Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

5

Sau đến khách sạn, viện trưởng Thẩm – lãnh đạo nhà trường dẫn đoàn vừa thấy tôi đã cực kỳ kích động, ngay thầy hướng dẫn xán tới ông ấy cũng không thèm để ý.

Viện trưởng Thẩm hỏi tôi: 

“Trần Giai, chuẩn thế nào rồi, này có tự tin không?”

Ông vỗ nhẹ lên vai tôi:

“Người của trường cũng đến rồi, này em nhất định phải giành lấy thể diện cho trường ta đấy.”

là trường ngang hàng với tôi, nhưng trong những thi lớn mấy năm gần đây họ luôn vượt mặt tôi, áp lực trên vai lãnh đạo trường cũng ngày càng lớn.

tôi đang làm rất tốt, dưới chân đột nhiên lăn đến một viên giấy vụn.

Tôi quá tập trung nên không phát hiện ra, đợi đến giám thị đến nhặt lên, tôi đã tình ngay gian, trăm miệng cũng không thể chối cãi.

Tôi phán là gian lận và đuổi khỏi phòng thi.

tôi tưởng là sinh viên trường hãm hại tôi, nhưng sau những xảy ra sau này, tôi biết người hãm hại tôi không khác chính là Lệ Lệ!

Vốn dĩ thi này cũng có tiền thưởng, nếu tôi lấy được giải nhất, cho dù không có mười vạn kia, mẹ tôi cũng sẽ được điều trị.

Càng không cần phải nói đến việc vì tôi gian lận, trường cảm thấy mất mặt lớn, tôi không kỷ luật mà ở trường biến thành con chuột qua đường cũng c.h.ử.i bới.

Điều này cũng dẫn đến việc sau này tôi đi mượn tiền khắp nơi nhưng không chịu giúp, antifan bạo lực mạng cũng chẳng có đứng ra nói giúp tôi một câu “Cô ấy không phải người như vậy”.

Tất mọi người đều hả hê cho rằng mọi là do tôi tự chuốc lấy, tội có đáng c.h.ế.t. Nghĩ đến đây, tôi lộ ra mặt khó xử với viện trưởng Thẩm.

Ông lập tức nhận ra, vội hỏi: “Sao vậy, có khó khăn gì sao? Em cứ nói ra, thầy sẽ cố gắng giải quyết giúp em.”

Tôi sang thầy hướng dẫn đứng một bên, ông ta lập tức phản ứng lại, trừng to mắt cảnh cáo tôi đừng có ăn nói lung tung.

Tôi giả vờ như giật mình, lắc đầu với viện trưởng Thẩm, nói không có gì. là động tác hơi khoa trương một chút.

Viện trưởng Thẩm đâu phải kẻ ngốc, tự nhiên ra được.

“Rốt là có gì, đừng sợ, cứ nói hết ra.”

Ông vừa nói vừa dùng ánh mắt cảnh cáo thầy hướng dẫn. Thầy hướng dẫn rụt cổ lại, cúi gằm mặt xuống.

“Thật ra cũng không có gì ạ. là trên tàu cao tốc có người muốn mua ngồi thương gia của em, em thấy anh ta rất gấp nên đã bán cho anh ta.”

“Thầy hướng dẫn biết được này từ Lệ Lệ nên nằng nặc bắt em chuyển tiền cho thầy ấy, nhưng viện trưởng cũng biết đấy ạ.”

“Hoàn cảnh nhà em không được tốt, giao dịch thẻ ngân hàng không đủ, hạn mức quá thấp, không thể thanh toán một được.”

“Xin lỗi thầy, em cũng biết ngồi là trường mua cho em, theo thì số tiền này nên trả lại cho trường, em cũng rất sốt ruột. Hay là… để em tranh thủ nào ra ngân hàng nâng hạn mức, tối nay em sẽ chuyển tiền qua ạ!”

Nói rồi tôi lại xoa xoa hai tay khó xử: 

là vẫn mấy bộ đề thi chưa làm, vốn định để tối nay làm. Không sao đâu viện trưởng, cùng lắm thì thức đêm thôi ạ!”

Nói , tôi nắm tay làm động tác quyết tâm với ông, mặt hy sinh anh dũng.

Viện trưởng Thẩm biến sắc: 

“Sáng sớm mai là thi rồi, thức đêm làm gì? Không nghỉ ngơi tốt ảnh hưởng đến phong độ ngày mai thì sao? Nghe thầy, tối nay làm một chút rồi ôn tập lại thì đi ngủ sớm.”

Nói , ông quay sang thầy hướng dẫn tỏ mất kiên nhẫn: 

“Có chút tiền thế này mà cậu tính toán với trò làm gì? Trường mua cho em ấy, thì ngồi là của em ấy, em ấy muốn xử thế nào thì xử ! Cậu cậu kìa, bây giờ cậu làm gánh nặng tâm của sinh nặng nề thế nào rồi?”

