Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Ngày thân, mười dặm của hồi môn đỏ rực kéo dài từ bến vận tải đến tận cổng phủ Quốc Công.
Lụa là trải t.h.ả.m đỏ phủ kín con phố, người đến xem chen chúc đến mức nước cũng không lọt.
Dân chúng trong kinh bàn tán xôn xao.
Có người nói bạc của Tuân gia chất lại đủ xây nửa bức tường , có người nói Quốc Công gia cưới nữ nhi thương hộ vì quân , lại có người bảo tân nương dung mạo không tệ, tiếc xuất thân hơi thấp.
Ta trong kiệu hoa rõ từng chữ, trong lòng cũng không giận, bọn họ nói toàn là sự thật, có mà phải giận.
Lúc đường, Quốc Công gia mặc một thân hỷ đỏ thẫm, dáng người rất cao, vai rất rộng, đứng bên cạnh ta một bức tường.
Có lẽ đây là lần đầu hắn mặc loại y , cả người đều không tự nhiên, khi hành lễ thì cánh cứng đờ.
xong thiên địa lại cao đường, công công chủ vị, sắc mặt bình thản, gật đầu một coi nhận.
Bà mẫu qua đời từ sớm, chiếc ghế trống kia đặt linh vị của bà.
Sau khi đưa vào động , hắn liền bên bàn lật xem công văn.
Nến đỏ sáng rực, màn hỷ buông thấp, ta một mình đội khăn đỏ giường, ngửi mùi đậu phộng, long nhãn đầy , bụng bắt đầu réo lên.
Đợi một canh giờ, hắn vẫn không đến vén khăn.
Ta tự mình vén.
Hắn quay đầu nhìn ta một , ánh mắt dừng mặt ta nhịp rồi lại tiếp tục xem công văn.
“Tuân thị, việc trong phủ đều giao ngươi. Sổ sách ở giá thứ trong , quản sự tên thúc, có không hiểu cứ hỏi ông ta.”
“Sáng sớm ngày kia ta phải trở thùy, tối nay ngươi nghỉ sớm đi.”
Ta nhìn nghiêng gương mặt hắn khi đang lật công văn, trong lòng nghĩ: được thôi, ít nhất cũng không đến nỗi khó coi.
Đêm đó hắn ngủ ở , còn ta một mình ăn hết cả bàn đậu phộng.
Năm đầu tiên sau khi gả qua, chẳng xảy ra chuyện .
Quốc Công gia ở thùy dẫn binh, quanh năm suốt tháng kinh chẳng quá lần, mà rồi cũng là vào cung kiến thánh thượng báo cáo chức vụ, đến Bộ Binh nộp văn , vội vã ở lại đêm rồi đi.
Hắn đối với ta khách khí, lời nói ngắn gọn, có việc dặn xong là quay người rời đi, giống đối đãi với một quản sự.
Ta cũng vui vẻ thanh nhàn, nội trợ trong phủ sớm giao ta, việc điều phối bạc tiền cũng do một ta nắm giữ.
Lợi tức từ mươi vạn lượng của hồi môn xoay vòng ra vào, phủ Quốc Công từ trong ra ngoài đều được ta nuôi nấng chu toàn.
Phủ Quốc Công truyền bốn đời, thực ra gia sản sớm hao hụt, lúc lão Quốc Công còn sống còn có thể chống đỡ bề ngoài, đến đời Cơ Bá Dung, riêng việc đ.á.n.h trận tiêu sạch hơn nửa gia sản, chút tổ sản còn lại nuôi mấy trăm hạ nhân cũng khó.
Sau khi ta đến, trước tiên rà soát lại chi tiêu trong phủ, cần cắt thì cắt, cần tiết kiệm thì tiết kiệm, lại tính toán lại thu hoạch của mấy t.ử do thúc quản, rồi nối quan hệ vận tải của nhà ta vào, chưa đến nửa năm, phủ Quốc Công từ thoi thóp biến ăn mặc không lo.
Thái độ của thúc đối với ta cũng từ khách sáo biến ngoan ngoãn tùng.
Truyện được đăng page Ô Mai Đào Muối
Có lần ông ta cùng quản sự nhà bếp uống rượu, bị được nửa câu:
“……lúc lão Quốc Công còn sống, phủ cũng chưa từng dư dả đến vậy.”
Khi học lại lời ta , đuôi gần vểnh lên tận trời.
“Tiểu , bọn họ đều người rồi!”
“ hay không không quan trọng.”
Ta lật một sổ: “Bạc đến nơi, ai cũng ai. Bạc mà đứt, chẳng ai ai, nhớ kỹ đạo lý .”
nửa hiểu nửa không gật đầu.
Nhưng đến đầu năm thứ , nàng ta đến.
Nàng tên Dung Chiêu, nói là hậu duệ của vương thất cũ , năm Cơ Bá Dung đ.á.n.h hạ Châu nhặt được nàng ta trong đống đổ nát, khi ấy vẫn là một đứa trẻ nửa lớn.
Hắn nuôi nàng ta sáu năm, nuôi lớn rồi liền mang kinh.
Lão quản sự của phủ Quốc Công là thúc khi đến đưa thiếp ta, còn run.
“ nhân, Quốc Công gia gửi nói, Dung cô nương thân thế đáng thương, hắn mang phủ tạm ở, còn mong nhân chiếu cố nhiều hơn……”
Trong viết khách khí, nhưng ý tứ giữa các dòng chữ căn bản không hề hỏi qua ta.
là nha hoàn thân cận ta mang từ nhà mẹ đẻ đến, tại chỗ đập mạnh tấm thiếp xuống bàn:
“Tạm ở ! Mang một nữ nhân vào phủ, nói hay là tạm ở, nói khó chính là nhét vào ! nhân, người không thể đồng ý!”
Ta rót một chén trà, thổi lớp bọt mặt:
“Cứ xem người đến là loại người nào rồi nói sau.”
Ngày Dung Chiêu vào phủ, ta dẫn người ra nhị môn đón nàng ta.
Chiếc xe ngựa nàng ta là loại quân dụng tiêu chuẩn mà Quốc Công gia điều từ thùy .
Rèm vừa vén, nhảy xuống một cô nương mặc áo bông cũ nửa mới, gầy, trắng, mặt rất nhỏ, mắt lại rất to, một con thỏ bị kinh hãi, rụt rè nép vào đám người.
Khi nàng ta hành lễ với ta, đầu gối “cộp” một tiếng đập xuống nền đá, âm thanh nặng đến mức chính ta cũng thấy đau thay nàng ta.
2
“Dung Chiêu kiến nhân.”
Ta đưa đỡ nàng ta dậy, đầu ngón chạm vào cánh nàng ta trong khoảnh khắc, ta sờ thấy một lớp chai mỏng.
người luyện đao mới có loại chai .
mặt ta không lộ chút , mỉm cười dẫn nàng ta vào viện:
“Đường xa vất vả rồi, trước cứ nghỉ ngơi, lát nữa hẵng nói chuyện.”
Đợi nàng ta vào ở tại tiểu viện sắp xếp, ta kéo lại, thấp giọng nói chữ:
“Đi tra.”
đi ngày, lúc trở sắc mặt rất khó coi.
“ nhân, lai lịch của Dung Chiêu không nhỏ, nàng ta là vương nữ cuối cùng của , năm đó Quốc Công gia diệt , cả nhà nàng ta đều c.h.ế.t trong trận ấy.”
Chén trà trong ta suýt nữa không giữ nổi.