Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mấy hôm nay mưa tầm tã, ngoài cửa sổ phòng bệnh xe cộ nườm nượp.
Tôi ngồi bên cửa sổ, vụng về gọt táo cho anh. Đường Nhất bỗng ho một tiếng, làm tôi gọt đứt cả miếng vỏ táo dài ngoằng.
“Khụ, em Lục, em không cần … tốt anh như vậy.”
Hôm đó Đường Nhất liều mạng đưa tôi ra ngoài, bản thân thì thương tùm lum. Nghe anh va đập ở phía sau , lúc tỉnh lại thì mất sạch trí nhớ.
Đội trưởng anh từng tôi, ra, Đường Nhất, đây là chuyện tốt. Không mang theo áy náy vì đồng đội hy sinh, sống trong địa ngục tự trách. Hôm đó anh muốn c.h.ế.t là .
Đường Nhất tặng huân chương hạng nhì vì phá vụ án buôn lớn đó. mà, mất trí nhớ tạm thời, chắc hắn sẽ không quay lại sở cảnh sát một thời gian.
Tôi nhét miếng táo vừa gọt vào miệng anh. Anh hơi ngạc nhiên, vẫn ngoan ngoãn c.ắ.n lấy.
Anh chớp chớp đôi mắt đen láy. Ngày xưa, đôi mắt đó chất chứa bao nhiêu điều không thể , giờ chỉ lại sự mơ hồ và hoang mang.
“Anh coi em là gái anh đi.” Tôi mặt dày .
Anh nghiêng tôi.
Sau đó, tôi mới biết thêm một chuyện. Đường Nhất lớn ở trại trẻ mồ côi, trước khi làm nội gián, anh như cắt đứt hết mọi quan hệ xã hội. Vậy nên, chuyện chăm sóc, ra chẳng có ai chăm sóc anh cả.
Ban ngày tôi đi học, tối thì mang cơm từ căng tin cho anh ăn.
Anh dần quen cuộc sống không có ký ức. ra, điều mới làm tôi dần nhận ra con anh.
Tôi tưởng Đường Nhất giả vờ dịu dàng, hoá ra anh vốn dĩ đã dịu dàng . Dịu dàng mức mấy cô y tá mỗi lần kiểm tra phòng đều nán lại thêm vài phút, làm tôi thấy khó chịu kiểu gì.
Anh rất thông minh, học gì nhanh. Không biết có do ký ức sót lại trong tiềm thức hay không, mà tư duy logic anh cực kỳ mạnh.
Để g.i.ế.c thời gian cho anh, tôi mua cho anh kha khá tiểu thuyết trinh thám. mà, anh đọc một nửa là đoán ra cách gây án .
Tôi thấy chán, bĩu môi, mắt lại xuống bài tập làm dở.
Anh ngồi cạnh tôi mà cười.
***
Năm nay mùa sớm ghê gớm. Lúc mấy lạc bộ trong trường rục rịch chuẩn cho lễ Giáng Sinh thì đã rơi .
lạc bộ chúng tôi kéo nhau ra phố ăn vặt trường, làm bữa lẩu cho nóng.
Nam thanh nữ tú vây quanh bàn, cụng ly rôm rả. Thêm vào đó là mấy đứa chúng tôi tuyển thẳng cao học, không khí càng thêm náo nhiệt.
Trên bàn nhậu, không thể thiếu mấy chuyện kích thích.
ồn ào, tự dưng có đứa nhắc lại vụ lớp tôi bắt cóc núi. Nghĩ lại hú hồn, mà may mắn là ngoài việc tụt vài cân, thì các nữ trong lớp đều bình an vô sự.
Mà tâm bão nhất, chính là tôi.
Tôi nhún vai, đã ký thoả thuận mật , đừng hòng moi gì từ miệng tôi.
Cả bàn la ó, tôi đành tự phạt một ly.
Hơi thở phả ra làm mờ cả kính. Bên ngoài đèn đóm sáng trưng, xe cộ tấp nập. Giữa cảnh phồn hoa yên bình như vậy, khó mà tin nổi cảnh kinh hoàng biển lửa hôm đó xảy ra trong thế giới .
Chủ đề thay đổi xoành xoạch. Không hiểu sao hôm đó tôi uống hơi nhiều. im im mà uống, lúc ra khỏi quán, chân nam đá chân chiêu.
“Cậu không sao chứ? Nào, vịn vào tớ.” Cậu đeo kính bên cạnh đưa ra, vừa rơi, đường trơn lắm.
Tôi ngơ ngác cậu ấy, định đặt cậu ấy, thì cổ bỗng ai đó nắm lại.
“Xin lỗi, đây là gái tôi.”
làm mấy đứa đi trước ồ đầy tò mò. Tôi chưa kịp hoàn hồn, thì đã thấy nắm cổ mình.
Hôm nay Đường Nhất mặc áo khoác dài đen, bên trong là sơ mi trắng, thắt cà vạt đen. Trông nghiêm túc phết. Phong cách có vẻ chững chạc hơn hồi anh mất trí nhớ.
Chắc thấy làm phiền chúng tôi, nên mấy đứa chuồn hết, chỉ lại tôi anh.
Dưới ánh đèn đường hắt nền trắng xoá.
“Anh xuất viện à?” Tôi hỏi.
Anh ừ một tiếng.
Tôi biết mình muốn hỏi không , anh đã cười trước.
“Đội trưởng anh lập công chuộc tội, chắc vài hôm nữa quay lại đội.”
“Khinh Khinh, cảm ơn em.”
Tôi chằm chằm nền trắng, óc trống rỗng, chẳng biết gì. ra tôi không muốn nghe lời cảm ơn, tôi…
… anh nắm lấy cổ .
Tôi ngẩng anh.
Đôi mắt anh vẫn mang vẻ sâu thẳm quen thuộc, nụ cười anh như xoa dịu hết mọi bực bội trong lòng tôi.
“ coi em là gái anh đi.”
“ giữ lời không?”
, là hồi anh mất trí nhớ, tôi đã anh trong phòng bệnh.
Tôi ngẩn anh.
Anh cúi xuống, tiến sát lại tôi, mức sống mũi cao thẳng anh chạm vào má tôi.
“Thôi, em Lục, từ từ suy nghĩ.”
“Anh có thể đợi em mãi.”
“Vì anh không có nhà để về.”
“Em đã cho anh một mái nhà.”