Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đúng , đã là cửa trưởng nói người đó rất quen với tôi, thì trích xuất đi.”
“Tôi tin rằng, tiệm vàng lớn thế này, ngoài vàng thì nhiều nhất chắc chắn là giám .”
Tôi nhìn cô ta, rành rọt từng .
“Cửa trưởng , đây chính là cơ hội lợi nhất để cô chứng minh bản thân đấy.”
Tôi dứt lời, ánh mắt Mạn né tránh.
Nhưng một lúc lâu sau, cô ta run rẩy thốt vài :
“… hôm nay… vừa hay hỏng rồi.”
Lần này đến lượt bật cười.
cười mặt càng sa sầm , cô ta đột nhiên cắn răng, tiến kéo tôi rồi thấp nói:
“ tịch Khương, ta… nói riêng một chút nhé?”
Tôi vốn tưởng cô ta muốn hoàn toàn cầu xin tha thứ.
Kết quả đi theo cô ta sang một bên, chút sợ hãi trên mặt người phụ nữ đó lập tức sự thâm độc kiểu “chó cùng rứt giậu” thay thế.
“ tịch Khương, xé rách mặt nhau thì đối với ai không tốt. Bà là người thể diện, không muốn vì chút nhà này mặt báo chứ?”
Cô ta khựng , điệu đầy vẻ đe dọa trắng trợn.
“Hơn nữa, triệu tệ đối với bà, chẳng là hạt muối bỏ biển sao?”
3
Mạn tôi không nói gì, tưởng đã nắm được thóp tôi, lập tức đổi sang bộ mặt “vì muốn tốt bà”.
“ tịch Khương, thương hiệu của tôi là chuỗi toàn cầu, phía sau là cả đoàn luật sư. Bà làm ầm ĩ báo, giới truyền thông người đầu tiên họ đào bới không tôi đâu, là bà đấy.”
Cô ta hạ thấp , ánh mắt đầy ẩn ý.
“Huống hồ bà kiếm được nhiều tiền , tay thực sự sạch sẽ không? chịu nổi sự điều tra không?”
Tôi nhíu mày.
Cô ta đoán chừng là tưởng tôi đang chột dạ, chuyển sang điệu dịu dàng dụ dỗ.
“ tịch Khương, tôi là nghĩ bà. Ruồi không bu quả trứng lành , tại sao người ta không tìm người khác, cứ nhất quyết đòi ghi nợ bà? Tôi không nói là chắc chắn, nhưng lỡ , tôi nói là lỡ … quý công tử nhà bà thực sự gì bên ngoài, bà làm ầm thế này, đến lúc đó người mất mặt chính là gia đình bà đấy.”
“ nên tôi mới nói, này hay là cứ bỏ qua đi, bà sao?”
Tôi lập tức chọc cười.
Đã đến nước này rồi, vẫn còn muốn đổ chung nước bẩn người con trai tôi.
Hít một hơi thật sâu, tôi lười vòng vo với cô ta.
“ triệu tệ này, cửa các người đền à?”
Nói thật, tôi thực vẫn hơi hiểu cô ta.
Cô ta là người làm công, thương hiệu xảy lỗ hổng quản lý này, phản ứng đầu tiên của cô ta là bưng bít, kì kèo mềm nắn rắn buông không để bé xé to.
Nhưng tôi không ngờ rằng, vừa nghe “đền”, mắt cô ta trợn tròn, vẻ mặt cực kỳ hiển nhiên:
“Dựa vào đâu bắt tôi đền chứ?”
“Lương một tháng của tôi mới tám ngàn! Tiền này tất nhiên là bà xuất rồi! Công ty của bà lớn , triệu tệ chẳng là số lẻ sao? Tùy tiện vung tay là kiếm được ngay!”
Nói xong, cô ta còn dang tay, vẻ mặt vô tội đang khẳng định một cộng một bằng .
Nhìn vào cái khuôn mặt già mồm cãi lý của cô ta, tôi chợt nói thêm nửa là lãng phí.
Không đợi cô ta phản ứng, tôi quay người bước về phía , trực tiếp tường thuật nguyên xi những lời của cô ta.
Cuối cùng, tôi nhìn về phía .
“Đồng chí , theo Điều 40 của Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, người kinh doanh cung cấp hóa hoặc dịch vụ hành vi gian lận chịu trách nhiệm bồi thường. Hành vi của cô ta, đã cấu thành tội cưỡng ép tiêu dùng.”
Mặt Mạn lập tức đen sì.
chiêu trò này của người phụ nữ làm nổi cáu.
“ Mạn đúng không? Phiền cô đi theo tôi về đồn một chuyến để phối hợp điều tra.”