Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lúc đến cửa, tôi ngoảnh đầu lại một lần cuối.
Nguyên một bàn ngồi đó.
Không một ai đuổi theo.
Điềm Điềm đột cất tiếng gọi.
“Chị ơi——”
Tôi một .
Nó mở miệng, rồi lại ngậm lại.
Lần đầu tiên, không cười.
**9.**
Tôi đưa bà ngoại về lại trọ của mình.
tuy nhỏ, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ.
Tôi nhường giường bà ngoại ngủ, còn mình ngủ trên sô pha.
Bà ngoại nằm trên giường, hồi lâu chẳng tiếng nào.
“ .”
“Dạ.”
“ cháu hồi nhỏ không giống như bây giờ đâu.”
Tôi không đáp lời.
“Ngày nó ngoan ngoãn lắm. Thành tích học tập tốt, miệng mồm lại lanh lợi. Hàng xóm láng giềng ai khen.”
Bà ngoại trân trân lên trần nhà.
“Sau bố cháu, hai sống không hòa hợp. Nó liền thay đổi.”
“Nó cảm thấy cả đời phải chịu thiệt thòi. nên về sau gì nó gom vén vào .”
“Cháu nằm trong phần ‘thiệt thòi’ cháu rũ bỏ đấy.”
Tôi : “Bà ơi, bà không cần phải đỡ cháu đâu.”
“Bà không đỡ nó.”
Bà ngoại quay đầu tôi.
“Bà đang giải thích cháu —— lý do vì sao nó không cần cháu.”
“Không phải vì cháu không tốt.”
“ vì trong lòng nó không chứa nổi nữa.”
Giọng bà ngoại rất đỗi nhẹ nhàng.
“Nhưng nó lại chứa nổi nhà kia.”
Đây lần đầu tiên tôi thấy bà ngoại những lời nặng nề đến thế.
Tôi không khóc.
Tôi vào bếp hâm nóng một bát cháo bà.
Lúc trở , bà ngoại ngồi dậy, tay lôi từ dưới gối một phong bì giấy xi măng cũ kỹ.
“ , cháu luôn.”
Tôi mở xem.
sao của một tờ .
Di chúc.
nhà kia của bà ngoại, thừa kế định: Châu .
Ngày tháng ghi năm ngoái.
dấu của dập nổi rõ ràng rành mạch.
“ cháu bảo sẽ tìm luật sư để lật lại.” Bà ngoại kể, “Nhưng nó không biết rằng —— đây mới nhất. trước đây ghi tên nó, bà sửa lại rồi.”
“Nó không biết bà sửa.”
Bà ngoại tôi.
“ cháu thấy những gì nó thấy. Nó nghĩ rằng cần chần chừ kéo dài không cháu , thì nhà đó sẽ thuộc về nó.”
“Nhưng nó không biết , bên kia bà dặn cháu lo liệu cả rồi. Bất cứ lúc nào cháu , cứ việc .”
Tôi nhét lại vào phong bì.
“Bà ngoại.”
“Sao ?”
“Cháu không nhà của bà đâu.”
Bà ngoại sững .
“Cháu bà dọn qua ở với cháu cơ.”
Bà ngoại tôi.
“Chỗ của cháu có mỗi một ngủ.”
“Cháu thuê khác rộng hơn.”
“Tiền cháu kiếm được——”
“Đủ bà.”
Tôi cuốn sổ tiết kiệm đó .
“Bốn vạn bảy ngàn ba trăm tệ coi như tiền phí chuyển nhà.”
Bà ngoại cười.
Đang cười, nước mắt bỗng trào .
“ .”
“Tiền bà ngoại tiết kiệm, thì để bà ngoại tiêu.”
Bà đưa tay quệt nước mắt.
“Thế nhà kia——”
“ nhà đó bà cứ giữ lại ở. Đừng hòng ai động vào.”
Bà ngoại không gì nữa.
Một lúc sau.
“ .”
“Dạ?”
“Tám năm trời. Bọn họ đùn đẩy cháu gái của tôi suốt tám năm trời.”
Bà không với tôi.
Bà đang hướng về phía cửa sổ.
với không gian trống rỗng, vô hình.
**10.**
Mùng Bảy Tết.
Tôi quay trở lại làm.
Bà ngoại tạm thời vẫn ở chỗ tôi.
Tôi tìm được một trọ mới, nằm ngay cạnh khu tập thể cũ phía Nam thành phố, hai ngủ một khách, cách nhà cũ của bà ngoại không xa.
Tiền thuê nhà một ngàn sáu một tháng.
Ngày chuyển nhà, tôi đến phụ giúp.
khệ nệ bê một thùng quần áo của bà ngoại lên lầu, vừa thở hổn hển vừa : “ cháu gọi mười bảy cuộc. không nghe.”
Tôi ừ một tiếng.
“Nó bảo cháu cướp nhà của nó.”
“Cháu không cướp. bà ngoại tự đổi di chúc.”