Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tờ đề rút đi, Trần Toái lộ vẻ xấu hổ che đi số đỏ ch.ót. Thấy tôi kinh ngạc, anh cuống cuồng nhét tờ đề vào hộc bàn, cao hống hách:
“Sao hả, ông đỉnh không?”
…
Đỉnh thật .
Tôi rơi vào trầm tư.
Kiếp trước Trần Toái nghiệp một trường đại top 3 cả nước, trong hồ sơ có ghi từng lại một năm. Tôi từng hỏi anh tại sao phải lại. Anh hơi nheo mắt, lộ vẻ tiếc nuối và bùi ngùi:
“Năm thi đại phong độ không , không đỗ được vào ngôi trường danh giá mình thích.”
Lúc đó tôi còn cảm thán chồng mình thật chăm và nghiêm túc, thương xót mà ôm lấy anh.
… Đồ tồi. Diễn giỏi thật . 47 điểm mà đòi thi trường danh giá? Có mà đi bán khoai lang nướng có!
Thôi bỏ đi, chấp nhặt gì tên trẻ trâu hiểu đời này.
Dưới quan sát tỉ mỉ của tôi, thần sắc Trần Toái có chút gượng gạo.
“Đã coi thường tôi sớm chuyển trường biến đi cho khuất mắt!” Anh ưỡn cổ nổi nóng.
Tôi mỉm cười đưa tay chạm vào.
“Bạn cùng bàn này, gân xanh trên cổ anh trông gợi cảm quá, em muốn hôn một …”
ngón tay còn chạm vào da thịt, anh đã hốt hoảng rụt lại, luống cuống một thiếu nữ tên ác bá trêu ghẹo.
“Cô… cô… cô!”
Thấy ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía mình, anh căm phẫn cúi gầm mặt, ngón tay sắp bấm nát màn hình điện thoại đến nơi. vàng ch.óe trông vừa hống hách vừa uất ức.
Tôi nhịn cười.
Chẳng phải là giả vờ làm lưu manh sao, mà chẳng làm được.
…
trong vòng một tháng ngắn ngủi đã trải qua hai kỳ thi. Thành tích của Trần Toái còn tệ hơn tôi tưởng. Tổng các môn cộng lại không nổi ba trăm điểm.
Nếu không phải vì Trần Toái quá nghèo, tôi đã nghi ngờ bằng cấp kiếp trước của anh là đi mua rồi.
Tan , tôi túm lấy quai ba lô của anh.
“Đi cắt tóc đi.”
Anh gắt gỏng lắc : “Cô là chứ, mắc gì tôi phải nghe cô?”
“Có cắt không?”
“Ông nhất quyết không.”
“Được thôi,” tôi mỉm cười.
Giữa hành lang đông đúc người qua kẻ lại, Trần Toái tôi ép vào tường.
“Nếu không cắt, em sẽ hôn anh .”
Thái dương anh giật nảy hai , ánh mắt kỳ quặc tôi:
“Rốt cuộc cô có biết đe dọa người khác là không?”
Anh giật quai ba lô khỏi tay tôi, mặt hằm hằm bước đi. Tôi cười tủm tỉm đi theo vào tiệm làm tóc.
Lúc bước , tên trẻ trâu tóc vàng đã biến thành một thiếu niên thanh thuần mái tóc đen lánh. Cuối cùng có được ba phần dáng dấp của mười năm . Cậu thiếu niên không tự nhiên né tránh ánh mắt của tôi, bực dọc mím môi.
“Vừa ? Có thể biến được rồi chứ?”
Đúng là tính tình xấu xa. Tôi tâm trạng nên không thèm chấp. Tôi kiễng chân, hôn một rõ kêu lên gương mặt mất kiên nhẫn của anh.
Khối cơ bắp trên mặt anh cứng đờ. Cổ anh đỏ rực lên trong tích tắc, anh bịt lấy mặt lùi lại. Đôi mắt long lanh vào môi tôi rồi nhanh ch.óng dời đi, nói khàn khàn:
“Cô… cô đã nói cần tôi nhuộm lại tóc sẽ không…”
Tôi lộ vẻ khó xử, lật lọng đổ lỗi:
“Xin lỗi nhé, tại anh đẹp trai quyến rũ quá nên em không kiềm chế nổi.”
“Bạn Trần Toái có thể coi là phần thưởng mà, thích không?”
Trần Toái của mười năm đã dùng ngụy trang hoàn hảo nhất, dùng dịu dàng kìm nén nhất để dạy cho tôi thấy là tự tin tràn đầy. Trần Toái yêu Ngôn Nhiễm nhất. Tôi chính là gu của anh ấy! Dù là tương lai hay hiện tại, anh ấy không thể không thích tôi được.
Tôi nhẹ nhàng đá vào mũi giày anh.
“Trả đi, nếu không… em hôn tiếp .”
