Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi không thể để anh cả và anh hai tôi bây giờ.
Nếu không.
Tất cả những gì tôi làm sẽ trở vô nghĩa.
Hôm cũng là một ngày tràn đầy năng lượng.
Cố , Tiểu Tiểu!
Mày là tuyệt nhất!
……
Đoạn video tự thuật đầu tiên tôi kết thúc.
Người dẫn chương trình không kìm được : “Lúc Tiểu Tiểu vừa phát hiện mình mắc u.n.g t.h.ư, những video đều được đặt ở chế độ riêng tư.”
Anh cả khẽ mím môi: “Có lẽ Tiểu Tiểu có nỗi khổ khó , anh vẫn không tin em ấy lại tuyệt tình vậy.”
Anh hai lạnh giọng: “Anh cả, người như nó không đáng để anh thương hại.”
Anh cả muốn gì đó, lại thôi.
Anh hai quay mặt đi, bóng tối phủ kín nửa gương mặt: “Trong đời , điều anh hối hận nhất, chính là đã nhận nó làm em gái ở trại trẻ mồ côi!”
3
【Ngày 1 tháng 9 2020, tôi tìm được công mới rồi】
Lại ngày khai giảng hằng .
Sáng khi ra ngoài mua bánh bao, tôi trước cổng trường chật kín người.
Tính ra.
Tôi đã rời xa trường học được hai tám tháng.
Không thể tục học, quả thật là một điều đáng tiếc.
tôi không hề cảm hối hận.
Thậm chí còn mình dũng cảm vô cùng! Ha ha!
Tôi luôn biết cách tự an ủi bản thân.
cô đơn.
lẻ loi.
khó khăn…
À đúng rồi.
Hôm còn có một chuyện rất đáng vui.
Sau khi làm nhân viên giao đồ ăn, phục vụ, tôi – Lục Tiểu Tiểu – lại mở khóa một công mới rồi.
Từ tôi sẽ trở một nghệ nhân làm thủ công.
, đây là những nguyên liệu tôi sẽ dùng sau .
Có đẹp không nào.
Đây là công do các tình nguyện viên trong cộng đồng giới thiệu tôi.
Một chiếc tinh xảo mất cả một ngày để hoàn , mỗi chiếc có thể kiếm được 50 tệ.
Một ngày 50 tệ, một tháng là 1.500 tệ rồi đấy.
Tôi có giỏi không nào.
Không chỉ tự làm, tôi còn chia sẻ cách kiếm tiền tất cả mọi người trong .
Khi biết mình có thể vừa ở bệnh viện hoặc ở nhà vừa làm thủ công kiếm tiền, ai cũng vui mừng.
Đặc biệt là anh cả.
Anh còn nhắn riêng tôi để cảm ơn.
“Trưởng , cảm ơn bạn đã dạy tôi làm , như vậy em trai tôi đang đi học cũng có thể đỡ vất vả hơn một chút. Nó thật sự rất khổ, nhiều lúc tôi không muốn tục làm gánh nặng nó nữa, lại sợ… sợ nó một mình sẽ quá cô đơn. Từ khi em gái bỏ đi, nó như biến một con người khác, không thích chuyện, cũng không còn cười nữa…”
tin nhắn anh cả, tôi lại khóc một trận.
Tôi không biết an ủi anh thế nào, cũng không biết làm để anh hai vui vẻ hơn.
Tôi chỉ có thể cố gắng làm nhiều đồ thủ công hơn, tìm những làm khác, kiếm từng chút tiền… chỉ là một xu hai xu, tích góp lại cũng sẽ một khoản không .
, anh hai đã cuối đại học.
Không biết anh có tục học cao học không.
Anh thích nghiên cứu nhất.
Từ đã mơ ước trở một nhà khoa học, tôi thật sự hy vọng anh không bị cuộc sống kéo chân, có thể thực hiện được ước mơ mình.
Tôi làm gì để giúp anh đây.
Tôi không biết nữa.
Hay là… ngừng uống t.h.u.ố.c giảm đau đi.
Số tiền đó có thể tiết kiệm lại để dành anh hai.
uống t.h.u.ố.c giảm đau vẫn đau, uống càng nhiều thì càng lờn t.h.u.ố.c, cứ vòng luẩn quẩn như vậy, sớm muộn t.h.u.ố.c cũng mất tác dụng.
Chi bằng không uống nữa.
Đỡ tốn tiền.
Tiền… là một thứ tốt.
Chín mươi chín phần trăm vấn đề trên đời đều có thể giải quyết bằng tiền.
Chỉ tiếc là tôi không có tiền.
Từ lớn đều không có.
Tôi, anh cả và anh hai… đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi ở trại trẻ mồ côi.
Có thể sống bây giờ đã là may mắn rồi.
còn dám mơ có nhiều tiền hơn nữa…
Ôi, tôi không nên những lời tiêu cực như vậy.
Bị bệnh thì uống t.h.u.ố.c, đừng học theo tôi, tôi là “lì đòn” mà!
Thôi, tôi đi làm đây.
Hôm cũng là một ngày cố gắng và vui vẻ sống ! Ha ha!
Còn anh cả, thật muốn anh đeo một lần.
Chắc chắn sẽ rất đẹp!
……
Đoạn video tự thuật thứ hai tôi kết thúc.
Ánh mắt anh cả dần trở nên xa xăm, như đang chìm vào những ký ức trước đây giữa anh và “trưởng ”.
Người trưởng lúc nào rảnh rỗi cũng tìm anh trò chuyện.
Người giống như mặt trời , ngày nào cũng ríu rít không ngừng trong .
Cô gái cực kỳ thích đủ trợ từ đáng yêu vào sau mỗi câu trả lời ấy!
Sau một thoáng im lặng.
Anh cả người dẫn chương trình rồi hỏi: “Có biết Tiểu Tiểu mắc bệnh gì không?”
Người dẫn chương trình gật đầu: “Giống Tổng giám đốc Lục, là u.n.g t.h.ư xương.”
Anh cả sững người, gân xanh trên trán cũng nổi rõ rệt.
“Ung xương… có thể ngừng t.h.u.ố.c giảm đau được.”
Ai cũng biết.
Ung xương là một trong những u.n.g t.h.ư đau đớn nhất.
Anh cả đã từng tự mình trải qua, càng hiểu rõ nỗi khổ trong đó mức nào.
Hốc mắt anh lại đỏ lần nữa.
Anh bắt đầu hỏi về tung tích tôi.
Người dẫn chương trình lắc đầu: “Cô ấy đã qua đời rồi.”
Rầm!
Một tiếng vang ch.ói tai bật .
Anh hai đập mạnh chiếc micro trong tay xuống.
Âm thanh sắc nhọn, ch.ói óc vang khắp cả trường quay.
“Có thể đừng diễn nữa được không, người như nó có thể c.h.ế.t được!”
“Anh cả, em không tục nổi nữa, anh muốn thế nào thì tùy!”
“ em vẫn rõ trước với anh, em tuyệt đối sẽ không nhận Lục Tiểu Tiểu là em gái nữa!”