Tôi: “Cái quái gì ! trị hắc hóa ở đâu vậy?!”

: [Ký chủ ơi, cô phó bản độ khó trung cấp , mỗi nam chính đều chỉ số hắc hóa hết . Cho nên tốt nhất là cô đừng để bọn họ chạm mặt nhau.]

Tôi tức đến nổ đom đóm : “ ngay từ không luôn đi!”

[Quên mất tiêu, hi hi.]

tôi tối sầm lại.

Khóe môi Phó Cận Niên dường như chậm rãi nhếch lên một nụ cười không chút nhiệt độ.

Sau ngồi xe, đạp lút ga phóng vụt đi.

Tôi cảm thấy toàn thân không còn một chút sức lực nào.

Bùi Tự buông tôi , lại chuyển sang khoác vai tôi.

“Mộ Mộ, anh đã chuyện với bố mẹ rồi, họ rất muốn gặp .”

“Về nhà với anh đi.”

chứ??

còn bên nhau, Bùi Tự đối xử với tôi cực kỳ tốt, anh tinh tế, ấm áp, chăm sóc người khác, là người tôi thích nhất cả .

vấn đề là tôi vẫn còn một món 5 triệu chưa lấy được !

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.