Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

tôi vì quá giận cắt luôn tiền tiêu vặt của tôi.

Trong lúc bế tắc, Chu Tiểu Nga – kẻ chẳng thân thích gì lại chủ động lạc. vài câu hỏi han giả tạo, cô ta cuối cùng vào vấn đề một cách nôn nóng.

chắc chưa đâu nhỉ, Trần Toái lại nhuộm tóc màu cũ .”

Trong tấm ảnh cô ta gửi tới, Trần Toái để mái tóc màu bạc còn ngông cuồng hơn cả trước đây. Anh khoác vai bá cổ với hai tên du côn, khóe miệng nở nụ cười hư hỏng. Dường như một đêm, mọi thứ lại quay về vạch xuất phát.

Chu Tiểu Nga cười có chút đắc ý:

“Tớ cô gái trong lòng Trần Toái là . Đám nhà giàu các thích chơi trò cứu rỗi đúng không? Tiếc là không phải người đàn ông nào trên đời này sẽ thích đâu.”

“Tại tôi phải cần tất cả đàn ông đều thích mình?”

Sự ác ý xộc vào mặt. Dù kiếp trước tôi đã sống ba mươi năm, làm không đoán ra tâm tư của cô ta chứ.

“Chu Tiểu Nga, cô thích Trần Toái.”

Tôi khẳng chắc nịch.

“Tôi không có!” Giọng Chu Tiểu Nga trở nên sắc lẹm: “Làm tôi có thể nhìn trúng loại con trai đó chứ!”

Cô ta vội vã cúp điện thoại, gửi tiếp mấy đoạn video qua.

Trần Toái ôm đầu thu mình trong góc tường giữa một trận hỗn chiến. Anh lén lút đem mấy tờ rơi bán đồng nát cho trạm thu mua phế liệu. Vì một lọ tương ớt hết hạn anh nằm lăn lộn ăn vạ trước cửa hàng tiện lợi.

[Cái loại thấp kém thế này, có Ngôn Nhiễm mới coi là bảo bối thôi.]

Ồ. Thế đã ?

[Chê thấp kém vẫn còn quay lén người ta? Vừa ăn cướp vừa la làng bị cô hiểu thấu đấy, cô thuộc họ ruồi à, một chê thối một vẫn cứ sà vào mâm?]

Chu Tiểu Nga im lặng hồi lâu không trả lời. Tôi chặn số xóa lạc cô ta đột nhiên nói:

[ tưởng mình cao thượng lắm à? Trần Toái có vị hôn thê , dù có tiền là kẻ thứ ba không xấu hổ thôi.]

Nói xong, Chu Tiểu Nga lập tức chặn tôi.

Kiếp trước Trần Toái chưa từng nhắc đến vị hôn thê nào cả. khi anh mất, tôi lật xem điện thoại mới anh vẫn luôn bị Chu Tiểu Nga đe dọa tống tiền.

vì tôi.

Chu Tiểu Nga hết này đến khác nói:

“Trần Toái, dự án này nếu không đưa cho tôi, tôi sẽ kể hết những chuyện đó cho vợ anh.” 

“Tham ô được tiền từ công ty là bản lĩnh của tôi, anh giỏi báo cảnh sát bắt tôi xem?” 

“Trần tổng thanh cao thế cơ , có dám để Ngôn Nhiễm bộ mặt thật của anh không?”

Trần Toái luôn im lặng và nhượng bộ.

“Đừng đến gần cô ấy.”

Chu Tiểu Nga cần nhắc đến tên tôi là có thể khiến Trần Toái tục thoái lui không cần tốn một giọt m.á.u. 

Có phải là vì vị hôn thê chưa từng lộ mặt kia không?

Đêm Giáng sinh, nhà tôi tổ chức tiệc. đột nhiên gọi điện cho tôi, nói phía Trần Toái xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.

“Cô Ngôn, Trần Toái cãi nhau gay gắt với , hình như còn động tay động chân nữa.”

Chẳng kịp thay lễ phục, tôi xách váy chạy ra ngoài. Đến trước cửa nhà họ Trần, tôi thở không ra hơi. trong truyền ra tiếng bát đũa xoong nồi đổ vỡ, xen lẫn những lời nh.ụ.c m.ạ khó nghe. Nào là “thằng ranh con”, “đồ súc vật”.

Tim tôi nảy một cái, tôi đập cửa rầm rầm. Một người đàn ông trung niên béo tròn mở cửa.

“Cô là ai, làm cái gì đấy?”

Ánh vừa mất kiên nhẫn vừa đầy vẻ tinh ranh vẩn đục của ông ta hoàn toàn khác xa với kiếp trước.

Kiếp trước khi đính hôn, Trần Toái nói với tôi anh là con nuôi. nuôi sức khỏe không tốt nên anh sắp xếp cho họ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở quê. Trước khi cưới, Trần Toái có đưa tôi về thăm một . chồng tương lai từ ái ôn hòa, hỏi han tôi đủ điều. Ông chồng luôn hớn hở, cười trông chẳng khác gì một vị Phật Di Lặc hiền lành.

“Cháu tìm Trần Toái.”

“Cô có quan hệ gì với thằng ranh con đó?” Người đàn ông nhìn tôi với vẻ ép buộc.

