Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hôm đó em không muốn… là vì em lo cơ anh.”
Vừa dứt lời, tôi có ràng cảm sự thay đổi của anh.
Mặt tôi đỏ bừng.
4
Sự xuất hiện của những dòng bình luận khiến tôi hiểu ra.
Giữa tôi và Cố Bạch, tồn tại không ít hiểu lầm.
Ví dụ , tôi yêu anh.
Nhưng anh lại không tôi yêu anh.
Lại ví dụ , anh yêu tôi.
Nhưng tôi cũng không anh yêu tôi.
…
Cố Bạch là con trai của một ông trùm thương nghiệp.
Còn tôi, chỉ là một đứa trẻ mồ côi trại trẻ.
Theo lẽ thường, giữa tôi và anh sẽ chẳng có bất kỳ điểm giao nào.
Nhưng có một , mẹ của Cố Bạch nằm mơ.
mơ, có một vị tiên già nói với bà , Cố Bạch 28 tuổi sẽ gặp một đại kiếp.
Nhất định tìm một “phúc tinh” để cứu anh.
Nếu không, Cố Bạch sẽ c.h.ế.t.
Mẹ Cố Bạch là người rất mê tín.
tỉnh dậy, bà tìm thầy bói, và tính ra “phúc tinh” đang trại trẻ mồ côi.
Thế là tôi nuôi.
Năm đó, tôi 6 tuổi, Cố Bạch 8 tuổi.
Đối với cô em gái đột nhiên xuất hiện, Cố Bạch tỏ ra không mấy thân thiện.
Anh không tôi.
Anh không nắm tay tôi, cũng không tôi đụng đồ của anh.
Nhưng tôi lại anh.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy cậu thiếu niên cao ráo, đẹp trai ấy, mắt tôi phát sáng, dãi suýt chảy ra, nói:
“Anh ơi, anh đẹp quá, em muốn anh.”
Cố Bạch tuy không tôi, nhưng rất lịch sự:
“Em gái à, với con trai không dùng ‘đẹp’ để miêu tả, em có dùng… ừm, ‘đẹp trai’.”
“Còn nữa, bây giờ em đã mẹ anh nuôi, trở thành em gái anh rồi, nam nữ khác biệt, chúng ta không nhau .”
Trời ơi, anh thật nho nhã, thật giữ chừng mực.
Tôi lại càng anh hơn.
Ngày nào cũng lon ton theo anh, muốn nắm tay anh, muốn anh.
Lâu dần, Cố Bạch cũng quen.
Năm 8 tuổi, bố mẹ Cố Bạch đưa chúng tôi ra du lịch.
đó tôi tỉnh dậy, phát hiện tối om, không có ai.
Tôi đến mức chạy ra hành lang, vừa khóc vừa gọi:
“Anh ơi, anh ơi, em .”
của Cố Bạch ngay bên cạnh.
Anh dỗ dành tôi, nói bố mẹ ra tận hưởng không gian riêng rồi, bảo tôi đừng .
Tôi cứ khóc mãi.
Cuối hết cách, Cố Bạch kéo tôi anh.
Tôi ngủ trên giường anh.
Còn anh nằm trên sofa.
Nửa , tôi lén trèo lên sofa, cuộn tròn bên cạnh anh.
Có lẽ Cố Bạch đã tỉnh, nhưng anh không đẩy tôi ra, chỉ khẽ nói bên tai tôi:
“ này đừng gọi anh là ‘anh’ nữa, anh không anh trai em.”
…
5
Trên danh nghĩa, tôi là con nuôi do bố mẹ Cố Bạch về.
Nhưng thực tế, ai xung quanh cũng hiểu , tôi là người vợ tương lai của anh.
tốt nghiệp đại , mẹ Cố Bạch trực tiếp nói chuyện này:
“Nhuyễn Nhuyễn, tuy dì nuôi con, nhưng chưa bao giờ chuyển tên con hộ khẩu nhà mình.”
“Con có vì sao không?”
Tôi lắp bắp, đang định nói, là vì bà muốn tôi gả Cố Bạch.
Thế nhưng, Cố Bạch lại lên tiếng:
“Mẹ, từ trước đến nay, con luôn xem Nhuyễn Nhuyễn em gái của mình, con với em ấy… là không .”
Mọi e ấp, thẹn thùng của thiếu nữ tôi, khoảnh khắc ấy, đều hóa thành nhợt nhạt.
Hóa ra, Cố Bạch vẫn luôn coi tôi là em gái …
Nhưng những gì anh làm với tôi, đâu là cách đối xử với em gái.
…
6
kỳ thi đại , tôi đăng ký Thanh Hoa, còn Cố Bạch lại đỏ mắt:
“Chẳng đã nói rồi sao, em sẽ đăng ký trường anh đang mà.”
Tôi nói với anh:
“Chú dì khuyên em lại .”
Thực ra, còn nhỏ, tôi vẫn luôn gọi bố mẹ Cố Bạch là ba mẹ.
Cố Bạch tuy không vui, nhưng cũng mặc nhiên chấp .
Đến lớn hơn một chút, anh đột nhiên nổi giận, nói tôi không con của họ.
Tôi buộc gọi họ là chú dì.
đó, Cố Bạch không nói thêm lời nào, kéo tôi sang .
Anh mua một căn hộ gần trường.
Chúng tôi chung với nhau.
Tôi nói:
“Nam nữ khác biệt, chung vậy không ổn lắm đâu?”
Cố Bạch lại chẳng để tâm:
“Em là em gái anh, chung thì có gì không ổn?”
Tôi sấm chớp.
Một mưa giông đầu tiên nhau, Cố Bạch nhắn tin hỏi tôi có không.
Thời gian trôi qua, không những không làm vơi đi tình cảm của tôi dành anh,
mà còn khiến tình yêu ấy ngày một mãnh liệt hơn.
Anh bảo tôi trường với anh, nói tôi không em gái , lại còn chung một căn hộ.
Tôi tự nhiên , anh cũng có tình cảm với tôi.
Chỉ là anh quen kiêu ngạo, không chịu nói ra mà thôi.
Vì vậy, tôi nhắn lại:
“Em lắm… em rất muốn… rất muốn sang anh ngủ.”
hôm đó, tôi và anh nằm trên một chiếc giường.
Năm ấy, tôi 18 tuổi, anh 20.
5
Đó là một sấm chớp đùng đùng, lại oi bức khó chịu.
Tôi nhớ rất .
Tôi khẽ ghé sát tai anh, thì thầm: “Em rất muốn anh.”
Toàn thân Cố Bạch căng cứng, nóng rực.
Nhưng anh không chạm tôi.
đó, mỗi lần , cứ gặp thời tiết mưa giông, tôi lại chui anh.
Anh chưa từng từ chối tôi.
Điều đó khiến tôi luôn có một ảo tưởng.
Cố Bạch cũng tôi.
đến , tốt nghiệp đại , mẹ Cố Bạch đưa chuyện sự của chúng tôi ra nói .
Mặt tôi đỏ bừng.
Tôi muốn nói , tôi rất Cố Bạch, rất rất muốn gả anh.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra.
Cố Bạch lại nói, anh coi tôi em gái .
Anh không , khoảnh khắc đó, cả con người tôi vỡ vụn.
…
6
Nhưng cuối , tôi và Cố Bạch vẫn kết .
Mẹ Cố Bạch đã nói dối anh, bà bị u.n.g t.h.ư, không còn bao lâu nữa.