Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cái gió mùa hè lùa qua rừng cây mát mẻ hơn ta tưởng.
Tôi cuộn tròn trong góc phòng, mắt dán c.h.ặ.t bóng bước ra từ phòng tắm.
Anh hất tóc ướt ra sau, nước theo từng múi cơ bụng chảy xuống. Rồi anh nhướng mày, cười tôi: “Trốn xa thế?”
“Muốn anh bế lên hả?”
“…”
Tôi ôm c.h.ặ.t cái đèn bàn, trừng mắt nhìn. Vừa lúc anh lừ lừ tiến gần, tôi giơ đèn lên…
dè, cổ tay tôi bị anh tóm gọn. Anh tiến sát , gần mức tôi ngửi thấy cả mùi sữa tắm hương cỏ thoang thoảng. Một giọt nước lấp lánh trên sống mũi cao, mắt đen nhìn tôi dò xét.
“Hư hả?” Anh giơ hai tay tôi lên quá đầu, ngón tay thon dài lướt từ cằm xuống cổ áo.
Tôi vùng vẫy, bị anh giữ c.h.ặ.t cứng. Bỗng nhiên, anh vỗ nhẹ đùi tôi, giọng nói cao lên: “Đừng nhúc nhích!”
Tôi run b.ắ.n, tay anh vẫn lần mò xuống cổ áo. lúc tôi gần tuyệt vọng nhắm mắt , tay anh dừng tay, rồi rút ra.
Tôi vừa né tránh vừa ngẩng đầu lên, thấy mắt đen của anh đang nhìn chằm chằm. Anh đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng, rồi đưa cho tôi một mảnh giấy.
“Đang bị lén”.
“Đừng sợ, anh là sát”.
***
Gần tốt nghiệp, lớp tôi rủ nhau chơi. Tám nữ ba nam, thuê một cái xe buýt nho nhỏ, bon bon khu nghỉ mát biệt lập trên núi, kiểu chưa đặt chân .
Ban đầu, xá có vẻ bình thường, cho khi có đứa nhận ra cứ sai sai thế , bỗng dưng đô xông lên xe. Tôi chưa thấy cơ bắp cuồn cuộn thế, nhìn thôi đã thấy chắc bẻ tay tôi dễ bỡn. đứa tôi, sinh viên mới ra trường, gì đã gặp bao giờ.
Có bạn lén gọi điện thoại, bị một phát hiện, thế là điện thoại bay vèo ra ngoài cửa sổ. Hắn xách cổ ấy lên xách gà , tát bốp một cái rõ to. hét của ấy vang khắp xe, mà kia vẫn tát tới tấp. Chưa hết, hắn còn…
tượng kinh hoàng đó cậu trai định ra tay cứng đờ ra, ngồi im thin thít.
…
Sau đó, tôi bị lôi đây. Giữa rừng núi hoang vu, chẳng biết đâu mà lần. Chứng minh thư, điện thoại các thứ bị tịch thu hết, cậu trai bị lôi đâu mất tăm.
Còn tụi gái tôi bị hỏi han từng đứa một xem còn trinh không. Bị nhốt trong cái phòng chật chội ba ngày liền, sàn nhà bụi bặm, loang lổ vết bẩn. Ngày hai bữa, toàn cháo lõng bánh bao cứng đá.
ngày thứ tư, có ba xuất hiện. Cửa mở, ánh sáng ch.ói lòa mắt tôi hoa cả lên. thấy động, cả đám tôi theo phản xạ co rúm .
“Úi chà, em xinh phết!”
“Nhúc nhích gì đấy? Để anh xem …”
Một lùn tịt ôm eo tôi, bẻ đầu tôi định hôn. Đúng lúc đó, hắn bị đó đá cho một phát.
Tôi thoát khỏi hắn, ngã dúi dụi xuống đất, mũi suýt nữa chạm giày da bóng loáng của đàn ông đứng cạnh.
Anh cúi xuống nhìn tôi, cười hềnh hệch: “Em xinh thế , chắc là hàng hot đấy. Muốn bị bán lên núi vợ lão già, hay là theo anh, tự chọn một ?”
…
Giữa giọng nói trầm ấm của anh, tôi vẫn thấy gào lên đầy phẫn nộ của lùn: “Khốn kiếp, gia, rõ ràng là tôi ưng ta trước!!!”
***
“Camera hướng đông nam, năm giờ.”
“Anh kéo rèm rồi, tạm thời chỉ thấy bóng thôi.”
“Diễn một màn kịch .”
Tôi bị anh đè xuống , nhìn chằm chằm mắt đen láy của anh, cố nhớ những gì viết trên mảnh giấy. Nhìn kỹ mặt mũi anh sáng sủa, hoàng.
Tôi anh nhìn nhau một lúc, anh nheo mắt, chậc một . Miệng mấp máy: “Kêu lên .”
…
Trên giấy đại khái là, tuy anh cứu tôi, bị nghi ngờ. Giờ cần tôi phối hợp diễn kịch.
Tôi há miệng, kêu lên một .
…
đè trên tôi bỗng nhiên dùng đầu gối tách chân tôi ra. … Lần tôi diễn nhập tâm hơn hẳn.
Cái kêu cọt kẹt theo nhịp của anh. Anh nhíu mày, vẫn thản nhiên phun ra câu… đỏ mặt tía tai. Anh ghé sát tai tôi, thầm: “Ngoan, kêu thêm nữa .”
…
Ánh nắng sớm rọi phòng, ôi chao, đã bao lâu rồi tôi mới được ngủ trên cái êm ái thế . Tỉnh dậy, tôi giật mình thụt lùi. Vì động tác quá nhanh, khuỷu tay tôi đập cái rầm thành . Đau muốn c.ắ.n răng.
“Đừng sợ.”
“Không sao rồi.”
Bỗng có bàn tay xoa nhẹ tóc tôi. Tôi ngơ ngác nhìn trước mặt. Anh đứng bên , cúi xuống nhìn tôi. mắt một mí nhìn đào hoa, chắc cười lên phong tình lắm đây.
“Quần áo của em… anh nói họ là tối qua anh xé rách rồi.”
“ vậy, thiết bị lén trên quần áo em coi bị phá hủy.”
Tôi cúi xuống nhìn, đúng là một cái váy trắng mới tinh. mà… thay đồ cho tôi thế ?
Tôi ngồi dậy, anh ngồi xổm xuống, ngước nhìn tôi. Tư thế tôi bớt giác hẳn. Tôi vội vàng nắm lấy cổ tay anh, hỏi dồn: “Còn bảy gái nữa, tụi em đều là sinh viên Học viện Âm nhạc, anh sát ơi, anh có cách cứu họ không?”
“…”
“Anh không có cách cả.”
Anh nhìn tôi, nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, nhấn mạnh từng chữ.
“ hôm trước, nội gián của anh bị lộ, thiết bị lén camera em thấy rồi.”
“Bọn đang nghi ngờ anh.”
“Vì vậy…”
Tôi cảm thấy ngón tay anh đang miết nhẹ lên mạch m.á.u trên cổ tay tôi.
“Anh hy vọng em có thể giúp anh.”