Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 2

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, biểu cảm trên mặt họ trước tiên là chấn động, rồi nhanh ch.óng chuyển sang sự hả hê đã hiểu rõ mọi chuyện.

Lục Tinh Hà tới, giả vờ quan tâm :

“Tô Niệm, sao cậu không vào trong? Sắp vào rồi mà, hay là… bỏ rồi?”

Hứa Dao đứng phía sau không nói gì, chỉ giơ tay lên, khẽ che miệng cười.

“Đừng nói là biết mình không có hy vọng, nên dứt khoát không luôn đấy nhé?”

“Thật ra cũng không sao đâu, con gái mà, đâu nhất thiết phải học trường đại học tốt vậy.”

Tôi mỉm cười.

Không phải nụ cười lạnh lùng, cũng không phải nụ cười chế giễu, chỉ là cười một cách thản.

Tôi đón lấy ánh mắt dò xét của Lục Tinh Hà, nhẹ nhàng :

“Lục Tinh Hà, cậu có biết không? Giấy báo trúng tuyển đã được phát trước kỳ đại học rồi đấy.”

Biểu cảm của cậu ta cứng đờ trong tích tắc.

Tôi dừng lại một chút, chừa đủ thời gian để cậu ta suy nghĩ và nhấm nháp câu nói này, rồi thong thả nói tiếp.

“Cậu được chưa?”

Sự ồn ào xung dường bị nhấn nút tắt tiếng ngay khoảnh khắc này.

Lục Tinh Hà nhìn tôi, trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hoang mang và một tia hoảng loạn mà ngay chính cậu ta cũng chưa ra.

Cậu ta bản năng lắc đầu.

“Ồ,” tôi gật đầu, ý cười trên môi càng sâu hơn, “vậy sao?”

“Nhưng tôi được rồi.”

5

Khoảnh khắc dứt lời, huyết sắc trên mặt Lục Tinh Hà rút đi với tốc độ mắt thường có nhìn thấy.

Môi cậu ta mấp máy, hồi lâu nặn ra được vài chữ:

“Cậu… nói bậy…”

Hứa Dao cũng ra có điều gì đó không đúng, ra sức kéo cánh tay cậu ta:

“Tinh Hà, anh đừng nghe cô ta nói! Cô ta chỉ đang ghen tị với chúng ta thôi! Mình đi mau, đừng quan tâm con điên này!”

Lục Tinh Hà hung hăng hất tay cô ta ra.

Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt vằn vện tia m.á.u:

“Không ! Thầy Trương đã đích đồng ý rồi, dùng suất của tôi đổi cho Dao Dao! Người bị loại là cậu đúng!”

Tôi chẳng buồn nói thêm với cậu ta chữ nữa.

Đôi , sự im lặng còn có sức mạnh hơn bất kỳ lời lẽ .

Sự thản này đã phá vỡ hoàn toàn ranh giới ngự tâm lý cuối cùng của cậu ta.

Cậu ta rẽ đám đông xung , người gầm rống lao về phía dãy học:

“Tôi phải đi tìm thầy Trương! Tôi phải cho rõ!”

Hứa Dao lảo đảo vội vàng đuổi .

Không phải đợi lâu.

Cặp tình nhân trẻ đó lần lượt ra tòa học vụ.

“Chát!”

Một tiếng bạt tai giòn giã vang lên.

Hứa Dao hung hăng tát vào mặt Lục Tinh Hà:

“Lục Tinh Hà! Đồ dối trá! Anh đã hủy hoại tôi! Anh đã hủy hoại cả cuộc đời tôi rồi!”

Lục Tinh Hà ôm mặt, không dám tin nhìn cô ta, ngay lập tức cũng bùng nổ:

“Tôi hủy hoại cô? Hứa Dao, tôi vì cô mà đến suất tuyển cũng bỏ! Bây ngược lại trách tôi?”

“Tôi bảo anh bỏ chắc? Là do anh tự muốn làm anh hùng!

Là do anh tự hứa sẽ lo liệu ổn thỏa mọi thứ! Bây thì sao? Bây tôi phải làm sao? Đến trường đại học tôi cũng không có mà học nữa rồi!”

Hứa Dao suy sụp đ.ấ.m thùm thụp vào người cậu ta,

“Anh là cái đồ ích kỷ! Anh chỉ biết tự làm bản mình cảm động!”

“Vậy còn cô thì sao? Lúc đầu cô chẳng phải cũng vui vẻ lắm sao? Bây xảy ra chuyện, cô liền đẩy hết trách nhiệm lên đầu tôi à?”

Lục Tinh Hà đỏ ngầu mắt gào thét,

“Nếu không phải do điểm số của cô t.h.ả.m hại đến mức đến tư cách suất nhường lại cũng không có, thì mọi chuyện có ra thế này không?”

Câu nói này đã hoàn toàn chọc giận Hứa Dao.

Cô ta một người đàn bà chanh chua nhào lên cấu xé cậu ta, miệng c.h.ử.i bới những lời ác độc nhất.

Từng ngọt ngào bao nhiêu, phút này lại t.h.ả.m hại bấy nhiêu.

Tình yêu cảm thiên động địa, đứng trước hiện thực, mỏng manh một lớp giấy dán cửa sổ bị chọc thủng.

Các phụ huynh và thí sinh xung đều xúm lại, chỉ trỏ bàn tán về họ.

Tôi thản thu lại ánh nhìn, sang nhìn cô bạn vừa ra , lên tiếng:

“Đi thôi, tớ mời cậu uống trà sữa.”

