Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Hóa ra đây mới chính là quá khứ mà kiếp Trần Toái che giấu. Nửa đời chìm đắm đau khổ và tai ách. Bảo

Tôi siết c.h.ặ.t xấp tài liệu, lòng nặng trĩu. Bố tôi vốn là người giàu lòng trắc ẩn, ông sụt sịt mũi:

“Thằng tóc vàng đúng là t.h.ả.m thật…” 

“Nhưng dù có thì bố cũng không đồng ý con yêu đương với một tên đầu đường xó chợ đâu!”

Anh tài xế đưa tài liệu cung kính đính chính:

“Thưa ông, giờ là tóc xanh ạ.”

Cái ? Anh lại tóc nữa à? Chẳng kịp buồn bã thêm, tôi lập tức lao ra khỏi cửa.

Lúc tìm thấy Trần Toái, anh đang mấy tên du côn vây quanh.

“Đi thôi Trần Toái, ra quán net chơi.” 

“Không đi.” 

đi đ.á.n.h bi-a?” 

“Không đi.”

Tên tóc bực bội: “Mày làm , đổi tính à?”

Ngay khoảnh khắc thoáng thấy tôi, Trần Toái lập tức gạt bàn tay đang đặt trên vai mình của tên tóc ra.

bảo không đi là không đi, nói nhảm nhiều .”

Anh tôi đăm đắm. Ánh có chút gượng gạo. Dường anh muốn được khen ngợi, nhưng lại có vẻ không thoải mái vì mình lại ngoan ngoãn nghe lời tôi đến .

tên tóc cũng thấy tôi.

“Trần Toái, đây là đối tượng của mày à, trông xinh phết đấy!” 

“Em gái, làm quen chút nhỉ?”

Tôi bước đến bên cạnh Trần Toái, mỉm cười nói:

“Chào các anh, Trần Toái là bạn trai của tôi.”

Trần Toái hốt hoảng bịt miệng tôi lại.

“Đừng nói bậy!” Anh vội vã cảnh cáo tên kia: “Không phải quan hệ yêu đương đâu, người đừng có ra ngoài đồn nhảm.”

Tóc : “ người là ?”

Trần Toái buông tay ra, chắn tôi sau lưng để ngăn cản cái soi mói của bọn họ. Anh nghiến răng:

“Là đại ca của tôi, hiện giờ tôi theo cô ấy.”

Mấy tên tóc ngẩn người. Tôi cũng ngẩn người theo.

Sau khi đám tóc rời đi, Trần Toái kéo tôi con hẻm, sự sợ hãi đáy vẫn chưa tan hết.

đứa đó không phải người tốt đâu, em đừng có nói bậy bọn họ, sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của em.”

Một thời không gặp, anh tóc sang màu xanh khói, còn nối thêm một đoạn đuôi sói phía sau. Màu tóc càng làm nổi bật đôi sâu thẳm đầy vẻ hoang dã, trông lại càng giống một tên khốn nạn hơn.

Tôi có chút tức giận: “Anh nghĩ là em đang nói đùa à?”

Trần Toái không nói , đáy là một khoảng lặng im lìm.

Thời , Chu Tiểu Nga nhiều lần chặn đường anh. Cô nhất quyết bắt anh nghe một đoạn ghi âm. Đó là cuộc đối thoại giữa cô .

Chu Tiểu Nga nói: “Đám nhà giàu các cậu rất chơi trò cứu rỗi đúng không? Tiếc là không phải người đàn ông nào trên đời cũng sẽ cậu đâu.”

đoạn ghi âm, giọng của lạnh lùng:

“Tại tôi phải Trần Toái?”

Chu Tiểu Nga cất điện thoại đi, thần sắc lo lắng trộm anh. Trần Toái thầm cười khẩy lòng. Những quãng ngắt nghỉ không tự nhiên đó rõ ràng là sản phẩm của việc cắt ghép hậu kỳ.

