Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Hệ : [Thực khi đến, chí cầu sinh của anh ta đã tăng từ 1% 5%, điều chứng tỏ anh ta thực muốn . Chỉ cần cảm nhận được ấm áp, anh ta có tiếp.]
“Tôi chẳng hiểu mi nói gì cả.”
[ tôi là anh ta đơn. Hiện tại anh ta vừa vô vị vừa khổ sở mới muốn c.h.ế.t.]
Tôi vuốt cằm: “Hóa là .”
[Cho nếu muốn tích đức hãy mang lại cho anh ta ấm áp. Để anh ta tiếp cũng không tính là trái chí của anh ta.]
Hệ nói năng bộ nào bộ nấy, nghe cũng có lý. Tôi tin. Trầm Lâm Hành ngồi trên giường, đưa trán thở dài: “Lần và hệ thảo luận về tôi, có lánh mặt tôi đi được không?”
“Không được.” Tôi nghiêm túc từ chối: “Chúng tôi phân tích tình trạng tâm lý của anh, anh nghe bên cạnh giúp anh hiểu rõ bản thân hơn, biết mình thực muốn gì.”
Trầm Lâm Hành nhìn chằm chằm tôi, vài giây , ánh hắn bỗng trở u buồn khó hiểu: “Tôi biết mình muốn gì sao?” Hắn nói.
“Anh cứ nói đi, tôi cố gắng đáp ứng.”
“Thật không?”
Tôi nghiêm túc gật đầu, đưa trái làm tư thế thề thốt. Trầm Lâm Hành mỉm cười ôn hòa: “Tôi muốn một bạn gái, đẹp, giọng ngọt, lại còn yêu tôi. Mỗi ngày đều gọi tôi là bảo bối, chăm sóc hỏi han, lòng chỉ có duy nhất mình tôi.”
“Và cả, bạn gái tên là Tống Khinh.”
Tôi: “?”
Nhắm tôi đấy à?
“Tôi… tôi là chị dâu của anh mà…”
“Ừ…” Trầm Lâm Hành trầm tư một khoảnh khắc: “ chị dâu à, chị có làm bạn gái của tôi được không?”
…
“Được!”
Đã đến nước này rồi giúp giúp cho trót. Tôi coi như liều mạng luôn !
Ngoài muốn, khi xác lập quan hệ nam nữ Trầm Lâm Hành, chúng tôi lại chung nhau tự nhiên.
Hắn thích đọc sách, mỗi ngày ngoài uống t.h.u.ố.c và ngủ đều cầm một quyển sách trên . Thỉnh thoảng hắn mới liếc qua vài tập hồ sơ công việc. Tôi hơi lo lắng: “Anh không màng đến công ty, không sợ khác dòm ngó rồi cướp mất vị trí sao?”
“Đến mạng mình tôi còn chẳng thiết, còn để đến mấy thứ làm gì?”
“Cũng đúng.”
Tôi kéo Trầm Lâm Hành lại, xoa nhẹ những vết d.a.o đã khép miệng trên cổ hắn. Những vết sẹo nông sâu đan xen, có đến hơn mười vết. Không hiểu sao, tận đáy lòng tôi bỗng nhói đau.
“Hiện tại trên anh vẫn còn đau lắm sao?”
“Ừ.” Trầm Lâm Hành khẽ cười nhạt: “ những lúc em nắm tôi thế này, cảm giác dễ chịu hơn một chút.”
Tim tôi đập rộn . Là một đứa “cuồng cái đẹp”, đứng trước nụ cười của trai đẹp thế này, tôi chỉ muốn thét ch.ói tai. tiếng hét đến bên miệng lại nuốt ngược . Tôi hào hứng đứng bật dậy: “Để tôi đi làm cho anh chút đồ ngọt, ăn đồ ngọt tâm trạng chắc chắn thoải mái hơn.”
Trầm Lâm Hành ho vài tiếng rồi gật đầu. Hắn thực yếu, hơi thở mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ một giây thôi là tan biến mất. Tôi lẻn phòng bếp, lẩm bẩm nói xấu hệ : “Đàn ông quả nhiên lúc nào cũng không chịu nhận thua nhỉ.”
Hệ chậm rãi đáp: [Sao cơ?]
“Đêm chẳng tôi nói không biết Trầm Lâm Hành có còn sức lực hay không sao? Anh ta còn dám cãi là có đấy. Tôi không ổn chút nào, anh ta đứng dậy còn khó khăn cơ mà. Nhìn kiểu gì cũng chỗ nào cũng yếu.”
[Tống Khinh, nói xấu lưng khác là không tốt đâu.]
“Tôi là quan tâm đến sức khỏe của anh ta mà!”
[Thật không?]
“Được rồi, tôi xin lỗi, chẳng qua là tôi nhàn rỗi quá mới buôn chuyện lung tung thôi.”
“Không sao đâu.”
“Mi không sao cái gì…” Giọng tôi kéo dài rồi khựng lại. Tôi quay đầu, đập ngay là gương mặt tuấn tú trắng bệch của Trầm Lâm Hành. Hắn tựa khung cửa bếp, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi. Câu “không sao đâu” vừa rồi là do hắn nói.
Tôi đứng hình mất hai giây rồi thành thật xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tôi không nói xấu lưng anh.”
“Không sao, nỗi lo của em là chính xác đấy.” Trầm Lâm Hành cụp : “ cơ hiện tại của tôi đúng là không ổn thật. nếu em muốn thử, tôi có một loại t.h.u.ố.c đặc chế. Bác sĩ nói nó có giúp tôi khôi phục trạng thái bình thường vòng một ngày.”
Mặt tôi bùng nổ vì đỏ.
“Không, không, không! Không cần đâu!”
“Không cần uống t.h.u.ố.c sao? Thế chắc cũng được.”
“ tôi là cái gì cũng không cần hết!”
Trầm Lâm Hành cong , hắn phản chiếu gương mặt đỏ bừng vì căng thẳng của tôi. Không biết có là ảo giác hay không, tôi hắn thoáng qua một tia giảo hoạt, giống như trêu chọc một con mèo nhỏ . Và có vẻ phản ứng của con mèo này khiến hắn hài lòng.
Hệ nói Trầm Lâm Hành không hề bình thường như vẻ bề ngoài. Tôi không đồ ngốc, tôi cũng nhận điều . Hắn có chút gì tà khí, lại còn có mấy thú vui ác quỷ nho nhỏ. thôi, vẫn tầm kiểm soát, tôi có chấp nhận được.