Tôi làm bộ định hôn tới. Trần Toái nhíu mày ấn vai tôi lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, không thể nhịn thêm được nữa:
“Này cô Ngôn kia, em thật coi anh là chính nhân quân t.ử hả?”
Anh xanh mặt siết c.h.ặ.t tôi vào .
“Đừng động đậy!” Bên tai vang lên cảnh báo đầy hung tợn của anh.
Dữ dằn cơ à? Chàng rể nhỏ bé mà muốn làm phản sao!
Tôi vùng vẫy hai , lưng đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
“Trần Toái, sao anh lại nhuộm tóc đen lại ?”
“Cô gái trong anh là vậy, anh yêu đương rồi à?”
Chu Tiểu Nga nghiêng quanh một vòng, nhưng gương mặt tôi được Trần Toái bảo vệ rất kỹ nên cô ta không thấy được. Cô ta không bỏ cuộc, đưa tay định vén áo tôi lên. Trần Toái gạt phắt tay cô ta , lạnh lùng:
“Tôi làm việc , đỡ bà lão qua đường , cần phải báo cáo cô chắc?”
Chu Tiểu Nga đau đớn kêu lên một tiếng, nhỏ nhẹ phàn nàn:
“Anh mà làm việc á? Lừa quỷ chắc? Tôi hơi tò mò thôi mà, anh có cần tay nặng gái không?”
“Biến đi, đừng ép tôi phải tát cô.”
“Đi đi, thèm nói chuyện anh chứ!” Chu Tiểu Nga hậm hực bỏ đi.
Xung quanh không còn nữa, Trần Toái mới chậm chạp nới lỏng vòng tay siết c.h.ặ.t tôi. Anh nhe răng đe dọa:
“Vừa nãy em thấy rồi , anh mà nổi khùng lên đến phụ nữ đ.á.n.h. Loại đại tiểu thư cành vàng lá ngọc em nhất nên tránh xa anh …”
“Ồ,” tôi giả vờ run rẩy vì sợ hãi: “ khi ở trên giường anh hung dữ vậy sao, anh định đ.á.n.h em chỗ , người ta sợ đau lắm .”
Dáng vẻ hùng hổ của Trần Toái cứng đờ lại, một vịt bóp nghẹt cổ, mặt đỏ gay gắt. Một chữ tục tĩu không thốt nổi. Tôi thầm cười khẩy trong . So về độ lưu manh, Trần Toái mười tám tuổi biết nói miệng này vẫn còn non xanh lắm.
“Lông cánh còn mọc đủ mà đã dám hù dọa chị rồi?”
Tôi chọc chọc vào n.g.ự.c anh, hơi giận dỗi: “Nói đi, anh có thích Chu Tiểu Nga không?”
Trần Toái vốn dĩ vẫn còn ngẩn ngơ không biết phản ứng , nghe tôi hỏi trả ngay lập tức:
“Không thích, không quen.”
Câu trả khiến tôi rất hài .
“Ngoan lắm,” tôi giơ tay xoa anh một phần thưởng.
Trần Toái sực tỉnh, tức đến mức nhảy dựng lên: “Mẹ kiếp! Em coi ông là ch.ó để huấn luyện à?”
“Không phải ông , mà là chồng.”
Không khí đông cứng lại. Cậu thiếu niên mái tóc bù xù dựng đứng đứng ngây , nửa ngày mới run nói:
“Gọi bậy bạ gì , em điên à!”
Tôi mỉm cười gật : “Phải , anh mau tới nghe xem tim người ta có đập loạn xạ không này.”
tên lưu manh mặt dày này sống đến từng này tuổi chắc từng gặp mặt dày hơn mình. Đánh không được, mắng không xong, biết trừng mắt tôi để trút giận. Tiếc là chẳng có chút uy h.i.ế.p , ngược lại trông giống một mèo dỗi chủ. Thậm chí trước khi nhe vuốt cào người, nó còn phải cẩn thận thu lại bộ móng sắc nhọn của mình.
Chiếc xe đón tôi về nhà đã đỗ bên lề đường. Trần Toái thẫn thờ lững thững đi theo . Logo xe Mercedes phản chiếu ánh bạc ch.ói mắt dưới ánh mặt trời. Trần Toái ngẩn người vài giây rồi dừng bước. anh hơi khàn.
“Này, bạn cùng bàn.”
Anh đút tay vào túi quần, đưa mắt tài xế một lượt rồi lại cúi xuống tôi, cười vẻ bất cần đời:
“Kỹ năng hôn kém quá, lần hãy hôn kiểu Pháp nhé, anh sẽ cho em nếm mùi sung sướng.”
Anh “rầm” một đóng cửa xe lại, xoay người đi vào hẻm tối tăm. Bóng lưng anh hòa làm một màn đêm đặc quánh.