Cô bạn vẫn còn ngơ ngác:

“Hả? Không đợi họ đ.á.n.h nhau xong à?”

Tôi mỉm cười, kéo tay cô ấy lưng bỏ đi.

Màn cãi vã t.h.ả.m hại phía sau vẫn đang tiếp diễn, nhưng tôi đã chẳng còn chút hứng thú .

Đó chẳng qua chỉ là hai kẻ ngu ngốc, đang phải trả giá cho sự ngu ngốc và tự phụ của chính mình mà thôi.

6

Bảy năm sau.

Tôi đứng trên bục của một hội thảo học kỹ sinh học hàng đầu trong nước.

Ánh đèn sân khấu chiếu vào mặt tôi, hơi ch.ói mắt, nhưng tôi đã sớm quen.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi, đang học tiến sĩ, chuyên ngành về chỉnh sửa gen.

tựu vừa công bố của tôi, đã giải quyết được một bài toán kỹ bị treo lơ lửng bấy lâu nay trong ngành.

xuống khỏi bục phát biểu, vài vị tiền bối trong ngành vây giao lưu với tôi, tôi lần lượt đáp lại từng người.

Một người đàn ông mặc bộ vest cắt may tinh tế, yên lặng đứng đợi bên ngoài vòng người một lúc, cho đến xung tôi vãn người, anh tới.

“Chào cô Tô.”

Anh đưa tay ra, giọng nói trầm ấm nhã nhặn,

“Tôi là An.”

Tôi bắt tay anh, cảm giác bàn tay ấm áp và khô ráo.

“Bài báo cáo của cô xuất sắc, đặc biệt là giải pháp cho hiệu ứng phụ ngoài mục tiêu, góc độ tiếp cận mẻ.”

Anh không nói lời khách sáo , mà trực tiếp đi vào trọng tâm của tôi.

Tôi hơi bất ngờ, người có nhìn ra điểm mấu chốt trong luận văn của tôi ngay cái nhìn đầu tiên không nhiều.

Tôi ngước mắt nghiêm túc đ.á.n.h giá anh, anh trạc tuổi ngoài ba mươi, đường nét khuôn mặt sâu sắc, khí chất điềm tĩnh, không giống một khoa học thuần túy.

“Anh quá khen rồi.”

Anh mỉm cười, đưa cho tôi một tấm danh thiếp:

“Tôi là sáng lập của một quỹ đầu tư công nghệ sinh học, vẫn luôn dõi các công nghệ tiên tiến trong lĩnh vực này.”

“Không biết tối nay tôi có vinh hạnh được mời cô Tô dùng bữa tối, để trò chuyện sâu hơn về khả năng thương mại hóa quả của cô không?”

Lời mời của anh thắn, lại mang sự tôn trọng đúng mực, khiến người ta không chối .

Địa điểm ăn tối là một hàng tư nhân yên tĩnh.

Chúng tôi trò chuyện nhiều, chuyên môn kỹ đến triển vọng ngành.

Trò chuyện với anh là một trải nghiệm thoải mái,

Anh luôn có nhanh ch.óng thấu hiểu và đưa ra phản hồi mang tính xây dựng sau mỗi quan điểm tôi đưa ra.

Anh sẽ không ngắt lời tôi, càng không dùng thái độ “tôi hiểu biết hơn cô” để phán xét suy nghĩ của tôi.

Đó là một cảm giác yên đã lâu không có, cảm giác được đối xử đẳng và tôn trọng.

Sau bữa tối, anh lái xe đưa tôi về trường.

Xe dừng dưới lầu ký túc xá, không ai nói lời , bầu không khí tĩnh lặng lan tỏa trong xe.

Một lúc sau, anh đột nhiên lên tiếng:

“Tô Niệm, anh không muốn dùng lý do hợp tác hay dự án để hẹn em ra ngoài nữa.”

Tôi sang nhìn anh, ánh đèn đường xuyên qua cửa kính xe, hắt một mảng sáng tối dịu dàng lên góc nghiêng sắc nét của anh.

Anh đón lấy ánh mắt tôi, ánh nhìn chân và tập trung:

“Anh có lấy phận một người đuổi, chính thức mời em hẹn hò vào lần sau được không?”

7

Trái tim tôi không khống chế được mà lỡ một nhịp.

Đón lấy ánh nhìn của anh, tôi gật đầu.

Ở bên An, cuộc sống của tôi được tiêm thêm một dòng nước ấm.

Chúng tôi cùng nhau đi nghe hòa nhạc, đi dạo bảo tàng mỹ , cũng có những ngày cuối tuần nằm ườn trên sofa xem một bộ phim cũ.

Anh chưa bao về quá khứ của tôi, nhưng luôn biết cách xoa dịu đúng lúc mỗi tôi tình cờ để lộ một chút lấn cấn về những chuyện đã qua.

Cho đến lớp trưởng cấp ba gửi tin nhắn họp lớp vào nhóm chat, An tình cờ nhìn thấy.

Anh vuốt lọn tóc xõa bên má tôi ra sau tai, dịu dàng :

“Muốn về gặp lại mọi người không? Anh đi cùng em.”

Tôi ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn lời.

Có những chuyện, trước sau gì cũng phải đối mặt.

Địa điểm họp lớp được đặt tại một bao của một hàng trong phố.

tôi và An đến nơi, bên trong đã náo nhiệt.

Sự xuất hiện của tôi làm căn đang ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lại vài giây.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.