Đúng lúc đó, Trần Toái từ trong phòng bước ra. Khóe miệng anh bầm tím, nhìn thấy tôi sững lại một chút. Đôi càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

“Cô đến đây làm gì? Tiền nợ cô vài bữa nữa tôi sẽ trả, biến ngay !”

Anh đóng cửa lại nhưng bị người đàn ông chặn ngang.

“Con bé này là ai?”

“Chủ nợ.”

Người đàn ông cười khẩy một tiếng, giáng một bạt tai vào mặt Trần Toái.

“Tao hỏi lại nữa, nó là ai?”

Cơ mặt Trần Toái căng cứng.

“Chủ nợ.”

Người đàn ông nổi trận lôi đình ra tay tiếp, tôi đưa ra hiệu, lập tức tiến khống chế. Ông ta bị ấn c.h.ặ.t vào cánh cửa, la oai oái.

Trần từ trong bếp chạy ra, ánh cay nghiệt và độc địa.

“Tiểu Nga nói ở trường có con đàn bà quyến rũ Trần Toái, có phải không!”

“Không phải!” Giọng Trần Toái dõng dạc. 

“Không quan gì đến cô ấy, có đ.á.n.h có c.h.ử.i cứ nhắm vào tôi đây này, đừng kéo người khác vào.”

Trần Toái liếc nhìn tôi, rít qua kẽ răng: “ mau.”

Không giống như xua đuổi, giống như cầu xin hơn.

còn giúp nó nói chuyện! có xứng với cái Nguyệt không! đúng là đồ ch.ó hạ đẳng!” 

“Một lũ khốn nạn! Bà đây không tha cho chúng đâu!”

Bà ta nhìn quanh quất như muốn tìm v.ũ k.h.í. Tôi lập tức nắm lấy tay Trần Toái.

“Chạy , ông chồng ngốc của em!”

Đôi vốn rũ xuống của anh trợn to, ngây ra để mặc tôi kéo . Ngay khoảnh khắc Trần bưng nồi canh nóng hắt tới, Trần Toái như sực tỉnh, anh đẩy mạnh tôi về phía trước.

Nước canh nóng hổi dội xuống lưng anh, bốc những làn khói trắng. này, anh không chút do dự nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

.”

Gió lạnh rít tai, nhưng hơi ấm trong lòng bàn tay lại nóng hổi. Tôi muốn đưa anh bệnh viện nhưng Trần Toái từ chối. Anh cử động bả vai với vẻ không quan tâm: “Áo mặc dày, không bỏng vào thịt đâu.”

đuổi kịp tới.

“Cô Ngôn, tôi khóa trái hai vợ chồng đó trong phòng .” Ý đồ tranh công rõ ràng.

Tôi theo thói quen rút điện thoại ra, chợt khựng lại.

“Trần Toái…”

rõ ràng, tôi không có tiền trả cho . Trần Toái im lặng móc tiền ra trả. Đợi khỏi, anh cười vì tức.

“Hóa ra anh rảnh quá hóa rồ à, tự bỏ tiền túi thuê người bảo chính mình?”

Tôi không nói gì, bụng lại kêu một tiếng không đúng lúc. Chạy khỏi bữa tiệc, tôi chưa ăn một miếng cơm tối nào. 

Trần Toái nhún vai:

“Đừng nhìn anh, anh là thằng nghèo kiết xác.”

Được thôi. Tôi mân mê tà váy lễ phục đính kim cương.

“Chắc là bán được khối tiền đấy.”

Trần Toái tặc lưỡi khinh bỉ.

“Anh không rảnh để dây dưa với em đâu. Cạnh đây có quán đồ nướng, có ăn hay không tùy em.”

“Ăn ăn ăn!” Tôi mừng rỡ theo .

Đến trước cửa quán đồ nướng, Trần Toái lại dừng bước. Ánh anh rơi xuống mặt đất đầy dầu mỡ, nhìn sang tà váy dài quét đất của tôi. Đôi nhíu lại thành một ngọn núi nhỏ. Anh tiện tay vớ lấy chiếc ghế gỗ ở cửa, lấy ống tay áo lau sạch bụi bẩn.

“Ngồi đây đợi.”

Anh quay người chạy về phía góc phố. Mười phút quay lại, anh giơ hai tờ tiền đỏ trong tay, mặt hớn hở:

“Coi như hôm nay em may mắn, được ăn một bữa ngon ké anh đấy.”

Nụ cười rạng rỡ khiến anh mang thêm vài phần khí chất thiếu niên ấm áp. Anh dẫn tôi vào quán cơm đối diện, gọi bốn món một canh. Toàn là những khẩu vị tôi yêu thích. Tôi ăn xong buông bát, Trần Toái mới cầm đũa ăn như vũ bão.

Thấy tôi nhìn chằm chằm, động tác của anh khựng lại, móc trong túi ra một món đồ đẩy về phía tôi.

“Người bán hàng rong không bán hết nên tặng anh đấy, anh không thích mấy thứ này.” Anh qua loa giải thích.

Đó là một quả táo lớn đỏ mọng, trên in bốn chữ “Bình An Hỷ Lạc”. Đây là món quà Giáng sinh thịnh hành lúc bấy giờ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.