Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

Nhưng nếu chuyển toàn bộ mệnh chỉ một lần, thì một mệnh cách không đủ tôn quý… bị khí ấy ép đến .

là cách để giải chú.

Để đại tỷ một lần tiếp nhận hết thảy khí vốn thuộc ta.

ngày nàng mong đợi nhất… cũng là ngày nàng tiêu vong.

Khi đại tỷ mở mắt lần nữa, lồng sắt chỉ còn lại một con chuột xám đang co rúm.

Khóe môi nàng cong lên, nụ cười đắc ý không sao che giấu nổi.

Nàng hỏi, giọng vui sướng:

“Bệ hạ, chúng ta có phải mãi mãi ở bên nhau không?”

“Thiếp sắp làm hoàng hậu rồi đúng không?”

Những lời như thế vốn chẳng nên ra, nhưng nàng hiện tại đã bị niềm hưng phấn chiếm trọn, chẳng còn bận tâm đến quy củ.

Hoàng thượng đương vẫn cưng chiều nâng niu nàng:

“Nàng đã cứu trẫm, trẫm tất sắc phong nàng làm hoàng hậu, để các đại đều rằng trẫm là người giữ lời.”

Vừa dứt lời, liền sai người đưa nàng lui xuống, chuẩn bị chế tác long bào – y phục của hoàng hậu tương lai.

Nàng lập tức vui vẻ rảo bước, miệng không ngừng cười rạng rỡ.

Còn ta, lúc này mới từ một bên chậm rãi bước ra.

Hoàng thượng nắm lấy ta, ánh mắt nhu hòa:

“Phải để nàng chịu ủy khuất thêm ít lâu nữa rồi.”

Ta mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại.

“Không ủy khuất cả, ta đã vô hạnh phúc rồi.”

Hai chúng ta nhau mỉm cười. Hai kiếp người, rốt cuộc cũng đợi người ấy.

Mấy ngày gần đây, nhờ khí của ta, đại tỷ thuận buồm xuôi gió vô .

Để đánh lừa tất cả, ngay cả phụ thân ta cũng phong làm Tể tướng.

Người người đều đến chúc mừng, gia đình bọn họ ngẩng cao đến mức đuôi sắp chạm trời, đến cả gia nhân của họ Lý cũng dám ngang dân nữ giữa phố.

đi mệnh của ta, đại tỷ thật sự tin rằng mình là mệnh Phượng hậu, dù thế nào cũng bước lên ngôi vị mẫu nghi hạ.

Nàng buông lỏng quản giáo hạ nhân, tấu chương tố cáo họ Lý chất thành núi, nhưng Hoàng thượng chẳng hề xử lý, chỉ toàn tâm toàn ý giám sát Nội Vụ chuẩn bị đại điển sắc lập đế hậu.

Bởi vì, lễ lập hậu ấy… phải thật long trọng, thật hoàn mỹ.

Còn đại tỷ, cứ tưởng ta đã hóa thành con chuột xám lồng, chẳng những không lập tức giết , mà còn nhốt ta chung với con mèo của nàng.

Đợi khi con chuột bị mèo giày vò đến hấp hối, nàng lại bế mèo ra ngoài, rồi lại thả … cứ thế tra tấn lặp đi lặp lại.

“Đợi đến ngày ngươi tận mắt ta mang gương của ngươi, bước lên ngôi hoàng hậu, khi ta đích thân tiễn ngươi âm .”

“Dù sao thì, tỷ tỷ cũng muốn để ngươi ‘dính chút hồng trần vui vẻ’, thêm ta một phần may mắn.”

Chẳng bao lâu, đại điển sắc lập đế hậu cũng đã đến.

Thế nhưng, khi đưa đến khoác lên mình bộ y phục hoàng hậu, nàng kinh ngạc phát hiện nó không hề xa hoa như tưởng tượng.

Thậm chí phượng quan trên chỉ đính duy nhất một viên dạ minh châu bé nhỏ.

Đại tỷ tức giận đến mức lập tức đánh một nha hoàn ngay tại chỗ.

“Các ngươi dám qua loa với bổn cung như thế?! Sau hôm nay, Nội Vụ không cần tồn tại nữa!”

Bên ngoài, công công đã thúc giục liên tục, chư vị đại đã đến đông đủ, Hoàng thượng cũng đang chờ gấp.

Lúc này đại tỷ mới miễn cưỡng bước ra ngoài.

Thế nhưng vừa khung cảnh đại điển bố trí vô hoa lệ, cơn giận lòng nàng liền tiêu tan.

Nàng bước nhanh lên phía trước, định nắm Hoàng thượng.

Không ngờ Hoàng thượng lập tức lùi lại né tránh, khiến nàng loạng choạng ngã nhào xuống đất.

“Hoàng thượng, ngài làm vậy ạ?”

