Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

đỏ sòng sọc, đấm mạnh một cú vào mặt anh: “ Vân Tranh! Mẹ kiếp, lúc nào mà mày vẫn chỉ quan tâm đến đứa bé? nói mày biết, đứa bé đó đã bỏ từ hôm kia !”

Anh ta túm lấy cổ áo Vân Tranh, run rẩy: “Ngược lại , vốn chứng rối loạn đông máu, phẫu thuật lại bị mày lôi kéo dọc đường, dẫn đến xuất huyết ồ ạt… Không cứu được nữa, chết , mày vừa lòng chưa?”

5

Vân Tranh chết lặng tại chỗ, mặt mày tái mét, thậm chí quên cả đánh trả, môi mấp máy: “Không… Không thể nào. , mày đang nói xằng bậy cái gì vậy?”

Ánh anh ta quét phía phòng phẫu thuật kia. Cửa mở, y tá đẩy một chiếc xe phủ khăn trắng ra.

Anh đột bắt được cọng rơm cứu mạng, nói lại mang theo một tia cười hiểu thấu: “ , mày đúng thằng liếm cẩu ám ảnh không buông. vợ nhờ mày diễn kịch, cố ý hù dọa đúng không? không mắc mưu đâu.”

Anh quay mặt lại, nhìn hướng tôi, đầy vẻ thất vọng và mệt mỏi: “ , đừng diễn nữa. Đừng hết lần đến lần khác thử thách sự kiên nhẫn anh. Anh biết em ghen tị, biết em ghét Diệu Diệu, lúc nào cũng nhắm vào . Nhưng chuyện lần vốn dĩ em sai, hại Diệu Diệu bị thương nặng vậy.”

Anh hít một hơi sâu: “Bây giờ anh không rảnh để loạn em, anh phải đi cùng Diệu Diệu vượt qua giai đoạn đau đớn nhất trước đã. sẽ tính sổ em , sai thì phải chịu phạt. Bác sĩ nói Diệu Diệu không thể mẹ được nữa, nên anh ra lệnh em, nhất định phải bảo vệ đứa con trong bụng, đợi đẻ ra thì đưa Diệu Diệu, coi sự bù đắp lỗi lầm em.”

bỗng vỗ tay: “ Vân Tranh, mày ngu y hệt năm xưa.” Anh ta cười, hốc đỏ hoe: “ lấy thân phận đi trước nhắc nhở mày một câu, hôm nay mày mà dám đi chăm sóc Diệu Diệu, cả đời chắc chắn mày sẽ hối hận.”

Vân Tranh cứng đờ, yết hầu trượt lên trượt xuống. Anh nhìn Diệu Diệu một cái, chân bất giác nhích phía tôi nửa bước, nhưng lại khựng lại, nắm đấm nổi đầy gân xanh.

Diệu Diệu yếu ớt chống dậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nở một nụ cười thấu tình đạt lý: “Vân Tranh, anh đi chăm sóc đi, dù sao mới vợ anh. Em không sao đâu, ai bảo em luôn đắc tội khác…”

ta dừng lại, ánh u oán lướt phía : “Bác sĩ , tôi không oán hận chuyện anh khi được tôi thì không trân trọng. Nhưng một luôn kiêu ngạo anh, lại đi phối hợp nói dối, còn nói ra những lời vậy… Đôi khi tôi thật sự rất ghen tị , thể cùng lúc được tình yêu trọn vẹn hai đàn ông.”

Vừa nói, nước ta vừa tuôn rơi: “ rốt cuộc gì tốt? Tôi điểm nào không bằng ?” đó quay mặt đi, nhỏ khẩn cầu: “Phiền y tá đẩy tôi phòng bệnh đi, tôi không muốn ở đây, tôi yêu khó xử.”

Ngực Vân Tranh phập phồng kịch liệt, sự xót xa gần trào ra. Anh quay ngoắt đầu lại, nhìn hướng tôi đang nằm, ánh phức tạp.

, đừng càn nữa.” anh ép xuống rất thấp, sự thất vọng pha lẫn mệnh lệnh không thể chối cãi: “Anh em một tiếng đồng hồ, cút qua đây xin lỗi Diệu Diệu. Bằng không những gì em Diệu Diệu hôm nay, cứ đợi cảnh sát đến định tội đi.”

Nói xong, anh không ngoảnh đầu lại mà đi theo giường bệnh Diệu Diệu. Trong hành lang chỉ còn lại một mình , đứng dưới ánh đèn huỳnh quang chói , nhìn chằm chằm vào hướng Vân Tranh vừa biến mất.

Trong phòng bệnh, Vân Tranh ngồi bên mép giường, một bên cẩn thận lau mồ hôi lạnh trên trán Diệu Diệu, một bên thở dài bất lực.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.