Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
đề phòng bất trắc, cô ấy cho tôi một loạt kiểm tra toàn thân.
Ngày hôm sau khi nhận báo cáo, sắc mặt cô ấy vô nặng nề: “Tống Thanh Ninh, thể cậu hạn rồi. Quãng thời gian cuối này cậu bắt buộc phải nhập , không đâu nữa.”
“ hạn mức nào?” Tôi cố tỏ ra nhẹ nhõm, hỏi cô ấy, “Dù sao chúng ta từng đồng nghiệp, cậu thể nói thật với mình.”
Mắt Chu đỏ hoe: “ hình của cậu bây giờ… thể một ngày nào đó ngã xuống không bao giờ tỉnh nữa.”
“Tống Thanh Ninh, cậu chuẩn cho hậu sự của mình .”
Những năm qua, tôi tiễn cha mẹ , bây giờ chỉ một mình, ngay cả mảnh đất chôn cất người ta cướp mất.
Tôi âm thầm cười khổ, mình thì hậu sự gì mà chuẩn chứ?
Bất chợt, tôi nhìn thấy Tờ đăng ký nguyện tặng thi thể trên bàn cô ấy.
Nhớ sự nghiệp mà mình từng đam mê, vì bệnh tật hành hạ mà đành phải bỏ dở giữa chừng, trong lòng tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ mới.
Tôi đưa rút tờ đơn nguyện đó, đặt trước mặt Chu .
“Mình muốn ở bệnh chúng ta, một ‘người thầy im lặng’.” (1)
(1) Người thầy im lặng (Đại thể lão sư): Danh xưng tôn kính dành cho những người xác cho học sinh viên thực hành giải phẫu.
Chương 4
Chu kinh ngạc nhìn tôi.
“Tống Thanh Ninh, cậu…”
Tôi mỉm cười với cô ấy: “Sinh mệnh của mình hồi kết, từ lâu chẳng vướng bận gì.”
“Mình muốn tặng thể bệnh tật này người thầy thực hành, cung cấp cho bệnh nghiên cứu học, giác mạc và các quan khác thì cho những người nó hơn, họ thay mình sống tiếp thật tốt.”
Chu nắm chặt tôi: “Cậu nghĩ kỹ chưa?”
“Trở thành một người thầy xác rất nhiều dũng khí đấy.”
Tôi vỗ vỗ cô ấy: “Ngay cả chút dũng khí này mà không , thì mình uổng công sinh viên trường rồi.”
Nếu sau khi chết không thể yên giấc ngàn thu dưới lòng đất, chi bằng chút chuyện ý nghĩa hơn.
coi như, vẽ một dấu chấm tròn trịa cho giấc mơ từng ép phải bỏ dở năm xưa vì bạo bệnh.
Tôi buông cô ấy ra, nắn nót viết từng chữ thông tin của mình lên tờ đơn đăng ký, sau đó trịnh trọng giao vào cô ấy: “Bác sĩ Chu, trăm sự nhờ cậu.”
“.” Giọng cô ấy khàn .
“ giải phẫu bệnh tháng này vừa vặn mới mời bàn vàng học Triệu Văn Triệt từ nước ngoài trở về. lúc đó mình anh ấy đích thân cầm dao mổ, cậu trở thành bệnh nhân đầu tiên sau khi anh ấy về nước.”
“Kỹ thuật dùng dao của anh ấy vang danh thế … cậu không quá đau đâu.”
Nghe thấy ba chữ “Triệu Văn Triệt”, nhịp tim tôi lỡ một nhịp.
Chần chừ một thoáng, tôi dặn dò Chu : “ hình của mình, xin cậu tạm thời đừng nói cho anh ta biết.”
Cô ấy ngầm hiểu ý.
“Cậu yên tâm, thông tin của người nguyện chúng tôi bảo mật toàn diện.”
“Chưa giây phút cuối , không ai biết danh sách và thông tin của những người xác.”
Tôi gật đầu, yên tâm thở phào.
Chu nắm chặt tôi: “Nếu mọi thứ sắp xếp ổn thỏa, hôm nay mình thủ tục nhập cho cậu. thể cậu không thể kéo dài thêm nữa đâu.”
“Cho mình thêm ba ngày nữa .” Tôi nhìn cô ấy, “Dưới tên mình vẫn một căn nhà xử lý nốt.”
“Xử lý xong, mình bệnh thủ tục ngay.”
Thấy vậy, cô ấy không ép buộc thêm.
Từ khám bệnh ra, tôi cờ đụng mặt Triệu Văn Triệt. Trên người anh thoang thoảng mùi hương gỗ thông mát lạnh quyện hương nước giặt nhàn nhạt.
Lúc lướt qua nhau, tôi không thèm nhìn anh, nhưng anh gọi tôi .
“Tống Thanh Ninh.”