Phụ thân ta bước lên trước, vội vàng đỡ lấy đại tỷ, giọng xót xa:

“Ngài đối xử với tiểu nữ của vi như vậy sao? Nàng là ân nhân cứu mạng của ngài !”

Hoàng thượng ta, giọng chứa tức giận và trào phúng:

“Lý Thừa tướng, ngươi kỹ lại xem — có thật là nữ nhi của ngươi đã cứu trẫm không?”

Đại tỷ ngẩng , phụ thân ta cúi — hai người đồng loạt giật mình kinh hoàng.

Gương của đại tỷ lúc này đã trở lại nguyên dạng, nhưng lại nổi những đường vằn ngoằn ngoèo như vảy rắn, trông quỷ dị vô .

Có lẽ phụ thân tưởng rằng là ta cố ý giả quỷ hiện thân, lập tức quay người đá mạnh một cú bụng đại tỷ.

“Đây là nhân duyên của muội muội ngươi, sao ngươi cứ như oan hồn bám mãi không tan thế hả?”

Ngay khoảnh khắc , ta bước ra khỏi đại điện, trên người khoác áo cưới dệt từ tơ tằm thượng hạng, viền áo đính trân châu do giao nhân Nam Hải hiến tặng.

“Thật vậy sao? Phụ thân, người cũng biết đây là nhân duyên của con à?”

ta xuất hiện, đại tỷ như hóa điên, nhào tới định xé rách xiêm y của ta.

“Tiện nhân! Ngươi chẳng phải đã biến thành chuột rồi sao?! Tại sao! Tại sao lại trở ngôi vị hoàng hậu của ta?!”

Trơ trẽn đến buồn cười, ta liền giáng nàng một cái tát.

“Bị ai cái , lòng ngươi tự rõ.”

Chỉ chớp mắt, đại tỷ bắt gãi loạn lên mình.

“Ngứa quá! Ngứa mất! Phụ thân, cứu con!”

Làn da trên nàng từng mảng từng mảng rơi xuống, thậm chí con mắt cũng rơi lăn lóc đến chân phụ thân ta.

“Ngươi đừng lại gần ta! Ta không có đứa con gái như ngươi!”

Phụ thân ta hoảng hốt đến mức lùi mấy bước, rồi lập tức quỳ xuống hướng Hoàng thượng mà tạ tội:

“Đều là lỗi của tiểu nữ! Nó mưu đồ thay thế muội muội ruột, vi xưa nay đều bị lừa dối!”

“Nó mọi chuyện đã rồi, gương của Lan Thanh đã bị hoán đổi, vi … vi cũng chỉ là không muốn mất thêm một đứa con nữa, nên mới cố gắng che giấu…”

Lời lẽ nghe qua vẻ thương con yêu con!

Đúng là đạo đức giả đến cực điểm!

ta quỳ xuống, cầu xin ta tha thứ.

“Là lỗi của phụ thân… Lan Thanh à! Con tha thứ cha đi!”

ta chẳng hề động lòng, phụ thân liền đứng bật dậy, rút trường kiếm từ thị vệ bên cạnh, không hề chần chừ mà đâm thẳng cổ họng đại tỷ.

nàng rơi lăn xuống bậc thềm, để lại một vệt máu kéo dài thê lương.

Con mắt trái còn chưa kịp rơi xuống vẫn trợn trừng, hẳn là không thể tin nổi người cha luôn yêu chiều mình lại kết liễu mình. cũng không nhắm mắt.

Ta không , chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh.

Nếu ta cầm kiếm chĩa ta, ta còn có thể kính trọng vì dám thẳng thắn vị con gái trưởng.

Nhưng nay lại, người ta yêu thương nhất… chỉ có mình.

Một kẻ chỉ biết lo thân, tự tư tự lợi!

ta khẽ mỉm cười, phụ thân đột cảm sau lưng lạnh toát, quả ngay giây sau, bụng ta bắt đau quặn từng cơn.

Vạn sự đều có nhân quả.

đã lựa chọn giúp đại tỷ dùng tà thuật để hoán đổi thân phận của ta, thì phải gánh lấy hậu quả do mình gây ra.

Người bọn họ tìm đến là một tà tăng ẩn cư, giờ đây ngôi chùa đã bị vu nữ dẫn người đến thiêu rụi hoàn toàn.

Phụ thân ta, máu chảy ra từ bảy khiếu, bị lôi xuống dưới… ném đàn sói đang đói khát.

Còn ta, nắm chặt lấy Hoàng thượng, mỉm cười tiếp nhận sự quỳ lạy của toàn triều văn võ bá quan.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế! Hoàng hậu tuế tuế!”

Cuối , ta đã đoạt lại cuộc đời vốn thuộc mình.

Khoảnh khắc đại tỷ đi, khí của ta cũng trở lại nguyên vẹn như cũ.

Và từ nay sau, đời ta… chỉ có xuôi gió thuận mây, một đường vinh hoa không cản nổi.

End

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn