Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

xong, ta giơ nắm đ.ấ.m , đ.á.n.h tôi.

Cái loại yếu như gà này, chưa cần đ.á.n.h tự ngã rồi.

Tôi giễu cợt một câu, hai ba chiêu đè ta xuống .

trong vườn phun nước, ướt lại bết dính, tôi ấn mạnh Trần Trác xuống bùn, nhấc lại tiếp tục nện xuống.

– Mày g.i.ế.c ai?

Mu bàn tôi nổi gân xanh, giọng không tự giác mang chút thô bạo.

– Không lãng phí thời gian với mày, mày tưởng mày quan trọng lắm à?

Mặt mũi Trần Trác đầy bùn, mắt cũng không mở ra được, ta vừa định mở miệng mắng tôi, lại phải ăn một đống bùn vào miệng.

Trần kiều thấy tình thế không ổn, sớm chạy rồi.

Tôi ấn Trần Tác xuống tiếp, lần này không nhấc nữa.

Ước chúng ba bốn phút, Trần Trác không thở được, bắt liều mạng giãy giụa.

Tôi chờ ngay trước Trần Kiều gọi người đến mới buông ra.

Quần thể thao màu sáng Trần Trác ướt một vùng to. ta đến tè cả ra quần.

Đám người làm cũng tới hồn phi phách tán, vội vàng lôi Trần Trác dậy.

Trần Trác há mồm thở dốc bản năng, lại phải nuốt thêm không ít bùn.

Trong tích tắc mở mắt nhìn thấy tôi, ta phản xạ mà đến run rẩy, bò ra xa nửa mét.

– Báo, báo cảnh sát!

Trần Trác kinh hoàng hô to:

– Nhanh báo cảnh sát, người g.i.ế.c tao!

Tôi cười:

– Đúng trong thời gian xử lý việc này, tao ở lại đây đi. Dù sao tính ra thì đây cũng nhà tao mà, lẽ tao nên tìm luật sư, để được chia ít tài sản.

xong, tôi phối hợp hỏi người làm bên cạnh.

– Phòng tôi ở đâu, cha và kế đâu rồi, trước tiên cho tôi triệu tiền sinh hoạt đi.

Trần Trác tức đến run người, vào tôi nhưng không dám động đậy.

Người làm cũng không dám tự ý quyết định, gọi điện thoại hỏi anh trai Trần Trác.

Ông anh nghe thấy tôi ở lại, rõ ràng thể hiện sự quan tâm với nhà bọn , tới mức chả để ý đến thằng , đuổi tôi và Trần Tri Văn ra ngoài, nhanh như đuổi lũ ôn thần.

Việc này cuối cùng cũng không giải quyết được .

Tôi đưa Trần Tri Văn về nhà Tề.

thật, việc này làm tôi khá do dự.

Nhưng suốt đường đi bé cứ cúi , thi thoảng lại nhìn tôi với đôi mắt nóng rực.

gái nào tầm tuổi này cũng rất nhạy cảm, tôi cũng đại khái đoán được bé đang nghĩ , đơn giản cái khúc mắc về thân thế thôi.

Đưa bé đến dưới nhà, tôi cố ý nhắc nhở một câu:

– Cha … không dễ gần lắm, một ít thân thích, trước kia cũng chưa từng gặp loại người này bao giờ … Sau này đi học, cố gắng trọ ở trường.

Trần Tri Văn vẻ không hiểu lắm. Tôi không giải thích thể nào nữa.

Một người cha bạo lực gia đình, một người yếu đuối, và một đống thân thích chẳng ra .

Tôi mang Trần Tri Văn vào nhà.

Từ Tề Cương nghỉ việc, ông ta vẫn nhận làm việc vụn vặt, tiền kiếm được toàn bộ tiêu vào rượu.

Ông ta nhìn thấy Trần Tri Văn, hung dữ ném chai rượu xuống , mảnh thủy tinh vỡ tung tóe khắp nơi.

Trần Tri Văn giật mình.

– Đồ tốn tiền, đến nhà ông đây đòi nợ hả.

Tề Cương đập mạnh vào bàn. Sự bực bội và thô bạo quen thuộc nổi trong lòng. Tôi cố nén giận, đá văng mảnh thủy tinh vỡ ra.

nổi điên thì ra ngoài, bạo ngược ở nhà thôi.

Tôi đưa Trần Trí Văn vào phòng khách, trong đó, Tề Cương trong cơn say tóm lấy Trần Trí Văn:

– Cút ra ngoài! Ông đây không nuôi cái con vô dụng tốn tiền như mày!

Trần Tri Văn hoàn toàn mất đi dáng vẻ ở trang viên nhà Trần, lưng từ từ cong xuống.

Tôi nhìn mà khó chịu, túm lấy cổ áo Tề Cương:

– Tôi , nổi điên thì cút ra ngoài!

Tề lăn lộn kêu trời kêu dưới sàn, miệng cứ luôn kêu gào rằng số mình khổ.

Tề Cương tôi xách như xách con gà, này mới tỉnh táo một chút.

ấy con gái ông, ông nghĩa vụ nuôi nó, cho nó ăn học đàng hoàng. Nếu ông đuổi ấy đi, tôi sẽ đến nhà Trần làm ầm ĩ! Đến đó nhà sẽ tìm luật sư, bắt ông đền tiền, ngồi tù, đấy ông đừng mà khóc lóc ăn vạ.

Tôi vừa xong, Tề Cương ủ rũ xuống.

– Đi!

Tôi kéo Trần Tri Văn vào phòng khác. Tề Cương gây rối, tôi ở lại nhà Tề thêm hai ngày, chờ Trần Tri Văn sắp xếp ổn thỏa mới quay lại trường.

Ai được ông ta chẳng yên lặng được lâu.

Đến bữa tối, tôi đang ngủ không trời .

Từ bắt kỳ nghỉ hè lớp 12, tôi kéo người bạn cùng khởi nghiệp, phát triển ứng dụng trên điện thoại, một công cụ cho self-media, truyền thông tự thân.

Trong khoảng thời gian này, thị trường bắt khởi sắc, lợi nhuận tăng gấp đôi giá trị ban trong một ngày ngắn ngủi.

Lượng download và truy cập tăng vọt đi kèm với không ít bug cần sửa, tôi dõi sát sao suốt ba ngày ba đêm, mệt mỏi không chịu được.

Tôi đ.á.n.h thức bởi âm thanh chai rượu đập vỡ.

Trần Tri Văn ông ta túm tóc ấn xuống , bé không ngừng phản kháng, nhưng sức lực không bằng Tề Cương, mảnh thủy tinh vỡ đ.â.m vào cổ ấy.

– Đồ đê tiện, rót rượu cũng không làm, mày nghĩ mình đại tiểu thư à? Chân vụng về, tốt nhất đừng đi học, học chả ra cái đâu! Ngày mai ông đây tìm cho mày một hộp đêm, mày nhanh ch.óng đi làm ở đó đi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.