Thầy hướng dẫn vội nói: “ không phải là một chút tiền, là…”

Viện trưởng Thẩm đã ngắt lời ông ta với bực bội: “Bán cái ngồi thì được bao nhiêu tiền! Tôi nói rồi, số tiền này thuộc về Trần Giai, không được làm phiền em ấy vì nhỏ nhặt này nữa!”

Vừa dứt lời, ông liền mặc kệ thầy hướng dẫn đang muốn nói, dẫn đầu đi thẳng vào khách sạn.

Tôi nở một nụ cười bẽn lẽn với thầy hướng dẫn: 

“Thầy à, chắc thầy biết em không có ý đâu nhỉ, là viện trưởng Thẩm nằng nặc đòi cho em đấy chứ, ha ha ha…”

Sau chọc tức ông ta và Lệ Lệ – kẻ nãy giờ không dám lên tiếng – suýt hộc m.á.u, tôi nghênh ngang đi về phòng.

6

Đề thi tôi nhớ rất rõ, buổi tối tôi đặc biệt tìm kiếm các đáp án liên quan để hoàn thiện.

Đừng bảo tôi hèn hạ.

Đã sống lại một đời, tôi đương nhiên phải nắm bắt mọi thứ có thể nắm bắt. Nếu không phải việc sống lại diễn ra quá đột ngột, tôi muốn nhớ một dãy số trúng độc đắc nữa kìa.

Ngày hôm sau tôi tràn đầy tự tin bước vào phòng thi, vừa vặn đụng mặt Lệ Lệ cũng đang vô cùng nắm chắc phần thắng.

Cô ta vừa thấy tôi, lập tức mỉm cười khinh khỉnh, dường như phần thắng đã nằm gọn trong tay.

này ở tôi vẫn chưa xé rách mặt, cô ta luôn vờ làm bạn thân tốt, bạn tốt vây quanh tôi, động viên tôi. Nói rằng trường tôi ngoài tôi ra không có thể so sánh được với sinh viên .

Cũng khiến tôi sau vu oan không đoán ra ngay là cô ta giở trò. Tôi mang tiếng xấu, trường lại một nữa thua .

có cô ta vì sự rút lui của tôi mà đứng ch.ót cũng được cái giải ba, tô điểm thêm cho hồ sơ lịch đời cô ta.

này, tôi đã sớm đường nấy đi. Nhưng bộ dạng này của cô ta, chắc chắn là định làm ra hành động giống như rồi.

viên giấy vụn ném cho tôi vào kỳ thi sắp kết thúc.

Thứ nhất, cô ta không biết đề thi, phải đề rồi mới chép đáp án của những câu cô ta biết ra giấy.

Thứ hai, cô ta chính là muốn tôi tiến gần đến chiến thắng nhất thì đạp tôi từ trên đỉnh cao xuống vực sâu, như vậy mới là đau đớn nhất.

Nhưng mà, này sao…

Thời gian làm mới trôi qua một nửa, tất mọi người đang nỗ lực cắm cúi viết, tôi đột nhiên đứng lên.

“Thưa thầy, em nộp được chưa ạ?”

phòng thi trừng to mắt tôi với không thể tin nổi. Ngay giám thị cũng cau mày một cái rồi mới hỏi tôi: 

“Em làm rồi sao?”

Thầy ấy vừa đi về phía tôi vừa mang mặt không đồng tình nói: 

“Tôi biết đề thi này tương đối khó, nhưng dễ dàng bỏ như vậy đâu phải là thái… Hửm? Làm thật rồi!”

Thầy ấy cũng vô cùng ngạc nhiên, thậm chí ngay lập tức không kịp chờ đợi mà lật thi của tôi.

Sau

Càng thầy ấy càng kinh ngạc, cho đến thầy mới tôi một cái thật sâu.

“Khụ khụ, nếu đã làm thật rồi thì nộp đi.”

“Cảm ơn thầy.” 

Tôi thu dọn đồ đạc của mình đi về phía cửa.

đi đến cửa, tôi quay đầu về phía ngồi của Lệ Lệ, miệng cô ta há to dường như có thể nhét vừa một quả trứng gà.

Tôi đắc ý nhướng mày với cô ta, cô ta thì hung hăng lườm lại tôi.

“Á, thưa thầy. Dưới thi của bạn kia hình như có một tờ giấy!”

Tất những xảy ra sau có thể dùng từ hỗn loạn để hình dung, nhưng lại quen thuộc lạ thường.

là, nhân vật chính của là tôi, này lại biến thành Lệ Lệ.

Tôi Lệ Lệ hoảng hốt che giấu thi, nước mắt lưng tròng cầu xin thầy giáo đừng lật ra , tôi ngẩng mặt lên bầu trời trong xanh, hung hăng thở hắt ra một hơi.

Những gì nợ tôi, tôi sẽ không bỏ qua bất cứ thứ gì!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.