Nhưng Chu Tiểu Nga thực sự đập tan ảo tưởng của anh. anh được chứ. Một kẻ tồi tệ anh, đáng lẽ nên mục nát góc tối suốt đời, cuối cùng ném đống rác độc hại để thiêu thành tro bụi.

“Trần Toái, chỉ coi anh một món đồ chơi giải khuây thôi, anh đừng nữa có được không?”

Trần Toái cười nhạt: “ khi nói thì có dùng não một chút không? Ai bảo tôi cô ấy?”

Chu Tiểu Nga c.ắ.n môi: “Tôi thấy phòng anh , anh giấu những mẩu giấy viết anh dưới gối.”

chưa nói hết câu bất ngờ Trần Toái bóp cổ.

“Ai phép cô phòng tôi!”

Chu Tiểu Nga điên cuồng đ.ấ.m cánh tay anh.

“Đó là nhà dì tôi, tại tôi không được …”

Trần Toái siết c.h.ặ.t t.a.y, mãi đến khi Chu Tiểu Nga tím tái lại mới buông ra. Cô ôm cổ quỳ xuống đất ho sặc sụa. Nghe thấy Trần Toái đang cười.

Anh nói: “Thì chứ.” “Tôi tình nguyện làm đồ chơi của cô ấy, đến tận ngày cô ấy chơi chán mới thôi.”

Sắc Chu Tiểu Nga vô cùng khó coi. Một mắng anh tự cam chịu hèn hạ, khác lại kinh hoàng lảo đảo bỏ chạy.

Ý nghĩ u ám kìm nén bấy lâu nay lộ ra người ngoài. Trần Toái cảm thấy khó chịu vô cùng. Nhưng những lời , anh không dám, cũng thấy xấu hổ khi không bày tỏ với

Anh chỉ có im lặng cô.

Trần Toái không thừa nhận mối quan hệ của chúng tôi. Anh cũng không giải . Tôi rất giận, quay lưng bỏ đi luôn. Anh không đuổi theo. Đúng chất một gã đàn ông tồi tệ lạnh lùng không bao giờ biết dỗ dành bạn gái trên mạng hay nói.

Cắm cúi đi không biết bao lâu, tôi đi ngang qua một tiệm làm tóc nhỏ không mấy bắt . Trên tường kính dán đầy ảnh người mẫu đủ các kiểu tóc, đó có một gương rất quen thuộc.

Chàng thiếu niên tóc xanh khói với mái tóc đuôi sói, ngước khoảng không. Trông một chàng hoàng t.ử u buồn rơi xuống trần .

Anh thợ làm tóc đứng ở cửa mời mọc khách làm tóc. 

Tôi chỉ bức ảnh đó: “Các anh đang xâm phạm quyền hình ảnh của người khác đấy.”

“Cô bé đừng nói bậy, đây là người mẫu của tiệm tôi đấy.” 

“Người mẫu?” 

“Phải ,” thấy tôi có vẻ hứng thú, anh thợ nhiệt tình lấy thêm nhiều ảnh ra nữa.

Đủ bảy sắc cầu vồng cam vàng lục lam chàm tím, Trần Toái gom đủ một bộ sưu tập luôn .

, thằng nhóc trông cũng được, phối hợp với chúng tôi tóc làm kiểu, chúng tôi trả tiền, không lừa gạt đâu.”

Anh thợ vốn là người luyên thuyên, nói mãi không thôi.

“Thời bảo không làm nữa, nhưng đêm Giáng sinh đột nhiên lại chạy tới, hỏi tôi có ứng ít tiền không, đổi lại nửa năm sau để mặc chúng tôi muốn làm với đầu cũng được.”

Anh bĩu môi: “ đi lại nhiều lần , chất tóc hỏng hết , tôi thấy tội nghiệp mới đồng ý đưa trăm tệ, không thì tìm đâu ra công việc bán thời nhẹ nhàng ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.