Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi ngẩn người, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Dường như tôi thực sự đã thay đổi.

Trước đây tôi chỉ biết vùi sách vở, mọi ồn ào ngoài đều liên quan đến mình.

Nếu không có Bạch Dương, có lẽ tôi cũng nhận ra trên khuôn mặt lãnh đạm của mình đã bắt xuất hiện những xúc khác: tức giận, vui vẻ… như một con người thực sự đang sống.

Bạch Dương giống như một ngôi sao băng, đột ngột xẹt qua thanh xuân của tôi, rực rỡ đến mức không thể khước từ.

Một chàng trai tỏa sáng như thế xuất hiện trong những năm tháng thiếu nữ, sức sống ấy khiến ai cũng phải ngoái nhìn.

Cậu ấy có lẽ xa, cũng có lẽ gần.

hai người lướt qua nhau trong thoáng chốc, bạn sẽ thấy choáng ngợp, ghi nhớ từng chi tiết về cậu ấy, rồi đắm chìm lúc nào không hay.

Nhưng tôi quyết định phải tránh xa Bạch Dương.

Nếu cứ tục, cậu ấy có thể sẽ chịu chung số phận với những chàng trai trước đó: trở con mồi của Tần Dao, trêu đùa rồi đá văng.

Thế nên tôi càng trở nên im lặng hơn, không còn màng đến Bạch Dương nữa.

Cậu ấy tìm tôi trò chuyện, tôi phớt lờ.

Cậu ấy dùng nắp b.út chọc lưng tôi, tôi đứng dậy rời ghế, coi như không thấy .

Cậu ấy hào hứng giảng cho tôi, tôi trực từ chối, tự mình vùi nghiên cứu.

Phía tôi một vùng áp suất thấp đang không ngừng tích tụ.

Những nam sinh khác thấy vậy, cười cợt sấn đến nhờ cậu ấy giảng , liền Bạch Dương lạnh lùng đuổi :

“Biến biến biến, tôi chỉ giảng cho con gái thôi.”

Đám nam sinh dường như thấy thú vị, bèn nhờ những bạn nữ khác trong đến hỏi .

Các bạn nữ cầm tờ đề, rón rén tiến lại gần “vùng áp suất thấp” Bạch Dương, nhưng chưa kịp nói câu nào, vừa chạm phải cậu ấy đã chạy mất tăm.

những mẩu chuyện nhỏ ấy, Bạch Dương vẫn như không có chuyện , kiên trì chọc phá tôi.

nắng xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng loang lổ trên mặt đất.

Hai đường ngô đồng xanh mướt, tôi đeo ba lô , bỗng nhiên tai vang hai tiếng chuông xe.

Bạch Dương ngồi trên chiếc xe đạp, nở nụ cười tinh quái đầy vẻ bất cần.

“Tần Niệm, sao cậu gỗ đá thế, thấy người quen mà không biết chào một câu à?”

Tôi không tiếng, giả vờ như không thấy mà .

Bạch Dương nhấn bàn đạp đuổi theo:

“Tần Niệm, đừng có giả vờ không quen biết tôi.”

“Cậu rốt cuộc ?”

Bạch Dương cười:

làm bạn với cậu thôi.”

Tôi tục im lặng, nhìn thẳng trên vỉa hè.

Bạch Dương đạp xe song song cạnh, thỉnh thoảng lại nhấn chuông xe, huýt sáo vài cái.

Người qua đường đều nhìn chúng tôi với nụ cười.

“Ồ, tuổi trẻ mà”.

Tôi dừng lại, Bạch Dương cũng chống chân dừng xe.

Tôi nghiêm túc nói:

“Đừng lại gần tôi, sẽ gặp vận rủi đấy.”

Bạch Dương sững người một lát rồi bật cười:

“Tại sao? Có người nói cậu có số sát người à? Nên cậu mới tự đóng cửa trái tim, không cho ai sao?”

Tôi nửa đùa nửa thật gật :

“Đúng vậy, tất cả những người từng thân thiết với tôi trước đây đều không có kết cục tốt. Nếu không người theo, thì tránh xa tôi ra.”

“Kết cục chứ? núi đao hay xuống biển lửa?”

Tôi im lặng nhìn chằm chằm Bạch Dương, dùng nói sự nghiêm túc của vấn đề.

Bạch Dương cũng im lặng, có chút ngạc nhiên, nhưng cậu ấy nhạy nhận ra tôi không hề nói đùa.

Những bí mật đen tối, nhớp nháp của tuổi dậy thì giống như một vực sâu không thấy đáy, không thể nói lời, cũng thể vượt qua.

Cuối cùng tôi vẫn nén lại xúc khóc, vô .

Nhưng Bạch Dương đã chặn tôi lại:

“Tần Niệm, tôi không sợ.”

của chàng trai ấy kiên định sáng rực như một ngọn lửa, khiến tôi thoáng chút thẫn thờ.

Nó khiến tôi một lần nữa tin tưởng một người.

vô số lần vấp ngã thu mình vỏ bọc dày cộm, tôi lại một lần nữa mở ra vỏ cứng nhắc ấy, lộ phần nội tâm mềm yếu trắng ngần trong.

Lần này tôi cẩn thận.

Tôi khéo léo giữ mối quan hệ với Bạch Dương chỉ trong phạm vi .

Ở trường hay trên đường phố, tôi cố gắng tránh mọi sự xúc trong vòng một mét với cậu ấy.

Nhưng Tần Dao vẫn nhìn thấy.

Không biết dây thần kinh nào của cô ta chập mà lại đến tìm tôi.

Cô ta đứng ngoài hành lang, nhìn qua cửa sổ cười khúc khích thấy Bạch Dương tôi đang thảo luận tập.

Mãi cho đến một nam sinh trong gọi tôi:

“Tần Niệm, em gái cậu đến tìm kìa.”

Tôi quay lại, nhìn thấy Tần Dao ngoài cửa sổ, da gà lập tức nổi khắp người.

Cô ta mỉm cười, một lần nữa lộ ra như nhìn thấy con mồi.

Mọi tế bào trong tôi đều rung chuông cảnh báo, nhắc nhở tôi rằng Tần Dao lại sắp dùng chiêu cũ.

cấp ba, tích của Tần Dao bình thường, vốn dĩ cô ta cũng tâm trí đâu mà .

tích trở chủ đề duy nhất bố mẹ giáo huấn cô ta, tôi luôn lôi ra làm tấm gương so sánh.

“Dao Dao, con có thể tập chăm chỉ như chị con không, điểm số cao hơn một chút?”

“Mẹ ơi, con có mà, mẹ có phải không thấy đâu. phải mẹ nói không gây áp lực cho con sao? Con người ta ngoài hành ra cũng phải làm việc khác chứ, không sẽ mọt sách mất.”

Mẹ tôi thỉnh thoảng mắng cô ta, nhưng giọng điệu ôn hòa, cô ta luôn dùng vài câu nũng nịu lấp l.i.ế.m cho qua.

Tần Dao tuy không coi trọng việc , nhưng cô ta ghét việc thua kém tôi ở bất kỳ phương diện nào.

Cô ta thậm chí còn bảo tôi hãy thi kém một chút, nếu không cô ta sẽ không tôi yên.

Tôi nhìn cô ta bằng như nhìn một kẻ ngốc.

Cô ta thật sự nghĩ mình cái thế?

Thật nực cười, cô ta lấy tư cách mà đe dọa tôi.

Vì thế suốt thời cấp ba, tôi vui vẻ đắm mình trong biển kiến thức, không cần thiết cũng thèm nói chuyện với cô ta, coi như cô ta không tồn tại cho thanh thản.

phát hiện ra Bạch Dương, Tần Dao dường như coi việc chinh phục cậu ấy cách duy nhất chiến thắng tôi.

Cô ta bắt phô diễn những tiểu xảo của mình, lại nhiệt tình ra sân bóng rổ đưa nước.

Hôm đó Bạch Dương nằng nặc đòi tôi xem cậu ấy thi đấu.

tôi đến sân bóng, tôi lập tức nhìn thấy Tần Dao giữa đám đông.

Gương mặt cô ta ửng hồng, vừa cầm chai nước vừa hò hét cổ vũ với vẻ thẹn thùng không giấu giếm.

Tôi sa sầm nét mặt rời khỏi sân bóng.

đó, Bạch Dương tức giận chặn tôi lại ở góc tường:

“Tần Niệm, đã nói đến xem tôi đá bóng mà sao cậu không đến? Không có ai đưa nước, tôi khát sắp c.h.ế.t rồi đây này.”

phải có cả hàng dài con gái xếp hàng đưa nước cho cậu đó sao?”

Tôi cũng bực bội không kém.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.